Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 118
nhật ký làm bé đường của hải yêu (22)

❊ ❊ ❊

Tiếng nước chảy vang vọng trong phòng tắm cuối cùng cũng ngừng lại. Cánh cửa phòng được đẩy ra, Kình Viễn toàn thân ướt sũng bước chân khỏi cửa. Bên hông anh chàng chỉ quấn độc nhất mỗi chiếc khăn lông mỏng manh. Mái tóc ướt đẫm nước khẽ nhỏ giọt, lăn lăn trên gò má tuấn tú cùng vùng cổ gợi cảm của anh. Thản nhiên mang theo hơi nóng của nước đi đến cửa tủ, người đàn ông lấy bừa bộ quần áo rồi nhanh tay mặc vào.

Thánh Âm ngồi trên giường âm thầm vuốt mắt. Ôi trời, Daddy của em! Đến bao giờ anh mới học được cái cách không thả rông đi khắp phòng đây.

Tật xấu khó sửa.

Kìm nén sự tham lam muốn xông lên đè Kình Viễn xuống mà ngoạm lấy múi bụng anh. Tiểu yêu tinh có chút ngứa ngáy vùi đầu vào mặt gối, giờ nào phải lúc rủ rê anh lăn lộn đánh nhau đâu. Cô còn vài chuyện muốn nói với Bố Đường của mình nữa cơ mà.

Hơi lạnh ẩm ướt bỗng xộc tới gần, Kình Viễn lật tung chiếc chăn đang trùm lên người Thánh Âm, xốc nách cô lên: "Làm sao thế?"

"Không." Con cá nhăn nhó mặt mày. Dùng ánh mắt đúng đắn nhìn anh: "Lần sau anh có thể không được cởi truồng chạy bừa không?"

Đừng làm vậy nữa. Em thích lắm á.

Ngoài mặt khuyên nhủ Kình Viễn vậy, chứ thực sự thì tiểu tâm can trong lòng Thánh Âm điên cuồng đang nhảy nhót hò reo.

Muốn ăn sầu riêng, muốn ăn sầu riêng, muốn ăn sầu riêng lắm luôn!!!

"Thế à?" Người đàn ông quẳng lại cho cô một cái nhìn tràn đầy ý vị thâm trường, môi mỏng anh khẽ nhếch. Đôi mắt ẩn dưới mái tóc ướt đẫm tràn ngập ý cười nhàn nhạt. Chỉ là ánh mắt dịu dàng hiếm có này của anh, Thánh Âm sẽ không bao giờ nhìn thấu. Mà bản thân Kình Viễn lại là một tên mặt than khó để lộ cảm xúc: "Anh tưởng em thích điều đó."

Mỗi khi cô ngồi suy nghĩ ngẩn ngơ, trên mặt cô hầu như sẽ hiện rõ biểu cảm về suy nghĩ đấy. Anh không khó để đọc rõ được đầu óc cô nghĩ nghĩ đến gì.

Thật ngốc, Âm Âm quả là một cô nàng yêu tinh ngờ nghệch đáng yêu. Chỉ là nhiều khi cô ấy cũng thông minh hài hước một cách đột ngột. Cho dù trong dáng vẻ nào đi chăng nữa, Kình Viễn đều yêu chết Bé Đường nhà mình mất thôi.

Bị anh nói trúng tim đen, Thánh Âm một xíu ngại ngùng hay xấu hổ đều không có. Thậm chí cô còn tỏ ra bực bội đưa tay nhỏ bới tung mái tóc ngắn ướt của anh lên, khiến nó rối tung rối mù: "Anh đi sấy tóc đi."

"Sấy tóc." Kình Viễn lục lọi ngăn kéo tủ đầu giường, tức khắc lấy từ đó ra một cái máy sấy, cắm dây vô ổ điện. Rồi anh đưa nó cho tiểu yêu tinh: "Sấy cho anh."

Tiếp nhận máy sấy từ tay Kình Viễn, Thánh Âm thô bạo kéo đầu anh vào lòng mình. Bật máy ở mức độ nóng nhất, quạt bay từng sợi tóc của anh.

Hời, tóc ngắn cũn cỡn còn bày đặt nhờ người sấy.

...

Đêm nay hơi khó ngủ đây. Trong phòng ngủ, không gian yên ắng tĩnh mịch, tiếng đồng hồ kêu tích ta tích tắc liên hồi như đánh vào lòng con người. Thánh Âm trằn trọc lăn lộn trong chăn, cố gắng mãi mà vẫn không thể nào an tĩnh chợp mắt nổi. Cô hết lật người sang bên trái, rồi lại lật người sang bên phải...

Trời ơi, cô vẫn không dám ngỏ lời với Kình thiểu năng về vấn đề bản hợp đồng. Mặc dù chuyện này sớm muộn gì cũng phải đến thôi. Nhưng chung quy là cô vẫn còn e ngại anh ta á.

Này con cá khờ khạo kia, cô lăn lộn nhiều đến mức mà người bên gối cô cũng bị vực tỉnh rồi kìa. Bình thường Kình Viễn sẽ không bao giờ ngủ ngon, tại vì bản chất của anh không cho phép. Tính cảnh giác của anh ta quá cao.

Đều nói đàn ông yếu nhất khi đối diện với người mình yêu. Câu nói này thật không sai, ngược lại nó chính là một chân lý rất chuẩn xác đó chứ. Tại vì Kình Viễn đối với Thánh Âm một chút đề phòng đều không có. Mỗi khi ngửi mùi hương thơm đặc trưng của cô và ôm chặt thân thể mềm mại đó vào lòng, anh sẽ ngủ rất sâu, rất ngon. Nhỡ đâu có một ngày bỗng cô ấy lén dùng dao giết chết anh ngay tại giường, chắc anh ta cũng hạnh phúc ra đi dưới tay cô mất.

Ha ha ha, sau đó anh ta sẽ làm ác quỷ, dùng mọi thủ đoạn để kéo Âm Âm sa xuống địa ngục cùng mình...

"Ngoan...Em ngủ đi." Kình Viễn khẽ mở hé mắt, ngái ngủ nói. Phát hiện ra người phụ nữ nằm trong vòng tay mình nay đã lăn đến góc giường nọ, anh bén vươn tay kéo cô lại vào lòng. Bị anh giam cầm chặt chẽ đến vậy, song con yêu tinh này vẫn không chịu nằm yên.

"Daddy ơi! Em muốn nói với anh một chuyện." Thánh Âm ngẩng đầu bảo anh.

"Mai nói." Người đàn ông vẫn còn đang nhắm nghiền mắt, anh thật mệt mỏi mà bóp nhẹ mông cô mấy cái cảnh cáo: "Giờ ngủ đi."

Con cá không cam tâm dẩu môi, giọng điệu thở ra tràn đầy rầu rĩ: "Nhưng nếu không nói em sẽ không ngủ được."

"Thế chúng ta làm việc khác." Tự dưng Kình thiểu năng mở bừng hai mắt, trong đáy mắt đen thẫm đó trông phi thường tỉnh táo, nhìn thế nào cũng không thấy một tia ngái ngủ. Đoạn, anh tà ác đem Thánh Âm đè dưới thân mình, nhanh tay lột sạch đồ hai người họ. Bắt đầu một trận dã chiến kịch liệt, gió tanh mưa máu, quần ma loạn vũ....

Trong phòng, không khí dần dần trở nên ướt át, bốc lửa.Tiếng rên rỉ ư ư a a đầy đau đớn, thống thiết cầu xin cùng hơi thở cực nóng của đàn ông.

...

"Anh quá đáng vừa thôi." Thánh Âm quạo cọ cầm cái gối vuông ném về phía Kình Viễn đang nhàn nhã ngồi đọc báo uống trà buổi sáng. Chỉ tay thẳng mặt anh và buông lời giận dỗi: "Em muốn nói chuyện nghiêm túc với anh mà. Ai cho phép anh..."

Nửa đêm đè cô ra ấy ấy chứ!!!

Có biết cô mệt lắm không hả?

Tiểu yêu tinh còn đang thao thao bất tuyệt mắng người một tràng dài, Kình Viễn nhấp môi nuốt nốt ngụm trà cuối cùng trong cốc. Sau đó anh mới điềm đạm hé miệng. Chỉ duy nhất một câu, đã hoàn toàn thành công chặn họng Thánh Âm: "Thân thể em rất thích."

"Em thích..." Cô ấy cáu kỉnh dậm dậm chân, rồi ngồi phịch trên nệm ghế, khoanh hai tay lẫn cả hai chân với nhau, đổi giọng: "Là điều đương nhiên rồi."

Phản ứng của thân thể, trách cô à?

Kình Viễn biết Âm Âm nhà anh sắp xù lông đến nơi rồi. Đành nén lại tâm tư muốn đùa giỡn cô ấy. Ánh mắt chợt tối xuống, mang vẻ âm trầm vốn có. Anh lạnh bạc hờ hững said: "Anh cũng có điều muốn nói với em."

"Thế anh nói trước đi." Thánh Âm ôm gối căm căm trợn tròn mắt với anh: "Em sẽ nói sau."

Dẫu gì đều nói cả, hiếm khi Kình Viễn muốn bày tỏ gì đó với cô đấy. Điều này khiến con cá cảm thấy hơi bị tò mò à nha.

Kình Viễn đặt nốt tập báo đọc dở trên mặt bàn. Gương mặt điển trai ẩn giấu bao phức tạp chồng chất nhìn chòng chọc Thánh Âm. Cái nhìn của anh ta quá mức quái dị, khiến cô không khỏi rợn tóc gáy. Thân tâm nảy sinh sự hoang mang lo lắng.

Anh rất nghiêm túc ngỏ ý: "Chúng ta kết hôn nhé, Âm Âm.". Truyện Truyện Teen

Không cần suy nghĩ quá vài giây, Thánh Âm đã bật thốt câu chối từ: "Daddy, đừng đùa. Chúng ta không thể kết hôn."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »