Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3906 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 115
nhật ký làm bé đường của hải yêu (19)

❊ ❊ ❊

Nút on đã được khởi động, máy phát thanh bắt đầu vận hành. Cả gã Johnson cùng Kình Viễn đều không ai mở lời trước. Bọn họ chỉ chăm chú nhìn chiếc băng cassette đang quay mòng mòng. Trong không khí phảng phất hương vị im ắng tới kì dị.

Thánh Âm khẽ nhắm hờ mắt, để cảm thụ dị thanh trong khúc băng...

Tuy rất nhỏ, rất thều thào nhưng cũng pha lẫn gì đó khó tả nhỉ? Hàng vạn vạn tiếng cười đùa quá mức hỗn loạn chăng?

Sao nghe những tiếng đấy, cô thấy sởn gai ốc, dựng tóc gáy vậy? Chúng sao tựa như hàng đống kẻ đang ôm mặt thống khổ, vừa bật tiếng cười, vừa than tiếng khóc thế? Dị thanh đó thổi gió vô tai người nghe những âm điệu ảo mộng đầy căm phẫn.

Ghê rợn thế trời!

Cô còn chưa kịp nhíu mày cảm thụ tiếp, thì đoạn băng đã hết mất rồi còn đâu.

Cạch.

"Đây là khúc băng năm 1984."

Thánh Âm ngẩn ngơ hạ chụp tai xuống. Mím môi suy nghĩ hồi lâu, cô hạ giọng hỏi quý ông Johnson: "Năm đó cảnh sát nghe được gì những gì từ nó?"

Johnson đưa mắt liếc Kình Viễn ngồi sau lưng thiếu nữ, rất nhanh gã đã thu lại tầm mắt, cung kính trả lời: "Chỉ là những thanh âm rè rè vô nghĩa mà thôi, Hoàng tiểu thư."

"Rè rè vô nghĩa..." Tiểu yêu tinh trợn tròn hai con mắt, khó tin lẩm bà lẩm bẩm: "Thật sao?"

Kình Viễn khó hiểu trước thái độ của cô: "Có gì không đúng à?"

Thánh Âm lắc đầu phủ định lời nói của anh. Tìm một vị trí thích hợp để rúc trong lòng Kình Viễn, tiếp tục ra hiệu cho Johnson thay khúc băng tiếp theo.

Mỹ nhân tự giác, hiểu chuyện nhu nhuận xinh đẹp động lòng người. Kình biến thái hết sức vui lòng thỏa mãn, anh đưa bàn tay to xoa xoa đỉnh đầu tiểu yêu tinh nhà mình. Ai dè được nhận lại cái nhìn đầy hờn dỗi của người yêu.

Bóng đèn Johnson tỏ ra mắt điếc tai ngơ lắp ráp tiếp đoạn băng tiếp theo: "Xong rồi, Hoàng tiểu thư."

"Ok." Ném cho Kình dở hơi cái nhìn tràn đầy uy hiếp, cảnh cáo. Thánh Âm lại đội cái tai nghe chụp tai lên đầu.

Mong có manh mối mới.

...

Đoạn băng 2023...

Đoạn băng 2024...

Đoạn băng 2025...

"*Ta ban cho ngươi quyền hành chi phối tất cả dục vọng trên thế gian*...

*Chỉ cần ngươi làm theo ý ta*...

*Dương thế vấy bẩn bao tội lỗi*...

*CHẲNG CÓ GÌ LÀ SAI CẢ...KHI MÀ TA NÉM HẮN XUỐNG ĐỊA NGỤC*....

*CHẲNG CÓ GÌ LÀ SAI CẢ...KHI MÀ TA MUỐN PHẠM PHÁP*...

*Họ cần tiền, còn ta chỉ cần sống*...

*Khao khát về niềm hạnh phúc vốn chưa từng thuộc về mình*...

...

*Thánh Cơ...Ta hận... Người*..."

Cái gọi là "*niềm hạnh phúc*" ở đây, chung quy cũng chỉ vì dục niệm bất kham của những con chiên ngu ngốc mà thôi...

Cần sống?

Đùa tao à?

Ăn cắp nhạc của người khác, xong còn khiến lời hát xiêu vẹo biến đen thế này là sao?

Khúc băng cuối cùng đã dừng lại hồi lâu, song cả cơ thể Thánh Âm vẫn chưa nhúc nhích. Cô ấy cứ luôn giữ nguyên động tác cúi gằm mặt, đơ ra như một bức tượng. Cho đến khi giọng điệu lộ rõ sự hoang mang của Kình Viễn vang bên tai, tiểu yêu tinh mới giật bắn mình hồi hồn lại: "A Viễn..."

Cô ngốc lăng quay đầu nhìn anh, mới phát hiện ra rằng tay anh dính máu. Chiếc tay dính máu đó của anh còn đang vuốt ve sống mũi cô. Kình Viễn không biết móc đâu ra cái khăn nhung, nhanh nhẹn chấm bớt chất lỏng màu đỏ đang chảy ra từ lỗ mũi cô. Anh biểu hiện không vui xíu nào: "Âm Âm, em chảy máu mũi."

"Daddy..." Thánh Âm níu vạt áo anh, để mặc anh bóp bóp chiếc mũi nhỏ xinh của mình. Cô choáng váng hỏi: "Thánh Cơ là ai?"

Kình Viễn càng thêm bực bội, ngồi trong lòng anh nhưng đầu cô toàn nghĩ đâu đâu. Lại còn hỏi anh một cái tên ất ơ nào đó chứ! Anh lạnh mặt đáp: "Chịu."

"Chết tiệt..." Con cá ngu ngốc kéo kéo vạt áo sơ mi đen của người đàn ông, khiến cho vài đoá hoa đỏ tươi rớt giọt trên đó, hoà lẫn với vải màu đen, mắt thường nào có thể thấu. Đầu cô bỗng nhức nhối điên cuồng, trái tim nơi lồng ngực co thắt mạnh mẽ, nó như thể hận không thể rút sạch hơi thở của Thánh Âm. Hai tay mềm nhỏ đang nắm trọn vạt áo Kình Viễn bỗng mất đi sức lực, dần dà buông thõng.

Bên tai ồn ào rì rầm như có như không nhưng mi mắt cô nặng trĩu rồi...

Cô không chống đỡ được nữa...

Khó chịu quá đi, cô muốn đi ngủ cơ...

Linh hồn Thánh Âm không sao gánh nổi sức ép từ các cơn đau quen thuộc tê tái bủa vây. Cô ấy lại một lần nữa đành giơ cờ trắng đầu hàng mà để mặc bản thân trôi lênh đênh trên con sông bóng tối...

_____

Thánh Âm ngây ngốc nghiêng đầu nhìn xung quanh, tứ phương chỉ là khói sương mịt mù. Đứng giữa màn khói sương đấy, đầu óc cô hình như cũng bị mịt mù theo. Cô chẳng biết, cũng chẳng hiểu lí do gì vì sao bản thân mình lại hiện diện ở đây cả.

Sương thật dày, con cá cúi đầu, chỉ thấy toàn thân mình khoác lên bộ hồng y kì lạ đỏ rực, tay áo thêu Cánh Phượng Hoàng hoa lệ cao quý. Mái tóc dài của cô không hiểu sao bỗng dài ra rất nhiều, thoang thoảng hương bồ kết thảo dược thấm đẫm lòng người. Tràng cảnh sương mù tối tăm thoắt cái đã luân chuyển thành một khung cảnh mới lạ khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »