Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3902 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 126
nhật ký làm bé đường của hải yêu (30)

❊ ❊ ❊

Từ ô cửa sổ nhỏ trên góc tường, ánh nắng mờ nhạt yếu ớt bên ngoài le lói chiếu vào phòng. Nheo mắt lại do ánh sáng đột ngột rọi vào mắt, Thánh Âm bắt đầu xem xét lại hoàn cảnh xung quanh mình lúc bấy giờ, âm thầm phán đoán, có lẽ cô đang bị nhốt trong một khu nhà kho bỏ hoang đi. Tại vì không khí ở nơi này ẩm ướt gò bó quá, lại còn âm u rợn người nữa chứ. Bốn mặt tường trắng phủ đầy nấm rêu lởm chởm bẩn thỉu. Còn lại thì cô không thể nhìn rõ được, do điều kiện ánh sáng không đủ.

Bầu trời ngoài cửa luân chuyển liên hồi, hết sáng đến tối. Thời gian có lẽ đã trôi qua rất lâu rồi. Cổ họng con cá lúc này quá mức khô khốc, khô tới nỗi mà bây giờ cô hận sao ở đây không có một lu nước để cô bơi vào uống thoả thích chứ.

Kình Viễn...Hôn lễ của bọn họ coi như bỏ dở rồi.

Bố Đường...ắt hẳn sẽ giận cô lắm đây...

Trong cơn mơ màng buồn ngủ trĩu nặng, trí não tiểu yêu tinh đột ngột ập tới giọng điệu thông báo lạnh băng của hệ thống chủ: [ Chúc mừng túc chủ đã hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến: Từ bỏ Kình Viễn. Mong cô nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến nhé! ]

Ha hả? Ở cuối câu lại còn có chữ "nhé" cơ đấy.

Mi mắt Thánh Âm khẽ khàng lay động nhè nhẹ, cô hỏi lại: "Ngươi vừa nói gì cơ?"

[ Cô hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến rồi. ] Hệ thống chủ đột ngột "tốt bụng" nhắc lại cho con cá nghe. Nhìn đến chỉ số hắc hoá tăng cao đến độ max level của đại nhân vật, nó cảm thấy mẹ nó kích thích khôn cùng. Song giọng điệu của nó vẫn hờ hững đạm bạc.

Con cá nghe hệ thống chủ nói vậy, đầu óc cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều.Tiếp tục lăn ra gục khò khò.

Khi cô ấy tỉnh lại, trời đã là ban sáng. Trong không gian trống rỗng, mơ hồ truyền đến tiếng thở khò khè quỷ dị.

Nhớ lại đã lâu lắm rồi, Thánh Âm chưa có nghe lại cái âm thanh thở khàn khàn đáng đánh này. Tinh thần uể oải mệt mỏi của cô ngay lập tức liền phấn chấn hơn nhiều. Căng tròng mắt ra nhìn vào góc tối u ám của căn phòng, gắng gượng lắm và nhìn kỹ lại mấy lần nữa, tiểu yêu tinh mới thấy rõ được hình bóng cao kều ẩn ẩn trong bóng đêm. Với hai con mắt lập loè phát quang tia đỏ máu, con ma đó cũng đang nhìn lại cô.

Tiếp đến là chuyên mục mắt đối mắt giữa người với ma. Dường như mỗi khi hai kẻ này đối đầu trực diện với nhau, việc đầu tiên bọn họ sẽ làm chính là trao cho đối phương những cái nhìn "thâm tình" thì phải?

Mải mê liếc mắt ngắm nhìn nhau lâu như vậy rồi, cuối cùng Thánh Âm đành là người mở miệng trước, phá vỡ cục diện bế tắc bấy giờ của chính mình. Không có mèo đen nhỏ ở đây, cô cảm thấy bất an lạ kì: "Ngươi sao không giết ta?"

Nếu cô là con quỷ sát nhân này, một khi kẻ địch đã rơi vào tay mình, thì còn nề hà gì nữa mà không đâm cho gã một nhát, biến bản thân thành kẻ chiến thắng cơ chứ. Nhưng cớ sao cơ hội đã dâng tới tay, miếng ăn bưng tới tận mồm, con quỷ này vẫn chưa hạ thủ?

Kì cụt quá!

"..." Con quỷ bèn chớp mắt một cái, song nó vẫn không thèm trả lời.

Trông thấy vậy, Thánh Âm càng được bước lấn tới. Dù giọng cô đã khàn đặc đến nỗi khó nói thành lời, cô vẫn hết sức lấy hơi để châm biếm con ma này: "Ta nói ngươi này, nếu như muốn giết ta liền giết đi. Bộ ngươi quên đi mục đích tồn tại của mình là gì rồi hả? Nếu bỏ lỡ cơ hội đây, không chắc lần sau còn có cơ hội đâu."

"..."

"Uể? Bộ kiếp trước ta làm gì ngươi hả? Ngươi họ Điền phải không?"

"...Phải." Bất chợt, con quỷ trả lời. Móng vuốt đen dài của nó giơ lên, cào mạnh ma sát với mặt tường đầy rêu, tạo ra những âm thanh xoẹt xoẹt nhức nhối. Đoạn, nó bật cười khùng khục: "Khà...Khà...Ta muốn ngươi đau khổ...CHẲNG CÓ GÌ SAI CẢ KHI MÀ TA MUỐN KÉO NGƯƠI XUỐNG ĐỊA NGỤC!!!"

"Đi nào, Thánh Cơ nương nương! Để nô tì cho người thấy thế nào là địa ngục trần gian."

Quỷ sát nhân khửa khửa thều thào nở nụ cười đầy vặn vẹo mất tâm tính. Nó mới chỉ dứt lời, sợi dây thừng đang trói chặt cơ thể Thánh Âm bỗng dưng biến mất tăm. Cả người cô nhẹ bẫng ngã trên nền đất, tràng cảnh nhà hoang xung quanh đột ngột biến đổi. Lúc khi mở mắt nhìn lại, cô thấy trước mắt mình, từ nền đất ẩm ướt bẩn thỉu, lại hoá thành lát gạch đá sạch sẽ. Ngây người chống tay đứng dậy, tiểu yêu tinh nhìn quanh, bèn ngớ người...

Tháp Đồng hồ Big Ben? Cô sao lại bay tới London rồi?

Ngẩng đầu lên nhìn trời, tuyết đang rơi.

Cúi đầu nhìn lại trang phục trên người mình, váy cưới rách bươm đã không còn. Đây căn bản chỉ là thường phục ấm áp chống cái lạnh mùa đông.

Sự hoang mang trong tâm trí không ngừng đảo loạn, khi mà Thánh Âm quyết định gọi hồn hệ thống chủ để hỏi nó. Không ngờ rằng tự dưng hệ thống chủ nhỏm dậy bắt chuyện với con cá trước: [ Quy tắc luật chơi vượt quá mức độ cho phép. Khả năng Thiên Đạo phát hiện: 60%. Mức độ nhiệm vụ: Báo động đỏ. Thỉnh túc chủ mau mau hoàn thiện nhanh. ]

"Là sao?"

[ Túc chủ, cô mở điện thoại ra coi. Giờ là năm nào rồi? ]

Thánh Âm không hiểu. Vạn đám hoa tuyết cứ thế rơi rơi che phủ cả một khoảng trời âm u. Tìm bừa một cái mái hiên để che chắn, trên người cũng không có điện thoại hay túi xách gì cả. Con cá đành phải dùng áo trùm mũ và khẩu trang che đi gương mặt xinh đẹp nổi tiếng này. Sau đấy rón rén lại gần hỏi bà già tóc quăn đứng cạnh đó: "*Xin bà cho cháu hỏi là năm nay là năm bao nhiêu rồi ạ*?"

Bà ta đeo kính, dùng ánh mắt cổ quái nhìn cô. Nhưng may thay, bà vẫn nhiệt tình trả lời: "*Giờ là tháng 12 năm 2027 rồi cô gái. Sắp đến lễ Noel rồi*..."

Còn lại bà già tóc quăn nói cái gì, Thánh Âm nghe không thấu.

Não cô hiện tại vẫn đang load lại cái câu "*Giờ là tháng 12 năm 2027*..."

"Hệ thống chủ..." Gọi tên hệ thống, ngắc ngứ hồi lâu, tiểu yêu tinh mới nói tiếp: "Đã qua một năm rồi hở?"

[ Đúng. ]

"Sao ta...không nhớ gì cả?" Tháng 9 năm 2026 cô chuẩn bị làm cô dâu của Bố Đường, sau đó bị quỷ sát nhân bắt cóc. Sao đùng một cái 2026 lại nhảy phắt thành 2027 rồi?

Thế Kình Viễn đâu?

Mèo đen nhỏ đâu?

Sao có mỗi mình ta phiêu hành một mình ở nơi tha hương xứ người thế trời?

Quỷ sát nhân...Chẳng lẽ con mợ này còn sở hữu khả năng du hành thời gian à?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »