Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3920 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 134
nhật ký làm bé đường của hải yêu (38)

❊ ❊ ❊

Hai năm sau, tại vùng biển xanh của Florida, Hoa Kỳ.

Màn đêm u tối, sóng biển đánh rì rào rì rào. Ánh trăng sáng vời vợi chiếu rọi mặt nước biển, tạo nên một dải lấp lánh mơ hồ ở giữa lòng nước đen sâu thẳm. Hai giờ chiều nay là khung giờ thích hợp để cắt ruy băng khai trương con tàu Árym - được mệnh danh là toà cung điện di động nơi biển cả.

Ra khơi liên tiếp một tuần với số lượng khách tham dự đông đảo lên đến hơn nghìn người, những người nằm trong top giới thượng lưu đều vồ vập tranh nhau mua bằng được tấm vé lên tàu hòng thể hiện đẳng cấp của mình. Árym đi trên biển giờ đã quá sáu tiếng đồng hồ, âm thanh bản hoà tấu du dương với giọng ca của ca sĩ opera từ tầng thanh nhạc vang vọng khắp nơi cung điện Árym. Giữa cảnh biển đêm thơ mộng não lòng người vậy, nghe được tiếng ca opera cao vút thánh thót này...cảm giác quả thật thư thái khôn cùng.

Lắc lắc ly sâm panh đỏ trong tay, chống nửa người lên lan can con tàu, Thánh Âm buồn bã ngước mắt hướng ra xa. Đôi đồng tử xinh đẹp cuốn hút như chìm vào khoảng không vô định, lông mi dài trắng muốt khẽ khàng rung động...

Cô ấy buông tay, ly rượu sâm panh liền rơi thẳng xuống mặt biển, vang lên tiếng tõm nhè nhẹ rồi lặn mất.

Gió thổi, làn tóc trắng dài tung bay phất phơ trong gió, hoà cùng màu lam nhạt của bộ váy. Trông cô ấy xinh đẹp huyền bí tựa như nữ thần Đại Dương giáng lâm, mang theo vạn ánh trăng cùng vì sao nơi biển cả.

Tiếng ca của buổi hoà tấu đã kết thúc.

Quay lưng lại bên lan can, tầm mắt Thánh Âm đảo loạn, nhìn khắp nơi vị trí xung quanh mình. Một hồi sau cô ấy mới chịu thu hồi tia nhìn về, nhanh tay xách váy đạp giày cao gót, quay trở vào đại sảnh.

Kì quái, ban nãy cô có cảm tưởng như thể ai đấy đang nhìn mình vậy...

Ánh mắt khá quen thuộc... song cũng khá khó để nhớ ra là ai...?

...

"*Maris! Ôi trời ạ! Tôi tìm cô từ nãy giờ, bộ cô vừa trốn đi đâu thế*?" Chân mới chỉ đứng trên đại sảnh vắng người chưa được năm phút, sau lưng Thánh Âm liền có tiếng người quở trách, người đàn ông mặc áo vest đuôi tôm đỏ đi tới. Thân hình gã tuy dong dỏng cao song nhìn vào thoạt có cảm giác hơi mềm mại, nữ tính. Mái tóc xoăn vàng dài đượch buộc thấp lộ rõ gò má cao sắc sảo. Gã ta nghiêng người, vỗ vỗ vai con cá.

Nghiêng mình né tránh cú vỗ vai của gã trai này, Thánh Âm đưa tay vuốt nhẹ tóc mai, mỉm cười: "*Trong kia náo nhiệt đông người quá, tôi thích không gian yên tĩnh hơn*."

"*Ok ok, nhưng giờ gần chín giờ tối rồi. Buổi đấu giá sắp bắt đầu. Không phải cô bảo tôi phải báo với cô khi buổi đấu giá mở ra à*?" Javis quay người, đi về phía thang máy. Vạt áo đuôi tôm dài lắc lắc theo từng bước đi thong dong của gã. Thánh Âm nhún vai, cũng nhấc chân chạy theo gã vào thang máy.

Buổi đấu giá diễn ra ở tầng bốn...Và mục đích của tiểu yêu tinh khi tới tham dự buổi đấu giá này là vì Hope...

"*Đấu giá ở tầng bốn mà nhỉ*?" Đi vào khoang thang máy, thấy ngón tay Javis ấn lên tầng năm, Thánh Âm khó hiểu hỏi gã.

Đổi lại, Javis quăng cho cô một cái nhìn thiệt bễ nghễ, kiêu ngạo: "*Maris*, *cấp bậc thân phận của chúng ta ở mức nào chứ? Sao có thể ngồi chung với đám người tầm thường ở tầng bốn được. Chỉ có tầng năm mới hợp với chúng ta thôi*."

Thánh Âm: "..." Thật là mẹ nó to mồm.

...

Tầng năm với tầng bốn khác nhau ở chỗ nào, cô ấy đương nhiên cũng chẳng buồn quan tâm. Ngồi vào ghế V.I.P, chỉnh sửa lại vạt váy, Thánh Âm nhàm chán dựa đầu vào ghế ngồi. Yên lặng làm bù nhìn chờ đến lúc vật phẩm đấu giá mình cần được gọi tên...

Ngồi im trên ghế một hồi, nội tâm bèn cảm thấy có chút khó chịu. Con cá vươn tay, hỏi nhỏ gã đàn ông Javis đang ngồi cạnh mình: "*Anh có cảm giác gì lạ không*?"

"*Cảm giác lạ là cảm giác gì lạ*?"

"*Tôi*..." Nhìn quanh khán đài đông người, giọng điệu Thánh Âm nhuốm chút quái gở: "Có cảm giác như thể đang bị ai nhìn lén vậy..."

"*Tôi nghĩ Maris đang mắc chứng hoang tưởng bị hại*."

"..."

...

Khiến cho con cá thất vọng rồi.

Cả bữa đấu giá, cô chẳng thấy bóng dáng viên kim cương Hope đâu cả.

Có cổ vật, có tranh vẽ, có cái bình, đáng sợ hơn cả là còn đấu giá cả nô lệ... Toàn những thứ đâu đâu không hà, thật sự là quá mức tốn thời gian.

Khi buổi đấu giá kết thúc, dời khỏi khán phòng, mặt Thánh Âm dài y cái bơm. Trên trán cô viết rõ mấy chữ to đùng "Bà đây phi thường bất mãn."

Javis mua được vài vật phẩm đấu giá đắt tiền. Hứng chí nhanh chóng đi thanh toán rồi ôm chúng ném cho thuộc hạ. Bắt gặp cái mặt ngựa đầy hờn dỗi của Maris, gã khó hiểu: "*Gì đấy Maris, cô bày bản mặt này ra cho ai xem hở*?"

"*Không phải anh bảo Hope sẽ được đấu giá sao? Tôi chờ mãi mà chẳng thấy nó đâu cả*."

"*Hả, cô muốn mua Hope? Thế thì không phải ở đây rồi. Hope là siêu phẩm kim cương hồng mà. Trị giá có thể lên đến (*)nghìn tỷ USD đấy. Nó sắp được đấu giá ở tầng mười cơ. Chủ sở hữu Hope bấy giờ chính là một nhà văn thất thế. Ông ta đem Hope cho Viện nghiên cứu định giá và đem đi bán cho đám thượng lưu trên tầng*."

(*) Đứa nào cãi trẫm đây là giá này không đúng mời lên gg sreach coi kim cương hồng có trị giá là bao nhiêu nha. Đừng có nhảy xuống bình luận lải nhải chê này chê nọ, thù dai khó quên lắm. =)))))

Con cá không thèm quan tâm Javis đang lải nhải cái quần què gì, bực bội túm lấy cổ áo của gã, cô trợn mắt: "*Giờ anh có lên tầng mười không*?"

"*Tí tôi mới lên. Cô gấp gáp chi vậy*?" Javis có chút bối rối: "*Cô đã quên mất chúng ta tới đây để gặp ai rồi à*?"

"*Anh biết thừa trí nhớ tôi không tốt mà*." Não cá sao có thể nhớ dai được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »