Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3928 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 179
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (7).

❊ ❊ ❊

Năm phút sau.

"Thế tử gia..."

"Hửm, sao thế?" Giọng Lý Giác Huyền đã hơi ngái ngủ. Nhưng vòng tay chàng ta vẫn cứ khư khư ôm lấy người thiếu nữ bên gối, sống chết không buông.

Con cá bị cuộn như bánh tét bực bội trở mình: "Thiếp nóng."

Lý Giác Huyền cọ cọ má nàng, giơ một tay lên, phất cái. Nội lực của chàng ta ập đến, đánh vỡ ô cửa sổ, thế là bao gió đêm hùa hết vào căn phòng: "Giờ thì không nóng nữa."

Cảm thụ được từng đợt gió lạnh ào ào vào phòng, quả nhiên là không nóng nữa.

Vẫn là năm phút sau.

"Thế tử gia..."

"Hả?" Lý Giác Huyền nhàm chán vùi đầu vào ngực to của cá, mệt mỏi đáp.

"Chàng biết Đoan Thanh Ngọc là ai không?"

Im bặt hồi lâu, giọng điệu đạm bạc của Lý Giác Huyền mới ập tới: "Nàng hỏi làm gì?"

"Không có gì." Thánh Âm nhận thấy sự biến đổi khó lường ẩn sâu trong giọng nam nhân kia. Nàng đành nhanh nhảu chối bỏ, quyết định nhắm mắt đi ngủ. Trong lòng cá âm thầm cố gắng thuyết phục bản thân bảy bảy bốn chín lần, người này hiện giờ đang là cái chân to của nàng để nàng ôm trên đất Tây Vệ. Không thể khiến chàng giận được. Thay vì ngồi đây nói nhảm đắc tội đại lão, thà rằng ngậm miệng đi ngủ để mai lấy sức nghĩ tiếp.

Suy nghĩ thông suốt rồi, Thánh Âm liền nhắm mắt đi ngủ. Thật kì quái, nằm trong vòng tay Lý tra công chìm vào giấc ngủ, nàng ngủ rất ngon.

Khi mà Cá Âm đương say giấc nồng rồi, Lý Giác Huyền đang ôm nàng ngủ bất chợt mở bừng mắt ra. Trong đáy mắt phượng đó của chàng, không hề có tí tia buồn ngủ nào. Sự buốt giá thấu xương quay cuồng lưu chuyển. Ánh mắt đấy, chỉ cần người ngoài nhìn vào một lần thôi, liền cảm thấy rợn tóc gáy.

Đôi mắt đấy... không giống đôi mắt của một người sống. Trông nó rất vô hồn, giống...đôi mắt của một kẻ đã chết hơn.

Lý Giác Huyền ngồi thẳng dậy, mắt đen chớp chớp. Chàng là người luyện võ, nên dù cho xung quanh chỉ toàn là bóng tối, chàng vẫn có thể nhìn rõ mọi vật. Người đàn ông này lật người thiếu nữ dưới thân lại, nàng ấy ngủ cực kì say, dường như không phát hiện ra điều gì cả. Đưa bàn tay chai sần vuốt ve gò má trắng nõn của Thánh Âm. Ngón cái của chàng ta không tự chủ được, mà vuốt đến đôi môi xinh đẹp của người kia...Ngay tức khắc, sự u ám trong đáy mắt chàng ta rút sạch. Có chăng, chỉ lưu lại sự si mê nồng nhiệt, sự si mê đó trào dâng tựa thủy triều...

Không nhịn được chàng cúi đầu, nâng mặt Âm Âm lên, đôi môi mỏng đó dán lên môi hồng của nàng, cùng nhau quấn quýt.

Đầu lưỡi Lý Giác Huyền ban đầu chỉ thử thăm dò, vẽ quanh khuôn môi đầy đặn của Thánh Âm. Liếm cho cánh môi bên ngoài dính đẫm nước bọt của nàng rồi, chàng mới thở dài thỏa mãn. Sau đó, Lý Giác Huyền dần cảm thấy thế là vẫn chưa đủ, lưỡi mềm bắt đầu tiến công, tách đôi môi của Thánh Âm ra và luồn lưỡi vào đó. Dịu dàng đảo quanh, thăm dò quanh khoang miệng nàng, cuốn lấy chiếc lưỡi thơm của người ấy và đùa nghịch. Nội tâm Lý Giác Huyền sướng đến run người, động tác môi lưỡi càng thêm biến thái, nhưng chàng ta vẫn cố gắng làm thật nhẹ nhàng dịu dàng. Chàng không muốn đánh thức nàng dậy. Môi lưỡi triền miên ân ái, nước bọt của Lý Giác Huyền đều bị chàng cố nhồi nhét vào họng Thánh Âm. Cho cho nàng ấy uống đủ lượng nước bọt cần thiết từ miệng mình rồi, chàng ta mới chịu buông tha.

Lý Giác Huyền giơ hai ngón tay, đặt thử lên động mạch chủ của Thánh Âm dò xét.

Đoạn, chàng ta trưng ra cái bản mặt cầm thú chó gặm, nhẹ nhàng cởi sạch bộ trung y chướng mắt bám trên thân thể nàng ấy ra. Thực chất, Lý Giác Huyền rất muốn một tay dùng nội công xé vụn quần áo nàng, nhưng sợ sáng mai doạ nàng ấy sợ nên thôi.

Cởi xong hết quần áo của Thánh Âm, cũng là lúc gốc rễ con cháu trong quần Lý Giác Huyền căng cứng muốn bùng nổ. Chàng ta cũng chẳng nghĩ gì nhiều nữa, trực tiếp thoát y, bắt đầu hành vi dâm loạn của mình lên thân thể mềm mại của nàng ấy.

Quá trình dâm loạn này thực sự kéo dài rất rất lâu. Mà theo đó, cảm xúc hưng phấn của Lý Giác Huyền dần dần tăng cao. Đến cuối cùng, chàng ta đem nòng nọc của mình bắn vào giữa hai chân và đùi ngọc của Thánh Âm. Nhìn đến đống dịch trắng đục đó của mình bám dính trên vườn hoa của nàng, chàng hân hoan phát cuồng lên được. Chàng ta ngắm nhìn đôi môi đỏ xinh kia, ý nghĩ hiểm ác trong đầu nảy sinh. Đưa ngón tay quệt thật nhiều nòng nọc của mình dính trên đùi Thánh Âm, chàng đem ngón tay đó, hung ác nhét vào miệng nàng, bắt chước theo động tác giao phối, đút ra đút vào. Cúi đầu, Lý Giác Huyền sung sướng dụ dỗ, thì thào vào tai cá, âm giọng biến chất vặn vẹo: "Âm Âm nuốt chúng. Nuốt vào hết cho ta."

Thánh Âm buồn ngủ, ngủ rất say. Nàng không hề biết mình đã trở thành nạn nhân dâm loạn tình dục của Lý biến thái. Dù cho sáng hôm sau tỉnh giấc, nàng vẫn chẳng biết gì.

Thật là một con cá ngốc nghếch.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »