Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3912 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 142
hóa ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (4)

❊ ❊ ❊

Chậc chậc, Thánh Âm tự nhận, đạo làm mẹ của cô thật chẳng ra đâu vào đâu cả. Dạy con cái cái gì hay ho thì không dạy, lại dạy nó đi trộm cắp, dạy nó cách làm người xấu chứ.

Thế nên để không quá vấy bẩn tâm hồn bé thơ của Mập Địch nhà mình, trước khi dắt mũi bé con trở thành đạo tặc, tiểu yêu tinh đã tẩy não nhóc rằng: "Con yêu, mẹ chỉ vào Viện nghiên cứu Quốc gia lấy ít đồ thôi. Mẹ không có ý định chôm cái gì hết á."

Mẹ cá, mẹ không có giỏi về khoản nói dối đâu. Mẹ nói vậy có tên đần mới chịu tin ấy. Đầu thì nghĩ vậy đấy, nhưng bản thân Mập Địch lại tình nguyện đi hoá thành tên đầu đất đó. Nhóc phi thường ngoan ngoãn gật đầu, cất giọng ngọt xớt: "Vâng mẹ ạ! Mẹ muốn vào cửa sau cứ việc dắt con theo cùng. Con cam đoan giúp được mẹ nhiều nhắm đó."

Ôi, nội tâm Thánh Âm xúc động không thôi. Sao con cô lại đáng yêu và hiểu chuyện động lòng người vậy cơ chứ! Cảm giác áy náy trong lòng càng thêm nặng trĩu khi nhìn vào ánh mắt ngây thơ trong veo kia, Thánh Âm xoa xoa đầu nhóc, khẳng khái nói: "Mập Địch à, tí nữa mẹ xong hết việc ở đây, mẹ liền đưa con bay sang hành tinh Bubble chơi. Gần một tuần chúng ta đã phải làm việc liên tiếp, đã đến lúc nghỉ ngơi rồi."

Cô cũng không muốn đem chính con ruột mình đẻ ra đi lợi dụng tí nào. Nhưng nốt hôm nay, chỉ nốt hôm nay thôi là thời hạn nhiệm vụ sẽ kết thúc, cô bắt buộc phải làm cho xong mọi chuyện thật nhanh. Cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng bản thân, Thánh Âm lấy từ trong túi xách đa chiều ra hai cái khăn choàng tàng hình, chùm lên đầu mình cùng con yêu.

Ừm, khăn choàng tàng hình này là bảo vật hiếm có thuộc sở hữu riêng biệt cho Hoàng tộc đó. Xét thấy nó chẳng có công dụng gì cho việc nào đấy tốt đẹp, Hoàng Lương bèn đem nó ném lại cho Thánh Âm. Nếu ông biết đứa con gái mình lợi dụng món đồ ông tặng hòng đi phá hủy đồ của Viện nghiên cứu Quốc gia Tinh Tế, liệu ông ta có cảm thấy cáu chết và đem con cá mất dạy này quăng vào hố đen lần nữa không nhỉ?

Ồ, điều đấy chẳng có quan trọng. Chúng ta hẵng quay về với vấn đề chính nào.

...

Nhờ ân đức mà con mẻ hệ thống chủ ban cho, Thánh Âm đã thành công đến được nơi cất giữ bản thiết kế độc quyền về cỗ máy thời gian. Ôi trời ạ, cô cứ tưởng bản thiết kế sẽ được giấu trong kho bảo mật chứ. Ai dè...bản thiết kế lại được cất giữ trong một căn phòng, một căn phòng cô chưa từng thấy qua kể từ khi sinh sống ở thế giới này.

Giải quyết hoàn toàn bảy bảy bốn chín hệ thống thiết bị bảo mật, cùng Mập Địch đi vào căn phòng có bản thiết kế. Thánh Âm khó tin được rằng trong phòng này chẳng có một xíu ánh sáng nào sất. Mở đèn pin đồng hồ ra, chiếu quanh không gian phòng, con cá bèn phải ngạc nhiên trợn tròn mắt...

Hôm nay lại là một ngày tràn ngập những bất ngờ.

Ừm, thời đại nào rồi, sao còn người ở một chiếc phòng như thế này chứ. Đây thoạt nhìn giống một căn phòng làm việc được trang trí theo kiểu cổ điển pha chút tầm phào mà.

"Bản thiết kế thực sự ở trong chỗ này à?" Không tin tưởng lắm, con cá đành mở miệng hỏi lại hệ thống chủ.

Hệ thống chủ hừ lạnh: [ Chính là nó. Túc chủ có mười phút để tìm bản thiết kế và phá hủy cỗ máy thời gian. Sau mười phút hệ thống an ninh sẽ được khởi động. ]

Má nội nó! Nghe hệ thống chủ quăng một quả bom to đùng vậy, Thánh Âm bèn không rỗi hơi đâu mà thảnh thơi thở dài đánh giá căn phòng này được nữa. Cô nhanh chóng vào việc, lật tung cả căn phòng này ra. Từ giá sách gỗ cũ kĩ, những trang giấy xưa ố vàng, rồi tủ quần áo nấm mốc...

Tìm tòi mãi, với vận tốc điên cuồng. Cuối cùng Thánh Âm cũng tìm được bản thiết kế đó.

Thực chất là không phải do cô tìm được, mà do Mập Địch tìm được. Không rõ là nhóc cố ý hay vô tình, nhưng cục cưng đúng là Thần May Mắn của cô mà.

"Mẹ, mẹ tìm cái này ạ?" Quân Miêu lấy từ trong hàng đống những quyển sách dày cộp ra một tập sổ bìa nâu da mỏng. Thánh Âm chỉ tùy tiện lật nó qua loa, thế mà lại tìm được bản vẽ cỗ máy thời gian thật sự. Xé trang giấy đó, nhét nó vào túi áo. Con cá thở phào đầy thoả mãn, công việc khó nhất đã thành. Vấn đề còn lại rất đơn giản, chỉ cần đem cỗ máy thời gian làm cho hỏng thôi.

Dẫu sao con người thông minh đến vậy, có thể nhờ vào công nghệ khoa học khôi phục lại bản thiết kế đã bị mất tích thông qua trí nhớ thì sao? Để đề phòng chuyện ấy xảy ra, Thánh Âm quyết định đem cỗ máy thời gian phá nát tanh bành luôn.

Đã làm thì phải làm cho trót.

"Mập Địch, đi thôi." Thánh Âm cúi đầu nói nhỏ với Quân Miêu, chỉ thấy nhóc ta đang cầm tập sổ bìa nâu da mỏng vừa nãy lên nhìn chăm chú. Trông biểu cảm nhóc hiếm khi kì dị đến vậy, tiểu yêu tinh liền dán mặt lại gần. Xem cùng con.

"Cái gì đây?" Trong sổ là hàng hàng những kí tự kì quái nhảy múa. Lần đầu được thấy thứ này, con cá tò mò hỏi. Mé nó, hoá ra người xưa thích vẽ linh tinh trên giấy à?

"Là chữ giản thể Trung Hoa. Chữ này phổ biến từ thuở xưa và chính thức bị biến đổi vào năm 3475. Ông cha ta ngày đó thường hay viết chữ như này đó mẹ!" Thời đại công nghệ không còn chữ viết rắc rối vậy nữa, con người thường xuyên sử dụng ngôn ngữ điện tử hơn, chỉ có những ai là nhà sử gia mới sưu tầm một chút thư pháp mà thôi.

Thánh Âm chỉ cảm thấy bé con nhà mình thiệt thông minh: "Con đọc hiểu không?"

Mập Địch đọc chăm vậy, chắc phải hiểu chút chứ nhể?

Quân Miêu mỉm cười, gập quyển sổ lại, cất lại lên mặt bàn. Mi mắt rũ xuống, che đi ánh mắt của nhóc: "Con không hiểu đâu mẹ. Nhưng mà nhìn nó mới lạ thật đấy."

Sau đó, nhóc và mẹ cùng dắt nhau ra khỏi phòng. Cánh cửa tự động đóng lại. Không gian trả về với bóng tối.

Rõ ràng trong phòng không có một ai, cũng không có một tiếng gió nào. Nhưng không hiểu sao vì cái gì mà tập sổ Quân Miêu gấp lại để lên mặt bàn đã tự động mở tung ra. Những trang giấy cứ thế lật xoành xoạch, sau đó dừng ở một trang. Nét chữ xiêu vẹo run rẩy trên mặt giấy cũ vàng...

"*27-3-2423*.

*Âm Âm, đoá hoa tuyết của tôi. Đến cuối cùng tôi vẫn không thể gặp lại* *em*..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »