Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 131
nhật ký làm bé đường của hải yêu (35)

❊ ❊ ❊

"Ui da! Đầu tôi..." Thánh Âm khó khăn mở mắt, đưa một tay lên vuốt vuốt tấm trán dính mồ hôi của mình. Tâm trạng cô có chút tồi tệ...

"Ác mộng à?" Giọng nam trầm ấm từ bên cạnh truyền vào lỗ tai. Bàn tay của người đàn ông ấy nhẹ nhàng hất bớt chỗ tóc mai ẩm ướt dính bệt trên gò má cô. Theo thói quen thường lệ, con cá không có suy nghĩ nhiều mà trực tiếp bày tỏ: "Không phải, chỉ là có chút khó chịu. Daddy, cảm xúc..."

Cô bèn nghiêng đầu nhìn anh, sau đấy giọng nói mềm mại tựa yến oanh liền trở nên tắt vụt. Môi hồng mím chặt, rũ mi mắt màu trắng xuống để trốn tránh tầm nhìn uy hiếp như mãnh thú cắn nuốt kia, cô ấy nhanh chóng kéo chăn lui về phía góc giường...

Vào khoảnh khắc khi mà bắt gặp được sự âm u ám trầm trong đôi mắt ma quỷ đó, hiện thực tàn nhẫn đã tát một cái thật mạnh vào mặt Thánh Âm. Nó đang nhắn nhủ với cô rằng, Kình Viễn năm đó không phải là Kình Viễn của bây giờ nữa rồi.

Thấy cô ấy không nói gì nữa, chỉ dùng ánh mắt căm căm hoảng sợ nhìn mình. Kình Viễn không kìm lòng được mà mở miệng châm biếm: "Sao thế? Không nói lên lời?"

"Anh..." Thánh Âm ngắc ngứ: "Là anh sai người bắt em đến đây?"

"Đúng vậy."

"Sao anh lại làm vậy?" Bộ anh ta không cảm thấy hành động của mình quá khích lắm à?

Đây là giam giữ người phi pháp đó.

Kình Viễn nghe cô hỏi một câu hỏi nực cười đến vậy, xíu nữa thì không chịu nổi mà ôm mặt cười to. Dùng bàn tay chai sần do luyện súng lâu năm của mình ôm trọn hai tay trắng trẻo non mịn như tơ ngọc của thiếu nữ, anh hờ hững nhìn cô, gằn giọng: "Vì sao bỏ trốn?"

Anh ta đã thành công dẫn dắt cuộc trò chuyện với tiểu yêu tinh sang một chủ đề khác.

"Em không có..."Thánh Âm không phản kháng hành động vuốt ve tay mình của Kình Viễn, cô chỉ há mồm muốn giải thích với anh thôi. Nhưng dù cho cô có nghĩ ra được lý do gì để tránh mặt Kình Viễn đi nữa, thì nghe nó đều không thích hợp gì cả: "Em không có nhưng nhưng..."

Cô rất mệt. Sao không ai chịu cho cô thời gian để thở chứ?

Cứ "nhưng nhưng..." mãi, song Thánh Âm vẫn chưa thể nói lên lời. Cuối cùng Kình Viễn đành là người hành động trước, dùng lưỡi mình để chặn môi cô ấy lại. Vừa gặm nhấm đôi môi hồng hào mọng nước ngon miệng, ngón tay anh vừa sờ đến viền mắt hơi ưng ửng hồng của cô. Anh thì thào: "Không cần nói nữa."

Tại vì cái thứ được gọi là lý do đấy, anh không cần nữa rồi.

"Anh không trách em sao?"

"Không trách..." Hứng thú nhìn đến quả đầu màu trắng của cô, tùy ý lấy một lọn tóc tuyết quấn quanh ngón tay mình đùa nghịch: "Đều không quan trọng."

Anh vừa nói xong câu này, Thánh Âm liền cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Nhưng là gì thì cô không nói rõ được, tại vì cảm xúc của cô ấy có hơi mơ hồ.

"Mệt mỏi cho em rồi." Kình Viễn tỏ ra xót thương cho bảo bối nhà mình, anh đứng dậy đi đến bộ bàn ghế gần đó, rót ra một cốc nước. Sau đó anh bưng nó lên tận môi cô, dáng vẻ nhu hoà khôn cùng. Dù cho vẻ mặt anh vẫn chẳng có cảm xúc gì cả: "Uống một cốc nước đi cho đỡ khô miệng."

"Dạ..." Thánh Âm rón rén cầm lấy cốc nước từ tay của Bố Đường, càng nghĩ, sự hoang mang trong lòng cô càng nảy sinh mãnh liệt. Nhưng uống xong cốc nước do Kình Viễn đưa, cô lại muốn ngủ rồi.

"Lại cảm thấy mệt à?"

Thánh Âm tủi thân gật đầu.

"Thế ngủ tiếp đi. Anh ở đây."

Âm Âm, anh vẫn luôn ở đây. Ở đây đợi em hồi tâm chuyển ý, ở đây đợi em vì yêu mà quay về...

Chỉ là...cô đã khiến anh thất vọng quá nhiều.

Vừa dứt lời, anh bèn tháo dép đi trong nhà ra, ngả người nằm lên giường, ôm cô vào lòng. Thánh Âm cũng chả bận tâm gì nhiều, nhanh chóng tìm một vị trí êm ái trong lồng ngực Kình Viễn và ngủ.

Ngay sau khi cô đã yên giấc rồi, người đàn ông nằm cạnh liền thản nhiên đứng dậy, chỉnh sửa lại vạt áo ngủ. Rồi anh bước chân ra ngoài cửa, một vài phút sau, anh đã quay lại, trên tay cầm một số dụng cụ đặc biệt.

Lại gần chân giường, cúi đầu nhìn xuống người phụ nữ vẫn còn đang mải mê say giấc nồng, đáy mắt phượng đen tối của Kình Viễn thoáng qua tia điên cuồng, rất nhanh liền biến mất, thay vào đấy là bóng đêm vô hạn.

Anh cúi mình, chỉnh sửa lại tư thế nằm của cô. Và sau đó anh ta bắt đầu thực hiện cái công việc ma quỷ của mình. Một thứ việc mà anh vốn khao khát được làm từ lâu rồi.

Đó là xích cô lại. Nuôi nhốt như một con thú cưng vậy.

Mà thú cưng ấy à, phải luôn luôn học cách dựa giẫm vào chủ nhân của nó. Nếu không, nó nhất định sẽ chết.

Có thế rồi, Âm Âm để anh xem. Anh thực sự muốn biết, khi em tỉnh lại, em sẽ giơ ra chiêu trò gì hòng múa rìu qua mắt thợ đây?

Sa vào nỗi lòng khốn khổ tột cùng của tình yêu...thì phía trước chỉ có quái vật của hố đen cùng địa ngục đang há to mồm nghênh giá anh thôi.

Nhưng anh không cam tâm, một chút cũng không cam tâm. Dù cho có bị đày đoạ xuống mười tám tầng địa ngục, anh cũng muốn dìm cô xuống, tắm trong máu tanh dầu sôi với mình.

Ở nhân gian không có được nhau, vậy thì chúng ta cùng chết dưới địa ngục đi.

**Trẫm từng báo trước rồi. Vị diện này SE nhé** =)))).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »