Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 171
phiên ngoại - đến chết vẫn không thể gặp lại em (1)

❊ ❊ ❊

"A Đường, anh khóc gì chứ? Tôi...sẽ không sao...Tôi sẽ không sao đâu mà. Giờ tôi ngủ một giấc thôi. Một giấc thôi nhé."

"Em có yêu tôi không?"

"..." Im lặng một lúc, cô ấy mới trả lời, giọng người thiếu nữ đã hoàn toàn vỡ vụn, nương theo tiếng thét gào của gió tuyết ngoài cửa sổ và tắt dần: "Có. Thật xin lỗi...xin lỗi vì không thể cùng anh... cùng anh đi tiếp."

"Không phải lỗi tại em. Âm Âm, tin tưởng tôi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhất định, tôi hứa."

Sự thâm tình kiên quyết của anh, ngược lại khiến trái tim cô càng thêm đau...Cô lắc lắc đầu, nở nụ cười như thể đã dự đoán trước tương lai. Một chút máu tươi ộc ra khỏi miệng. Sắc đỏ của máu làm nổi bật rõ vẻ trắng bệch của gương mặt cô...

"Sẽ không... Không thể."

"Âm Âm, có thể. Chắc chắn có thể. Tôi có thể làm..."

"..." Hơi thở của người kia cuối cùng cũng tắt. Trong màn đêm mịt mùng, sẽ chẳng còn ai mở miệng đáp lời anh nữa rồi.

Anh sẽ trở lại là một tên quái vật độc lập trước kia.

Một mình anh, một mảnh đất, một vùng trời.

...

Đường Ám dằn vặt bản thân cực kì.

Tuy Thánh Âm mắc chứng bạch tạng bẩm sinh và bệnh hen, nhưng với tố chất thân thể khi ấy của cô, cô vốn dĩ sẽ không phải chết sớm vậy. Phải chăng là do anh quá gấp gáp muốn cải tạo thân thể Âm Âm thành quái vật cao cấp như mình, nên mới dẫn đến biến chứng không đáng có...khiến cho cô ấy tử vong?

Nhưng có một điều lại làm cho Đường Ám không hiểu...Anh đã chế thuốc ra một cách tỉ mỉ và hoàn hảo vô cùng. Chỉ khi chắc chắn với chính mình rằng thuốc sẽ phát huy tác dụng tốt, không gây ảnh hưởng xấu, không gây tác dụng phụ với cô ấy, anh mới dám tiêm vào người cô...Nhưng, dường như có gì đấy không đúng...

Dẫu sao bây giờ điều đấy cũng chẳng quan trọng...

Thực chất, việc Thánh Âm chết đều do vận sống của cô đã tận, không thể lưu ở thế giới này được nữa. Thế nên dù cho Đường Ám có pha thuốc hay không pha thuốc gì gì đó, cá vẫn ngủm thôi.

Do tóc trắng bẩm sinh, nên đương nhiên cô ấy cũng không rõ mình đã bước vào kì thoái hóa khi nào.

Chỉ tội cho Đường Ám, về sau phải trải qua một kiếp người u mê không tỉnh. Tới cuối đời, tận khi phải nhắm mắt xuôi tay, anh ta vẫn không chịu buông bỏ chấp niệm trong lòng...

Chấp niệm tình yêu về một người con gái tên Thánh Âm.

...

Tinh Tế, năm 4198.

Phiên hội chợ khoa học ở Viện nghiên cứu Quốc gia.

Đây là phiên hội chợ đầu tiên được thành lập kể từ sau Thế chiến thứ năm, rất nhiều thành phần tinh anh trong giới nghiên cứu khoa học đều tụ tập về đây. Và các vị ban giám khảo sẽ đi kiểm nghiệm thử từng thiết bị công nghệ của đám thí sinh này. Chọn ra người giỏi nhất và trao thưởng.

Giáo sư Dorich cũng là một trong những quý ngài giám khảo đi chấm bài.

"Gì cơ?" Ngồi trong văn phòng giáo sư, đột nhiên nhận được cuộc điện đàm từ Tổng bộ, nghe được những thông tin mà vị bên kia đầu dây nói. Giáo sư Dorich hưng phấn không thôi: "Tới nơi rồi hả? Được được, tôi đến đây, tôi đến đây."

Cậu bé nhỏ con đang ngồi trên ghế bay chơi game thực tế ảo, lén lút dỏng tai nghe thấy những lời nói này của giáo sư Dorich. Nhóc ta quay đầu, hỏi: "Giáo sư, thầy có việc phải ra ngoài sao?"

Giáo sư Dorich đứng dậy, khoác áo bờ lu đồng phục vào, nhìn đến cậu nhóc kia, ông ta cười: "Tiểu Quân, phó giáo sư La bảo thầy đến học viện phía Nam. Con đi không?"

"Con được đi sao?" Quân Miêu ba tuổi ngồi trên ghế sờ cằm. Gương mặt nhỏ trắng trắng mềm mềm, môi đỏ dẩu lên, dáng vẻ đúng là đáng yêu đoạt mạng người.

Giáo sư Dorich thản nhiên gật gù, xách cậu nhóc lên thả xuống đất: "Đi thôi. Mẹ con bảo thầy phải trông nom con cẩn thận. Tốt nhất con nên đi theo thầy." Dứt lời xong xuôi, Dorich khởi động thiết bị dịch chuyển. Nhấn nút một phát, ông ta cùng nhóc tì này đã dịch chuyển tới toà nhà phía Nam rồi.

Sau đó bắt đầu đi bảy bảy bốn chín bước, quẹo trái rẽ phải, đi bên này rồi vòng sang bên kia, chạy lên chạy xuống mới tới được căn phòng cần tới. Giáo sư Dorich chỉ cần ấn nhận diện khuôn mặt, cửa phòng liền mở ra rồi. Nhìn thấy phong cách cũ kĩ cổ điển dính đầy bụi của căn phòng bên trong, ông ấy không khỏi nhăn mày hứng thú.

Ngoại trừ nghiên cứu khoa học, giáo sư Dorich cũng dành niềm yêu thích của mình cho chuyên ngành khảo cổ nữa. Thế nên mỗi khi thấy được thứ gì đấy có giá trị lịch sử lâu đời, ông ta sẽ không nhịn được mà nhìn nó lâu hơn một chút.

"Tiến sĩ Dorich, ngài vào đây nào." La Huy từ trong đang đi quanh những chiếc giá sách xập xệ cùng một vị nữ giáo sư già tuổi khác, thấy giáo sư Dorich đã tới. Cậu gấp gáp mời ông vào, trên bản mặt minh mẫn của cậu ta hiện rõ vẻ kích động phát cuồng: "Trời ơi, ngài không dòng máu trong người biết tôi đang nhảy nhót vui vẻ đến độ nào đâu."

"Đây đây, tôi tới đây." Giáo sư Dorich bị kéo tay, cái bụng béo đầy mỡ hơi khó thở. Ông ta nhanh chóng gia nhập hội với hai vị kia, bắt đầu ngồi hàn huyên về bí ẩn mà chủ nhân căn phòng thí nghiệm này để lại. Do quá mải mê với những phát hiện mới mẻ, Dorich đã hoàn toàn bơ đẹp Quân Miêu đi sau mình.

Cơ mà nhóc con này cũng chẳng tỏ ra bất mãn gì khi bị lãng quên cả. Nhóc đi dạo căn phòng này, ánh mắt cứ dáo dác lướt sang bên kia, lướt sang bên này. Song thực chất hai cái tai nhỏ nhóc đang cố hết sức căng ra để nghe ngóng cuộc trò chuyện của các vị giáo sư.

Cầm trên tay một trong những bản vẽ cổ xưa bằng bút chì, tuy năm tháng đã khiến mặt giấy trở nên ố vàng và có vài đường vẽ bị phai mờ. Nhưng La Huy tỏ ra quá mức ngạc nhiên vì... không đúng, những bản vẽ này thật sự được vẽ ra bởi một nhà tiến sĩ sống từ hai nghìn năm trước sao? Vậy cũng quá mức điên rồ rồi!

Không riêng gì cậu ta, giáo sư Dorich cũng kinh ngạc không kém.

Chỉ có mỗi bà tiến sĩ già kia là không tỏ thái độ gì là quá khó tin cả: "Phòng thí nghiệm này đã được giới khoa học Địa Cầu bảo tồn rất cẩn thận trong Thế chiến thứ năm. Hai ngài có biết không? Lý do nhân loại năm đó có thể đánh thắng nổi người ngoài hành tinh, các vị tiền bối đều dựa vào những bản vẽ không hoàn chỉnh này để phát minh ra những vũ khí tân tiến nhất đấy. Ví dụ..."

Bà tiến sĩ cầm lên một bản vẽ, chỉ vào đó: "Đây chính là huyền lôi với sức công phá có thể làm huỷ diệt tám con phi cơ Akas."

Rồi trong tay bà lại xuất hiện một bản vẽ khác: "Đèn pin này chính là chiếc đèn pin khổng lồ có thể vô hiệu hoá toàn bộ vũ khí điện tử của người ngoài hành tinh."

Hai vị còn lại tiếp thu thêm kiến thức mới, gật đầu như trống bỏi, miệng cảm thán không ngừng: "Ra vậy, ra vậy."

Bọn họ lại tiếp tục chìm đắm trong thế giới khoa học của mình. Bỗng dưng trong đống sổ vẽ cũ kĩ, La Huy phát hiện ra có một quyển sổ bìa nâu da nhỏ.

Một quyển sổ cũ kĩ, mép bìa đã sớm bị sờn rách, giữa một đống sổ nọ, trông nó rất khác biệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »