Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3887 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 159
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (21).

❊ ❊ ❊

"Ây dà, sau khi ăn xong bánh mì phiên dịch, quả nhiên cảm thấy thế giới bên ngoài dễ hiểu hơn nhiều." Thánh Âm vui vẻ cầm khẩu súng la ze trong tay, ấn nút một cái. Tia la ze đỏ thẫm quỷ dị liền phụt ra ngoài, trực tiếp bắn xuyên qua ngực con quái vật đối diện. Tạo thành một lỗ hổng lớn trên người nó, máu tươi chảy tí tách xuống nền đất. Nhưng con quái vật này quả thực quá trâu bò, khả năng hồi phục chỉ trong chớp mắt là xong.

Cá Âm liền hết vui, ôm súng la ze rầu rĩ thở dài một hơi...

Ôi ôi, làm sao nhân loại viễn cổ có thể đánh bại được đám quái này mà tồn tại nhể?

Géc-ma thủy tổ so với Dị Quỷ Tinh Tế đúng là khác một trời một vực. Lũ Dị Quỷ kia, chỉ cần cầm đại bác nguyên tử bắn bùm một cái, thì cả lũ đứa nào đứa nấy đều ngủm. Chứ đâu ra khả năng phục sinh cơ thể đỉnh thế này?

Trường hợp như này, khoa học chưa lường đến.

Bánh mì phiên dịch có thể khiến Thánh Âm hiểu được tiếng nói của muôn loài. Nghe được giọng điệu thét gào chói tai của con yêu quái kinh dị kia, biết được nó đang chửi mình, cô cũng bĩu môi chửi lại nó.

Chọc tức nó đủ rồi, liền dùng khăn choàng tàng hình và viên uống ẩn giấu hơi thở chạy đi.

Chạy ở đây, là chạy bằng chong chóng tre.

Không thể ngờ nổi là thứ vật dụng cũ rích chỉ dành cho trẻ con này lại là vật giúp cô chạy trốn. Quân Miêu đúng là ông thần May Mắn trời ban cho cô mà.

"Sao con không lấy chong chóng tre ra từ trước?" Thánh Âm hỏi con trai, ôm thằng bé và nghiêng mình, né khỏi con quái vật có cánh bay bên cạnh. Do có bảo bối tàng hình và che giấu mùi hương, những con quái này không hề cảm nhận được hơi thở con người cũng như nhìn thấy người.

"Con sợ mẹ chê trẻ trâu!" Quân Miêu vô tội đáp.

Nhìn đám quái vật lúc nhúc đi dạo trên mặt đất, con cá không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm thở phào một hơi...

Một con yêu quái cô có thể hạ gục được...Nhưng năm, sáu, bảy, tám con thì làm sao có thể?

Vậy mà...âm thầm lạnh sống lưng, Thánh Âm vẫn chưa thể tin được. Đám quái vật này đứa nào cũng khỏe re hết trơn, năng lực giết người thì thuộc hàng vô địch thiên hạ. Ấy vậy mà Đường Ám chỉ cần dùng duy nhất hai chiếc tay không, đã có thể bổ dọc chúng ra y như cầm dao bổ dưa rồi.

Đáng sợ! Nghĩ tới vẫn cảm thấy rùng rợn.

Vẫn là nên chạy nhanh thì hơn.

Thật may, một đường bay từ căn cứ đến đó tuy xa, song lại không gặp phải biến cố xấu nào.

Trời ngả tối, tuyết bắt đầu rơi.

...

Toà nhà Đại học Y này, so với lần đầu Thánh Âm tới, thì giờ trông nó hoang tàn hơn nhiều. Lúc này đang là buổi tối, bão tuyết quần quật thổi, hơi lạnh quỷ quái như thể muốn bào mòn xương cốt con người. Giàn cây leo dài biến dị đâm nở nụ hoa, là những cây hoa ăn thịt người phiên bản nhỏ. Hễ có thứ sinh vật sống nào đó mò tới gần, cái miệng mini của chúng tức khắc nở to, nhanh chóng đớp lấy và nuốt chửng con mồi vào bụng.

Đưa kiếm la ze chém đứt đống cây hoa leo dây dợ lằng nhằng, Thánh Âm bước chân vào căn phòng thí nghiệm trước đó. Nơi cô lần đầu gặp gỡ Đường Ám.

Nhớ lại khi ấy, quả là một trải nghiệm kinh khủng.

Vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tinh thần ngắm nhìn hàng dài kệ đựng tiêu bản sống ngâm trong dung dịch lắc lắc lư lư. Nhưng không hiểu sao, lúc khi mà con cá đi vô phòng, không gian nơi đây lại sạch sẽ tới cổ quái.

Không phải sạch sẽ kiểu không dính bụi, sạch sẽ đây là trong phòng không còn những tiêu bản máu me kinh dị hay mô hình người sống giống titan nữa.

Mọi thứ trông rất bình thường, nơi đây chỉ đơn thuần là một căn phòng thí nghiệm bị bỏ hoang cùng đống vật liệu cũ kĩ dính đầy bụi. Thánh Âm bật đèn pin, soi soi lên kệ sách, bắt đầu lật lật tìm kiếm.

Quân Miêu lặng lẽ đứng ở cửa, làm một cục bánh bao ngoan ngoãn không phá hoại mẹ mình. Hệ thống chủ đã cảnh cáo nhóc không được vượt quá giới hạn nhiều lần rồi. Dù không muốn những nhóc vẫn phải nghe lời thôi.

[ Là cái quyển đó. ] Lật đi lật lại mấy tập sách nãy giờ, cuối cùng cũng nhờ ân đức của con mẻ , hệ thống chủ, Thánh Âm đã tìm được thứ cần tìm. Vươn tay cầm quyển sách đó lên, lật lật...

Đây hình như là hồ sơ tư liệu của biến chủng vi rút quái vật?

Hệ thống chủ bắt đầu nhiệm vụ của mình: [ Phòng thí nghiệm này chính là nơi mà chủng vi rút quái vật bị phát tán ra, lây lan cho con người. Với khả năng lây nhiễm thông qua đường hô hấp và sự biến dạng cơ thể con người của nó. Đã có rất nhiều người trong khu thí nghiệm bị lây nhiễm chết, và cũng rất có người thì phát triển biến dị, mất đi ý thức bộ não, trở thành quái vật. ]

Ồ, trong vấn để việc công, hệ thống chủ vẫn luôn nghiêm túc như vậy.

Lật mặt trang giấy, nhìn đến những dòng tên của kẻ nhiễm trùng đầu tiên bị hoá thành quái vật, Thánh Âm hỏi: "Chuyện này có được giấu kín không?"

[ Có. ] Chắc nịch đáp, hệ thống chủ tiếp tục kể: [ Chuyện này là rất nhanh được đưa lên mức độ bảo mật quốc gia, chỉ có duy nhất những vị lãnh đạo tối cao mới biết. Để tránh gây mất kiểm soát trong an ninh xã hội, Chính phủ đã tiến hành cách ly phong toả toàn bộ Đại học Y, đặc biệt là khu thí nghiệm kia. Họ cử những nhóm chuyên gia nghiên cứu mới xuống để tìm ra phương pháp giải. Tuy con người mất đi ý thức thông thường thành quái vật, nhưng khi ấy yêu quái chưa tiến hoá đến cấp bậc Đại thần như bây giờ. Không thiếu cách hòng đối phó với chúng. Nhóm chuyên gia chăm chỉ không ngừng cấy cầy nghiên cứu...Thử đủ loại vắc xin biến thể. Mọi chuyện dần trở nên tồi tệ hơn, khi trong nhóm chuyên gia, có một người bị nhiễm. ]

"Là ai? Không phải con người sắp thành công sao? Mọi chuyện không phải đang trong tầm kiểm soát?"

[ Hời...] Hệ thống chủ thở dài: [ Chuyên gia bị nhiễm là Đường Ám. Nhưng điều đáng sợ ở đây là sự biến đổi của ảnh không như những kẻ khác. Mỗi đội chuyên gia đều có nhóm khám nghiệm vi rút cho riêng mình để xem ai có bị lây nhiễm không? Bằng một thủ đoạn nào đấy, Đường Ám đã âm thầm qua mắt nhóm người xét nghiệm. Chẳng ai phát hiện ảnh đã trở thành quái vật cả, chỉ có mỗi ảnh biết được mình là ai. Bản thân trở thành Géc-ma, trăm phần trăm nếu bị phát hiện sẽ bị Chính phủ bắt nhốt lại. Chưa kể, do bản tính quái vật, ảnh luôn luôn thèm khát thịt người. ]

"Rồi sao?" Thánh Âm vừa lắng nghe, vừa gật gù. Vẻ mặt đầy đăm chiêu. Với chút hiểu biết nhỏ nhoi của cô vê Đường Ám...Ôi trời ạ! Thế giới này thật xui xẻo khi phải chất chứa tên Đường thần kinh.

[ Đường Ám có thừa khả năng để chế ra thuốc giải, vấn đề ở đây chỉ là thời gian mà thôi. Nhưng...có lẽ là xích mích với Chính phủ, bất mãn với cuộc sống, thanh mai có người yêu cộng với đầu óc biến thái không bình thường. Ảnh đã tìm cách cải tiến bản thân, lén lút sau lưng mọi người biến mình thành quái vật cao cấp nhất. Sau đó Đường Ám cũng âm thầm khiến cho đám quái vật bị bắt nhốt trong phòng thí nghiệm mạnh hơn. Mọi chuyện dần mất kiểm soát, quân đội không khống chế được nữa. Toàn bộ nhóm chuyên gia, không ai sống sót. Quái vật tràn lan ra đường và coi con người là củ cải ăn thịt. Có kẻ bị lây nhiễm không chết, cũng hoá thành quái vật nốt. Địa ngục trần gian của con người bắt đầu từ đó. Và Đường Ám cũng lặn mất tăm mất tích hoàn toàn. ]

Thánh Âm trầm ngâm một lúc, sau đó ném ra một câu: "Ngươi hôm nay nói nhiều ghê!"

Hệ thống chủ: [ ... ] Cô lo cho cái mạng cá của mình đi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »