Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3861 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 113
nhật ký làm bé đường của hải yêu (17)

❊ ❊ ❊

Kình Viễn ôm Thánh Âm trong lòng, nghe cô nói lảm nhảm một hồi. Mục đích chính vẫn là hướng đến chiếc băng cassette gì gì đó trong Sở cảnh sát bên London. Tầm mắt anh nhàn nhạt lướt đến đống sách Kinh Thánh, sách cổ bí ẩn viết chữ Latin mà cô ấy để trên mặt bàn kia. Mở miệng nói: "Mấy bữa nay em rất chăm chỉ đọc sách."

Đã vậy còn là mấy quyển sách quái quỷ nữa chứ. Đừng tưởng anh không biết cô đang đọc cái gì.

Thánh Âm dẩu môi, dò hỏi liếc sắc mặt tối tăm không rõ ràng của anh chàng: "Được không Daddy ơi?"

"Hơi phiền toái xíu. Nhưng không làm khó nổi anh." Anh quốc không nằm trong địa bàn của Kình Viễn nên mọi việc có thể khó xử hơn một tẹo. Song điều này chẳng hạ gục được người đàn ông đa zi năng như anh đâu. Chỉ là Kình biến thái vẫn có chút không vui chất vấn: "Nhưng em muốn tham nhập Giáo Hội à?"

"A, không. Chỉ là em đang nghĩ ý tưởng..." Tiểu yêu tinh vùi vùi đầu trong lồng ngực anh. Tiện miệng bịa đặt. Nhưng thực sự cô không biết bịa đặt cái quần quèo gì, thế là chỉ đành nhón người lên hôn anh chụt chụt mấy cái. Dáng vẻ lấy lòng quyến rũ mê hồn người: "Người ta tin tưởng anh lắm mà, Daddy. Giúp đỡ em lần này được hông dạ? Nếu lần sau..."

Chưa kịp nói hết câu, Kình Viễn đã lạnh lùng ngắt lời cô: "Được". Rồi anh nói tiếp: "Lần sau muốn anh giúp gì cứ nói."

Ôi, miệng lưỡi đàn ông! Con cá cảm thán.

Đến cả một cục băng khô như Bố Đường nhà cô cũng biết buông lời đường mật cơ mà.

"Cảm ơn anh nha." Thánh Âm mỉm cười đầy rạng rỡ sung sướng, ôm cổ Kình Viễn mà đá cháo lưỡi với anh. Người đàn ông cũng thực phi thường thoả mãn mà vật người tiểu yêu tinh xuống nệm ghế sô pha. Hai người họ bắt đầu lăn lên lộn xuống bùm bà là bùm vân vân mây mây.

Quá trình đây, thật không muốn kể dài. Thôi thì chúng ta chuyển cảnh nha.

...

Cái cặp đôi sa đoạ tột cùng này lăn hết từ phòng khách sang phòng bếp, lại lăn từ tầng một lên tầng hai, đánh nhau trên giường, phịch nhau ngoài ban công...Không một nơi nào trong biệt thự là không có dấu vết hương vị hoan ái của bọn họ, mùi vị ám muội nồng nặc nhuốm đọng không khí.

Đúng là chỉ có thể dùng hai chữ "tình thú" để diễn tả.

Cửa kính hé mở, gió đêm lạnh hùa vào, xua tan bớt hơi nóng trong căn phòng. Thánh Âm do bị hành hạ liên tiếp nhiều giờ đồng hồ nên đã sớm cuộn mình ngủ ngon trong chăn rồi còn đâu. Nhưng con cá ngốc nghếch này ngủ ngon không có nghĩa là tên đàn ông thiểu năng nào kia cũng ngủ ngon. Kình Viễn đã cố im lặng ôm mỹ nhân vô lòng và ngủ, ngủ, ngủ. Nhưng sự phiền não cứ bám lấy tâm trí anh hoài. Đau đầu, anh phải nhẹ chân kéo cửa kính đi ra ngoài ban công châm điếu thuốc và để cho bản thân mình bình tâm lại.

Âm Âm không thích mùi thuốc, nhưng anh lại nghiện thuốc khó cai. Trước mặt cô ấy, anh đành buông điếu thuốc lá xuống và hôn hôn cô vậy.

So với điếu thuốc lá nhạt nhẽo này, thì đôi môi xinh đẹp của Âm Âm ngọt ngào hơn nhiều.

Một thân khoác áo choàng tắm, hai tay kẹp cây thuốc lá, mái tóc đen ngắn loã xoã phất phơ trong màn đêm. Sương gió tạt vào mặt, khiến thần trí Kình Viễn càng thêm nhức nhối, nhắn mấy dòng tin cho cấp dưới, anh ta cáu kỉnh quăng di động mấy trăm vạn ra ngoài...

Đây là cái điện thoại thứ bao nhiêu anh ta đập rồi?

Điện thoại bị ném mất, người đàn ông phí tiền phí của này cảm thấy vẫn rất chán nản. Anh ta ngửa cổ nhắm mắt, yết hầu khẽ chuyển động. Rít sâu một hơi thuốc, môi mỏng hé mở. Khói thuốc lá trắng phiêu bay bay tứ phía, che phủ gương mặt anh.

Những chiếc băng cassette được bảo lưu trong Sở cảnh sát, cô mong muốn anh tìm vì cái gì?

Sáu ngày hôm đó cô ở London, anh không tra ra được cô đã ở đâu, làm gì. Kể cả những nhân lực đẳng cấp nhất của anh cũng không thể tìm nổi cô. Khi mà anh sắp nổi cơn thịnh nộ muốn chém thêm vài mạng người, chợt đùng một cái, cô ấy trở về.

Âm Âm không có chia sẻ với anh cô sang Anh quốc để làm gì, Kình Viễn cũng không buồn hỏi.

Khi đó, anh ta chỉ đơn thuần nghĩ, em ấy trở về là tốt rồi.

Nhưng...hôm nay khi nghe cô đưa ra yêu cầu với mình. Dù cho anh ta hết sức thoả mãn khi tiểu yêu tinh biết cách dựa vào lòng mình. Nhưng lý do trả lời đầy lấp liếm giả dối đó của cô, nào có qua được mắt anh.

Cô đang giấu diếm anh một điều gì đó. Một điều mà chính anh không tài nào nhìn thấu được.

Cảm giác...vật khống chế mình nắm trong tay sắp sửa phá vỡ ranh giới rào cản, rất không dễ chịu gì cả.

Một người dù đàn ông đanh thép, vô cảm như thế nào chăng nữa. Nhưng khi mà có một vấn đề nào đó liên quan đến người phụ nữ anh ta yêu. Mọi tính cách vốn có của anh khi đứng trước cô gái đó sẽ thấy đổi ngay. Điều này đâu có ám chỉ mình Kình Viễn, mà nó đều có ở tất cả ở những nam nhân khác.

Chỉ là...cái cách Kình Viễn yêu Thánh Âm, thật không bình thường tí nào.

Anh tự nhận thức được một vấn đề anh cho là siêu cấp nghiêm trọng. Đó là Âm Âm không yêu anh.

Anh có thân thể cô, nhưng lại không với tay nổi trái tim cô.

Hai người họ đều cùng nhau ân ái cuồng hoan mãnh liệt. Buồn thay rằng, đôi mắt tím hoa sim của cô rất đẹp, đẹp đến nỗi có thể nhìn thấu bao vì sao thời không tinh tú, nhưng trong đó, chưa bao giờ phản chiếu hình bóng anh.

Kình Viễn thấy mình không có trọng lượng gì cả trong mắt người yêu.

Chẳng lẽ bây giờ anh phải chuẩn bị xây nhà giam đặc biệt à?

Hút xong điếu thuốc, Kình Viễn quẳng nốt phần còn dưới chân, giơ dép dẫm nát. Dáng vẻ của anh ta lúc này, nhìn từ góc độ nào cũng cảm thấy đau tim. Cả thân thể cao lớn toả ra hơi thở đè nén chất chứa đầy tâm tính vặn vẹo. Gò má nam tính lạnh băng, đôi con ngươi anh tựa xác chết vô hồn đã mất đi độ ấm. Tóc mái dài rũ xuống lả lơi. Người đàn ông lặng yên đứng đó, như muốn trầm mình vĩnh viễn cùng hắc ám vô biên. Áo dài trắng cũng không sao xua nổi hơi thở bạo ngược đó của anh ta. Xung quanh Kình Viễn, không có xíu tẹo hơi thở nào giống một người đang sống.

Thuộc hạ chính là sợ nhất dáng vẻ này của anh, cả Âm Âm cũng thế.

"Daddy, anh không ngủ ư?" Giọng nữ yêu kiều nũng nịu từ sau lưng truyền đến bên tai. Thánh Âm chùm chăn khắp người, lết chân ra ban công, có chút dè dặt ngó bóng hình mờ nhạt của Kình Viễn. Không hiểu sao cô thấy hơi hơi hoang mang. Trái tim đập thình thịch, mơ hồ có cảm tưởng còn kinh khủng hơn so với lúc gặp quỷ sát nhân.

Nhưng trông Kình Viễn kìa. Anh ta tức khắc quay người lại. Vẫn là bản mặt hờ hững đạm bạc đấy, chỉ là anh bày tỏ thật lo lắng mà đẩy thẳng cô vào phòng. Đã vậy còn đóng sầm cửa kính lại: "Em sẽ lạnh đấy."

"Không sao đâu mà. Anh không buồn ngủ à?"

"Sao tỉnh?"

"Không có anh ôm, em khó ngủ." Tiểu yêu tinh đưa ra vẻ mặt sầu đời, hai tay ôm lấy eo Kình Viễn, cầu ôm ôm.

Cô ta đúng là một con yêu tinh giỏi nói lời nịnh bợ mà.

Đương nhiên là Kình Viễn có ôm cô ấy rồi, không chỉ ôm mà họ còn rất hứng chí đánh nhau thêm vài trận nữa cơ.

Haizzzz....Nằm dưới bị động chịu cảnh vật vã quện nhau với Bố Đường, Thánh Âm nghĩ mẩm, túng dục quá độ, có ngày chết sớm. Kiếp này nếu cô không chết do hệ thống chủ thì chắc cũng bị tên điên này quật ngủm trên giường, chết trong khoái cảm lên đỉnh mất.

____

**Trong mắt chúng khanh, hình tượng của hai nhân vật chính được miêu tả như thế nào? Cho trẫm biết đi, trẫm mún biết lém** =))))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »