Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3942 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 147
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (9)

❊ ❊ ❊

Viên thuốc dần dần vỡ vụn trong khoang miệng, hương vị thơm ngon toả ra. Đường Ám không biết miêu tả mùi hương bay bay trong miệng mình giờ là như thế nào. Nhưng anh biết được, đây là thứ ngon nhất anh từng ăn khi hóa thành quái vật, và nó dễ nuốt hơn thịt tươi sống gấp trăm lần...

Chỉ là nó không có vị tanh tanh của máu. Nếu tanh tưởi xíu nữa là hoàn hảo.

"Ngon chứ?" Thánh Âm ngước mắt theo dõi biểu cảm anh. Thấy được người đàn ông thư thái nhai nhoàm nhoàm, nuốt chửng thuốc vào bụng, bộ dạng thưởng thức cao lương mỹ vị. Cô khẽ vuốt ngực thở phào một hơi, viên thuốc thực phẩm của Tinh Tế ngon vô cùng. Nếu người biến thái này chê và ép cô ăn thịt đùi, cô tuyệt đối sẽ ngất cho anh xem.

Gặm nhấm nốt tư vị ngon ngọt còn dư thừa vương nơi đầu lưỡi, Đường Ám nhìn miếng thịt đùi đầy tơ máu trong tay mình. Bắt được tia ghét bỏ trong đáy mắt đồ ăn, anh đoán được rằng, có lẽ đồ ăn không muốn ăn thịt người?

Không thích thì thôi, Đường Ám cũng không ép. Anh há mồm, nhanh gọn lẹ đớp cả miếng đùi người đó vào miệng, nhai nhai. Máu tươi cùng dung dịch thuốc ngâm thậm chí còn dính một chút ở khoé môi anh. Thánh Âm hoảng hồn lui chân về phía sau một xíu xiu, cúi đầu, đặt bình ô xi lên mũi và thở một hơi thật sâu hòng tránh khó thở.

Ăn xong miếng đùi, cũng là lúc bụng Đường Ám đủ no. Nhưng có một vấn đề khiến anh không hài lòng cho lắm, dường như mùi vị của thịt người ngâm phooc-mon không còn ngon như ban đầu nữa thì phải. Ánh mắt của Đường Ám lại trở nên đăm chiêu, anh đứng yên tại chỗ, cứng đờ không nhúc nhích một phân. Khiến cho Thánh Âm ngỡ rằng anh ta bị đơ thật rồi.

Vốn dĩ tính lén lút nhón chân lao ra khỏi cửa, chỉ là...người ngoài hành tinh biến thái không cho con cá có cơ hội được lọt lưới. Cánh tay dài thè lè tựa sợi bún của anh chợt vươn đến, cuốn lấy eo cô với lực đạo vừa đủ và nhấc bổng Thánh Âm đến gần mình. Bàn tay mơn trớn xúc cảm mịn màng có da có thịt tươi non mơn mởn của thiếu nữ qua tấm vải mỏng, Đường Ám càng thêm thích thú. Đồng thời anh cũng đưa ra quyết định, xách đồ ăn theo chân mình mọi lúc mọi nơi luôn. Có như vậy, đoá hoa tuyết này sẽ không thể chạy bừa và bị chúng quái vật hạ đẳng bẻ gãy nữa...Ừm, càng tiện thể hơn khi mà anh đói bụng, anh sẽ nuốt một miếng thịt trên người đồ ăn cho đỡ đói vậy.

Cái eo non mềm bị cuốn lấy bởi một vật thể đáng sợ, cá Âm giãy dụa thân thể muốn thoát. Nhận thấy sự bất mãn của đồ ăn, Đường Ám nhíu mày, tay dài càng thêm dài ra, từ eo xuống mông. Sau đó quất nhẹ vào mông con cá, quất một lần chưa đủ, anh còn vui vẻ quất thêm mấy cái nữa. Người đàn ông nhận thấy, mông cô ấy thật mềm mềm, vỗ cái như vỗ thạch rau câu vậy, độ đàn hồi cùng sức co bóp quá mức tuyệt vời. Anh chơi đùa đến thoả thích.

Đường biến thái nghĩ mẩm, miếng thịt mông cô ắt hẳn sẽ nhăm nhăm lắm luôn. Vừa nghĩ, tay anh cũng dừng không vỗ vỗ hai trái bưởi của cá nữa mà chuyển sang bóp bóp. Thoáng cái, thanh âm bạch bạch dễ làm đầu óc chúng sinh liên tưởng bậy bạ đã vang vọng khắp phòng thí nghiệm. Vừa mặc cái tay hư hỏng vận động, anh cũng vừa trầm ngâm suy nghĩ hồi lúc. Đường Ám mãi mới đưa ra một ý tưởng mà anh cho là nó cũng ổn. Đó là về sau, khi đói, anh sẽ ăn mông cô trước vậy.

Mông mềm mềm tròn tròn, trông như quả đào to. Liệu cởi quần cô ra, đào to trông vẫn sẽ ngon?

"Anh...dừng tay." Thánh Âm nghẹn đỏ cả mặt, giãy đành đạch như cá mắc cạn vậy. Đường Ám tuy không hiểu lời cô nói, nhưng anh đương nhiên cũng biết đồ ăn đang phản kháng. Thế là anh vươn tay ra thật dài, cuốn nốt hai chân cô, phòng cho đồ ăn đạp bừa vào mặt mình.

Cuối cùng cá Âm cũng đành buông xuôi, để mặc đời gái trôi theo hai chữ "số phận". Đường Ám thấy thế liền gật đầu rất hài lòng, tay còn lại của anh cũng kéo dài ra nốt, bò bò đến những ngăn tủ kéo ở sau kệ đựng. Ngăn kéo được tay anh mở ra, tiếng loạt xoạt truyền đến. Lấy được vỉ thuốc cần thiết rồi, người đàn ông vui vẻ thu tay về.

Kéo đồ ăn ôm vào lòng, chế trụ cô thật chặt chẽ bằng bàn tay mình. Sau đó Đường Ám nhanh tay bóc vỉ thuốc ra, lấy ra những viên con nhộng trắng trắng đầy đặn, anh thô bạo bóp miệng Thánh Âm, nhét sạch đống thuốc viên đó vào miệng cô. Thánh Âm kinh hoàng mở to mắt, không kịp ngậm miệng đã bị cưỡng chế nuốt chửng số thuốc đó.

Mùi vị thật kinh dị, oẹ... Nhưng so ra còn ngon hơn thịt sống.

"Được rồi, tôi có một tính xấu. Đó là đồ ăn nào đẹp nhất, ngon nhất, tôi luôn để dành đến cuối mới ăn." Vỗ vỗ đầu cô gái đã ngủ say trong ngực mình, Đường Ám thở dài buồn bã. Anh rất muốn ăn cô, nhưng lại không nỡ khiến cô trở thành bộ dạng xấu xí.

Hai điều này quá mức mâu thuẫn, không khỏi làm cho đầu óc của Đường biến thái trở nên rối rắm hơn cả tơ vò.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »