Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3919 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 129
nhật ký làm bé đường của hải yêu (33)

❊ ❊ ❊

Đang trong quá trình trừng phạt kẻ phản bội, bất chợt trong không gian đầy thối nát này vang lên thanh âm du dương của một bài nhạc.

Chúng thuộc hạ hoảng hốt nhìn nhau, xem liệu đứa nào dám muốn chết mà để chuông điện thoại vào lúc đang làm việc. Bộ kẻ đó muốn quy tiên sớm hay gì? Lão đại rất không thích điều này đấy, tại vì nhạc chuông to lớn của di động có thể khiến anh ta khó chịu.

Nhưng...lần này thì khác nghen.

Hành động xé rách khoé mồm kẻ địch của Kình Viễn khi nghe thấy bài ca hát của người mình yêu bèn khựng lại, đáy mắt đen ngòm tràn ngập khí chết của anh như thể mọc thêm chút sức sống bé nhỏ.

Không để tâm đến chúng thuộc hạ còn đang ngốc sững, cũng không thèm để tâm đến hình tượng của mình. Anh bèn gấp gáp tháo găng tay cao su ra, lục tìm điện thoại trong vạt áo...

Tiếng chuông này...quả nhiên là của chiếc di động ấy...

Chiếc di động đặc quyền duy nhất mà anh dùng để liên lạc với Âm Âm. Nhạc chuông anh đặt cũng là một trong những ca khúc cô hát khiến anh yêu thích không thôi. Run rẩy cầm chiếc điện thoại đó lên, nhạc chuông vẫn cứ reo vang liên hồi, trên màn hình hiển thị ra một hàng số lạ...

Kình Viễn cố gắng kìm nén sự kích động hưng phấn nhảy nhót trong lòng. Nhấn nút nghe...

Đã lâu lắm rồi mới nghe thấy giọng nói quen thuộc mềm mại nọ, mầm giống tà ác dần dần trổ rễ cuốn chặt lấy trái tim đen tối của anh...

Chỉ bằng một cú điện thoại này thôi, anh cũng có thừa năng lực để bắt nhốt cô lại...

Rất nhanh, người phụ nữ ở đầu dây bên kia đã cúp máy.

Máy di động đã trở về trạng thái cũ, Kình Viễn trầm ngâm đứng yên, làn mi rũ xuống nhìn vào cái điện thoại trong tay. Không khí trong căn phòng này như thể bị anh ta làm cho ngưng trệ, thuộc hạ A liếc thuộc hạ B, thuộc hạ B thì khó hiểu vỗ vai thuộc hạ C. Trong tình huống kì quái vậy, không có mệnh lệnh của lão đại, bọn họ thật sự rất bối rối không biết nên làm gì giờ.

Sau đó thì đám thuộc hạ mém xíu xỉu cái đùng...

Lão đại...lão đại vừa cong môi cười!!!

Là cười đấy! Là cười thật đấy!!! Tuy đó đơn thuần chỉ là cái nhếch mép rất nhẹ, rất hờ hững nhưng...bọn họ đều thấy rõ.

Một khi lão đại cười...thì kẻ gây nên nụ cười đấy, sẽ phải gánh chịu một kết cục cực kì thảm khiếp.

Nhét lại di động vào vạt áo, Kình đại lão lui bước về sau, cất giọng nhàn nhạt. Có chút chán ghét liếc đến cục máu thịt be bét dưới chân: "Đem xé mảnh ném vào rừng đi."

"Vâng thưa tiên sinh."

....

"Alo...Có ai nghe máy không ạ?"

"..."

"À...Ờ...Có ai không vậy...?"

"..." Đầu dây bên kia vẫn không có người trả lời.

Thánh Âm ngây người nhìn vào cái ống nghe cô đang nắm trong tay, dẩu môi lầm bầm thực khó hiểu: "Ủa, bộ mình gọi nhầm số ha?"

Cuối cùng con cá đành cúp máy điện thoại, buồn bực lấy tay vò vò đầu.

Hình như vừa nãy...cô gọi lộn số...hoặc cũng có thể là đúng số nhưng Bố Đường không thèm nghe máy.

Dù là khả năng nào đi nữa, thì cô đều không thể nào liên lạc được với Kình Viễn rồi.

Cũng đúng thôi, hơn một năm trôi qua lận mà nhỉ?

"Ây dà, bỏ đi." Thánh Âm đẩy cửa rời khỏi bốt điện thoại, lao đầu đi ra ngoài. Bóng hình mảnh mai nhỏ bé dần dần chạy khuất trong màn đêm phủ đầy tuyết rơi...

...

"Ngươi nói, chỗ này là nơi ta sống sao?" Thánh Âm dừng bước chân ở một khu phố cổ điển, những toà nhà thiết kế theo phong cách thập niên 70 - 80 cao nhã xếp xen kẽ nhau. Đứng trước một ngôi nhà nhỏ hai tầng sơn màu nâu, cô vừa ngẩng đầu ngắm nhìn nó, vừa tò mò hỏi hệ thống chủ.

Hệ thống chủ chưa có vội đáp lời. Vào khoảnh khắc tiểu yêu tinh giẫm từng bước, từng bước giày lên bậc thang và gõ cửa. Ai dè cánh cửa trước mặt bất chợt được người bên trong mở trước. Người phụ nữ già lấp ló gương mặt qua khe cửa nhìn cô, sau khi xác nhận đó đúng là người quen, bà ta mới vui lòng mở toàn bộ cửa ra bảo cô vào.

Này là một bà cô mặc váy hoa rộng thùng thình, làn da trắng bệt mọc đầy nám tàn nhang. Mái tóc màu nâu đỏ có chút rối bời. Bà ta nhìn cô, điếu thuốc trên tay toả mùi khói: "*Gì đây Maris? Chìa khóa nhà của cô đâu? Sao hôm nay lại đi về khuya thế hở*?"

"*À, hôm nay tôi có chút chuyện ngoài ý muốn*." Thánh Âm tự nhiên trả lời, sờ đến chùm chìa khóa trong túi áo mình, khoe ra cho bà ta xem: "*Chìa khoá của tôi đây nè. Chỉ là lúc tôi định mở cửa thì bà đã mở rồi đấy chứ*."

Bà chủ nhà chỉ bực bội hừ một tiếng, không thèm nhìn đến con cá này nữa mà quay lưng đi về phòng. Thánh Âm trợn mắt nhìn theo cái mông lắc lắc của bà ta, khinh bỉ bĩu môi. Sau đó cô ấy bắt đầu ngẩng đầu nhìn quanh. Thấy được bậc cầu thang đi lên tầng đặt gần đó, cô bèn nghe theo lời hệ thống chủ, đi lên tầng hai.

"Trời ạ! Ta thực sự không hiểu vì sao ta lại đến sống ở một nơi như thế này."

Tràng cảnh bừa bộn trong phòng đập thẳng vào mắt, Thánh Âm u sầu thở dài một hơi. Sau đấy cô tự hỏi bản thân mình. Nếu là cô ở đây thật, thì cô sẽ cất căn cước công dân cùng giấy tờ thân phận ở đâu...

Ôi! Cái tính tình bừa bộn này thật không tốt tí nào.

Cả đêm đó, tiểu yêu tinh chăm chỉ hùng hục đi tìm giấy tờ. Cô chỉ muốn về nước ngay bây giờ.

Thật tốt, tuy không hiểu gì nhưng khi biết trong túi mình vẫn còn tiền. Cô liền nhanh chóng đặt luôn vé máy bay trên mạng, chuyến đi khứ hồi đáp từ Anh về thủ đô Đại lục vào chiều ngày kia. Cô phải dành cả ngày mai để giải quyết một số vấn đề riêng...

Thời gian sống của cô...Nhìn đến chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược của hệ thống...Con cá khẽ rùng mình...

Còn chưa đến hai năm...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »