Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3860 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 108
nhật ký làm bé đường của hải yêu (12)

❊ ❊ ❊

Tròn một tuần ở lại Vương quốc Anh, Thánh Âm quyết định thu xếp hành lý về nước. Sang đây đúng là cô đã thu thập thêm một ít manh mối quan trọng...

Vẫn là khoang thương gia vắng tanh vắng ngắt như lần trước, tiểu yêu tinh lấy ra từ trong túi xách một vài quyển sách dày cộp, nặng trịch viết bằng Tiếng Anh. Cô lật trang sách ra, bắt đầu tìm hiểu chút xíu tư liệu về quỷ dữ...

Mấy tiếng trôi qua, mi mắt cô không hề cảm thấy buồn ngủ tí nào. Đọc xong quyển sách thứ nhất, Thánh Âm hứng chí hí hoáy viết vài thông tin quan trọng vào sổ nhật ký nhỏ. Lật tiếp đến quyển sách thứ hai...

Ác quỷ sẽ không bao giờ nhập vào thân xác con người. Chúng mặc niệm rằng thân thể xấu xí đầy tạp chất của con người không bao giờ xứng đáng được chúng nó công nhận.

Ác quỷ muốn ám vào cổ vật, biến nó thành tà vật và thông qua thứ tà vật đó, chúng sẽ dụ dỗ những con chiên đáng thương ngu ngốc đi hiến dâng linh hồn cho mình...

Tà vật à?

Tà vật gì giờ?

Có phải nếu tìm được tà vật đó rồi phá hủy nó cô sẽ giết được quỷ sát nhân không?

[ Đúng vậy. ] Hệ thống chủ trả lời dùm cô. Thật hiếm khi nó tốt bụng đến thế.

Thế giới này có bao nhiêu dị vật kì quái tồn tại, Thánh Âm biết phải mò tà vật ở đâu đây?

...

Máy bay hạ cánh, tiểu yêu tinh bắt đầu chuẩn bị ăn mặc mũ trùm khẩu trang thật kín đáo. Nhận vali ở băng chuyền, đạp giày cao gót dời khỏi sân bay. Thánh Âm hận không thể mọc cánh mà bay luôn, cô có cảm giác cứ như ai đó đang lén nhìn mình ấy...

Tầm mắt càn rỡ đó rất quen thuộc.

Thế là Thánh Âm hơi hoang mang réo gọi tên hệ thống chủ: "Hệ thống, ngươi vẫn đang bật chế độ ẩn thân đó chứ?"

[ Tôi tắt rồi. ]

"Tắt rồi?" Hoài nghi kéo vali, hạ gọng kính xuống, Hải yêu quay đầu lướt ánh mắt xung quanh khắp sân bay. Dòng người đi đi lại lại thật đông đúc, thật không may, nhưng chẳng thấy ai cả. Cảm giác quái lạ trong lòng cũng thế liền lặn mất tăm. Song cô vẫn không kìm được mà nảy lửa giận với con mẻ hệ thống chủ mất dạy thất hứa kia. Giậm chân, Thánh Âm bực bội xách vali đi ra cửa. Vừa đi vừa chất vấn nó: "Ta bảo ngươi tắt sau bảy ngày cơ mà!"

Hừ, lúc trước là đứa nào đòi bật tận một tháng lận?

[ Tôi mới tắt. ] Hệ thống chủ không có rỗi hơi đâu mà lắng nghe con cá ngu ngốc này càm ràm nó. Thế nên nó sẽ không nói ra sự thật là nó đã tắt ẩn thân mode từ tối qua đâu.

Thánh Âm chỉ hừ lạnh một tiếng, không buồn trò chuyện thêm một câu chữ nào với hệ thống chủ nữa. Đi đến cổng hàng không, cô lôi điện thoại ra nhắn tin cho bà chị quản lý đến đón mình. Cô không dám dùng xe taxi đâu, bị lộ mặt trước truyền thông thì lùm xùm lắm.

Đang ấn ấn gõ chữ trên màn hình điện thoại, trước mặt Thánh Âm bỗng nhiên xuất hiện một con xe ô tô màu đen sang chảnh. Ban đầu tiểu yêu tinh cũng không hề để ý tới nó, cho đến khi cửa xe mở ra, cũng là lúc cô ngẩng đầu khỏi màn hình di động...

Khí lạnh lan tỏa, xộc thẳng vào linh hồn. Người đàn ông tuấn mỹ ngồi trên ghế lái, cổ áo sơ mi có chút xộc xệch nhăn nheo, để lộ rõ xương quai xanh cùng yết hầu gợi cảm chuyển động. Tóc tai anh trông thật rối bời, dưới cằm mọc còn nhiều râu hơn so với lần cuối bọn họ gặp mặt. Kình Viễn ngả người ra dựa vào lưng ghế, đôi con ngươi âm u quay cuồng bão táp chĩa đến người phụ nữ đứng ngoài cửa xe kia. Giọng nói hờ hững lạnh lẽo xuyên qua trái tim kẻ nghe, rét run người: "Lên xe!"

"A..." Thánh Âm bị khí tức muốn xông lên chém người của Kình Viễn doạ sợ, bèn quên mất danh xưng bình thường mà gọi thẳng tên anh: "Kình Viễn, anh bình tĩnh chút."

Má ơi, xấc giọng lên vậy có ý gì hả?

Đáng sợ qué!

Thế là tiểu yêu tinh không dám ngồi vào ghế phó lái mà đi ra mở cửa sau. Nhưng cửa sau mở mở mãi, mở không nổi, cô đành lòng cam chịu đến ngồi cạnh anh. Cửa xe đóng lại, Thánh Âm hận mình không thể dán luôn người lên cửa kính, tránh xa người đàn ông nguy hiểm này càng xa càng tốt. Kình Viễn hằm hằm theo dõi một loạt hành động của cô, anh chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp ấn nút đóng toàn bộ cửa xe, lái đi.

Ngồi trong xe ô tô, Thánh Âm hối hận đến thối ruột. Nhìn đi, nhìn đi! Trông trạng thái tinh thần lúc này của Kình Viễn không hề ổn định xíu nào. Cô đi lên xe anh ta không phải là đang muốn đi tìm chết sao?

A a a! Không thể làm gì khác, con cá đáng thương này chỉ biết ôm chặt Đũy Mèo cũng đang run như cầy sấy, cúi đầu ấn ấn điện thoại. Cô không muốn để ý đến Bố Đường đâu, cô sợ bị đông lạnh lắm.

Kình Viễn lái xe, ánh mắt tuy nhìn ra đối diện, nhưng thần trí thì sớm đặt bên người phụ nữ ngồi cạnh mình. Thấy dáng vẻ cô hờ hững với mình đến vậy, cơn phẫn nộ trong nội tâm anh càng bừng thêm mãnh liệt.

Giỏi! Giỏi lắm! Muốn chuyển nhà liền tự ý chuyển, không thèm báo với anh một câu.

Giờ dời khỏi giới giải trí rồi, mọi sự liên kết giữa anh và cô sắp bị cắt đứt, cô liền trốn anh chạy sang nước ngoài chơi, đến cả một cú điện thoại cũng không thèm gọi về. Hại anh ở công ty khó ăn khó ngủ một tuần lận.

Có lông có cánh rồi, bộ muốn bay đi là bay đi luôn à? Đã hỏi ý của chủ nhân chưa?

Thú cưng mà không biết nghe lời...Hậu quả nó phải gánh chịu sẽ rất tồi tệ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »