Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3927 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 188
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (16)

❊ ❊ ❊

Ấn tượng đầu tiên mà Thánh Âm dành cho Lý An Na đó là nàng thiếu nữ trước mặt nàng có vẻ đẹp rất mới lạ, rất...ừm, trông rất giống cây kem vị sô cô la ngọt ngào. Không như con gái Trung Nguyên mặt hoa da phấn, dáng người mảnh mai tựa cành liễu xanh. Lý An sở hữu màu da bánh mật mặn mà, đôi mắt to tròn linh hoạt sáng như sao. Mái tóc đen nâu được nàng ấy tết lại, bím tóc dài thả sau gáy nhẹ nhàng lắc lư. Dáng người đầy đặn mũm mĩm, bước đi thiết tha dịu dàng.

Chỉ cần nhìn qua thôi cũng thấu, đây quả là một cô thiếu nữ thanh xuân dạt dào đương tuổi mười lăm mà. Mỗi khi vô tình nhìn vào đôi con ngươi trong suốt ngây thơ kia, nghĩ đến ánh mắt âm trầm khủng bố đầy toan tính của Lý Giác Huyền. Thánh Âm thực sự rất hoài nghi, hai con hàng này đúng là huynh muội cùng phụ khác mẫu đấy à? Sao cái khí chất quanh người lại trái ngược nhau hoàn toàn thế nhờ?

Lý An Na rất có quy củ, phép tắc quý tộc khi đối mặt với chị dâu là nàng đây rất tốt. Hai người ngồi nói chuyện với nhau hồi lúc, Thánh Âm mới để ý tới một điều. Nàng tiểu thư họ Lý này có vẻ giữ kẽ quá thì phải?

Hàn huyên chuyện vụn vặt vớ vẩn đủ rồi, con cá quyết dò hỏi Lý An Na về tình hình trong vương phủ dạo bữa trước xem. Nàng cúi đầu nhìn chén trà trong tay, tỏ ra bâng quơ nói: "Muội muội, muội có thấy thế tử gia bận rộn quá không? Nhiều khi buổi chiều (*)tẩu chỉ muốn đến thư phòng gặp chàng một lần. Vậy mà thế nào cũng không gặp được!"

(*)Tẩu: Xưng hô của chị dâu. Truyện Đoản Văn

Dứt xong câu, con cá còn ôm trán thở dài một hơi. Dáng vẻ đúng kiểu thê tử bị phu quân lạnh nhạt, u sầu buồn bã khôn nguôi...

Lý An Na trông tẩu tẩu mình đột ngột rầu ra rầu rĩ, bèn vội lên tiếng giải vây cho huynh trưởng. Đồng thời cũng để xoa dịu cho nỗi lòng của Thánh Âm: "Huynh ấy thân là tướng quân nên..."

Lý An Na đang vội nói, không ngờ Thánh Âm tự dưng quay đầu. Nhíu mày hỏi nàng ta: "Lần đầu tới vương phủ, tẩu rất ngạc nhiên đấy. Trong phủ ngoại trừ Lan di nương với muội ra không còn trắc thất huynh đệ nào khác ư?"

"Dạ, không có ạ. Phụ vương có mỗi mình huynh trưởng là độc đinh. Còn muội cũng là nữ nhi duy nhất trong phủ. Huynh trưởng thường hay cầm binh đánh trận với phụ vương nên..." Nói tới đoạn này, nàng ấy suy ngẫm: "Có lẽ huynh ấy không để ý chuyện tình trường nữ nhi nên đến tuổi này mới thành thân."

Lý An Na nói về vấn đề chiến tranh, cảm thấy có chút e dè, lại lén lút đưa mắt nhìn sắc mặt tẩu tẩu.

Thánh Âm ngoài mặt gật gù, trong lòng lại thầm bĩu môi. Cái tên Lý Giác Huyền này cả người nhuốm đầy sát khí, ai xui xẻo làm vợ chàng ta có khi bị dính hoạ sát thân mất.

Nàng nghĩ vậy, lại không hề nghĩ đến mình hiện giờ cũng đang là vợ của tên Lý sát khí đó.

"Không phải chứ! Phụ vương còn có thể cầm binh đi đánh trận? Sao nay người lại ốm bệnh thành ra như thế?"

Thánh Âm vừa nói đến chuyện bệnh tình của lão vương gia, trong mắt Lý An Na liền hiện vẻ sợ hãi. Tuy nàng ta đã cố che giấu nó, nhưng điều đó làm sao có thể qua được cái nhìn săm soi của con cá già Thánh Âm chứ. Thánh Âm nheo mắt, xem ra cái Nam viện đầy mùi vị tà môn kia không phải nơi bình thường rồi. Nhưng gan nàng cũng rất bé, cũng không có rỗi hơi đâu lại chạy vô đấy tìm chết.

Lý An Na cúi đầu im lặng một lúc, nàng ấy lại ngẩng mặt lên, nhu hoà mỉm cười. Sự sợ hãi trong đáy mắt đã không còn, có chăng chỉ còn mỗi vẻ ưu thương khiến người ta nhìn thấy mà tan nát cõi lòng: "Hai năm trước vào mùa lạnh, phụ vương trong trận chiến với Mông Cổ trở về. Không hiểu sao người tự dưng lâm bệnh nặng. Từ đó đóng cửa Nam viện không cho ai ra vào. Ngoại trừ mỗi huynh trưởng và lão tổng quản Nam viện ra, đến cả muội cũng chưa được gặp lại người lần nào hết."

Xem ra mối quan hệ cha con giữa Lý An Na và lão vương gia rất tốt. Hoặc cũng có thể nói Lý An Na là một đứa con gái hiếu thảo với cha mình.

"Sao muội không xin huynh trưởng vào gặp phụ vương?" Thánh Âm lại tiếp tục màn hỏi chuyện của mình: "Huynh ấy sẽ cho muội vào gặp mặt phụ vương thôi mà nhỉ?"

Câu hỏi đây, Lý An Na không đáp lại. Sống lưng đang ngồi của nàng ấy căng cứng đến độ thẳng tắp, bàn tay không ngừng vò vò góc áo. Thánh Âm đưa môi nhấp chén trà, mong chờ một câu trả lời của nàng ấy.

Lúc lâu sau, nàng ấy khẽ ngẩng đầu, sắc mặt mơ hồ hơi tái, đôi môi mấp máy: "Muội đến Nam viện rồi. Nhưng phụ vương không thích muội. Phụ vương bảo từ lần sau muội không cần đến."

Thánh Âm trầm mặc, nhìn trạng thái có xu hướng nổi điên của Lý An Na. Nàng đành không hỏi thêm câu "Muội gặp phụ vương như thế nào?" nữa. Nhỡ đâu hỏi vớ hỏi vẩn, lại chọc cho cô em bánh mật này phát khóc thì sao giờ?

Thế là con cá nhanh miệng chuyển chủ đề. Rót thêm chén trà thơm đẩy lên cho nàng muội phu ngồi dưới, nàng uyển chuyển cười: "Muội muội, sắp đến lễ cập kê của muội rồi phải không nào? Muội có thể nói cho tẩu biết, muội ưng mắt vị công tử thế gia nào không?"

Chỉ cần nàng ấy không ưng mắt Đoan Thanh Ngọc thì mọi chuyện đều dễ giải quyết rồi.

Nhưng xem ra, Thánh Âm đã quá coi thường năng lực của biên kịch đại nhân.

Cô em bánh mật này dường như rất ngạc nhiên khi nghe được câu hỏi mà tẩu tẩu vừa hỏi mình. Nàng ta ngây ngốc chớp chớp mắt, sự bi thương trên mặt ban nãy đã bay sạch không còn. Chỉ thấy Lý An Na đưa hai tay lên vuốt má, ngại ngùng cúi đầu cười. Người mù nhìn vào cũng biết thừa, đây mẹ nó chính là biểu hiện của một thiếu nữ sa ngã vào lưới tình...

"Muội có thích một người. Chàng ấy... muội rất thích chàng ấy."

"Là ai thế?" Trong lòng Thánh Âm nảy sinh chút bất an kì dị. Không phải là tiểu mỹ thụ họ Đoan nọ đấy chứ?

"Là Đoan công tử...Muội thích Đoan công tử."

Ồ, ra vậy. Con cá thản nhiên lắng nghe tiếng trái tim vỡ vụn của nàng. Bụng dạ lại thầm kêu khổ, cô em bánh mật đây là bước một nửa bước chân trên con đường tự tìm cái chết rồi còn đâu!

"Đoan công tử sao? Là công tử thế gia nhà nào? Ta sẽ bảo thế tử gia ban hôn cho muội."

"Dạ..." Bánh mật đỏ mặt ngượng nghịu: "Là (**)môn khách của huynh trưởng ạ. Muội có gặp qua huynh ấy một lần."

Nhất kiến chung tình hả? Bàn tay của Thiên Đạo đủ dài.

(**)Môn khách: Người có tài năng được một gia đình quý tộc thời phong kiến nuôi dưỡng lâu dài trong nhà để dụng tài khi cần thiết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »