Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 112
nhật ký làm bé đường của hải yêu (16)

❊ ❊ ❊

Cuộc sống ở chung của Bố Đường Kình Viễn cùng Bé Đường Thánh Âm phải nói là...hài hoà, bình yên đến lạ kì. Bọn họ ở bên nhau, khi thì êm ái nhẹ nhàng dịu dàng tựa các đôi vợ chồng già sớm chung chạ, khi thì hừng hực nóng bỏng, cuồng nhiệt ân ái tựa các đôi mới kết hôn. Kình Viễn bày tỏ, anh rất thích cuộc sống như thế này. Ngày ngày đều chăm chỉ ở nhà để ngắm nhìn tiểu yêu tinh của mình. Công việc của anh ấy à, thì chỉ cần có một cú phone là ổn thoả rồi.

Anh ta chết dí ở nhà nhiều tới nỗi mà Thánh Âm phải phát bực. Cô gập quyển Kinh Thánh thứ hai mươi đã đọc xong vào, hằm hè liếc cái gã đàn ông đang nghiêm túc ngồi call video trên laptop kia: "Daddy, em thấy công việc của anh rất bận. Sao anh không ra ngoài làm việc đi cho đỡ nhọc?"

Kình Viễn nhàn nhạt nhìn cô, rất nhanh anh đã thu hồi tầm mắt: "Ở nhà dễ chịu."

Nhờ có em, mọi thứ đều dễ chịu.

Tiểu yêu tinh nghĩ là anh ta cảm thấy ở nhà thì nhàn hạ hơn, bèn không kìm được mà dẩu môi xì một tiếng. Tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Đọc nhiều Kinh Thánh, sách quỷ hơn nữa thì có được gì? Mấu chốt quan trọng là phải tìm được tà vật cơ.

Cứ nghĩ đến cái tà vật này là Thánh Âm thật đau đầu.

Cô chẳng có manh mối gì cả. Ngoại trừ...Điền thị - Đích nữ Điền gia Thâm Quyến?

Nó không thể gọi là manh mối được khi mà nó không thể giúp cô tra ra được gì.

Thánh Âm muốn điện cho thám tử bên London, nhờ hắn điều tra sâu vào vụ việc này. Nếu như hắn ta có thể thò tay vào Sở cảnh sát Anh và lấy ra băng cassette thì càng tốt.

Thám tử đại nhân rất khảng khái từ chối yêu cầu này của thân chủ, thậm chí hắn còn ác độc hơn, trực tiếp chặn máy cô nàng. Dù cho Thánh Âm có ra giá cao hơn chăng nữa, hắn cũng không thèm làm.

Tiểu yêu tinh khó hiểu, cô cảm thấy mẹ nó thật bất lực.

"Meow." Mèo đen nhỏ cảm nhận được tâm trạng không vui của Sen, bèn dùng đệm thịt nhỏ nhỏ thơm thơm mềm mềm vuốt má Hải yêu. Nó dùng ánh mắt động viên nhìn Sen: "Sen chớ buồn. Trẫm tin tưởng Sen sẽ chiến thắng mà. Còn có trẫm ở đây giúp Sen."

Nó muốn đánh con ác quỷ đó thương thành cẩu. Mèo đen nhỏ kiên định nắm móng vuốt, nó phải làm được điều này.

"Sao dạo gần đây không thấy quỷ sát nhân đến nhỉ?" Thánh Âm tò mò vuốt cằm hỏi Mồn Lèo: "Mẹ cần gặp hắn để biết thêm gì đó."

Đối với sinh vật siêu nhiên được gọi là "ma" này, đánh cũng không được, hạ độc cũng không xong, ngồi xuống uống trà đàm đạo với nó về ma sinh càng không ổn. Chỉ có một cách duy nhất là tìm tà vật...

Lạy trúa, so với ma quỷ, thì lòng người còn đáng sợ hơn. Nhưng bản thân con người thì lại dễ nắm bắt hơn nhiều.

Im lặng không trả lời câu hỏi này của Sen. Tại vì mèo đen nhỏ biết rõ hơn ai hết, đều tại Kình Viễn mà con ma mới không chịu mò đến đây để oánh nhau với Sen chứ sao! Ngày ngày Sen nhà nó cùng Kình thiểu năng cứ bám dính lấy nhau y keo sơn không thể tách rời. Gã đàn ông đó, cả thân thể đều toả ra hơi thở âm ti địa ngục, nghiệp chướng đầy mình. Bảo sao ma quỷ không dám dính dáng gần đến gã.

Nhưng Đũy Mèo không muốn nói cho Sen biết điều này. Nó ghét Kình Viễn lắm, nếu Sen biết liền coi Kình thiểu năng là bảo bối thay vì nó thì sao giờ?

Ừm, Sen có trẫm bảo vệ dùm là ok nhất. Vứt bố nó cái gã Kình thần kinh đi.

Bị thám tử từ chối và chặn cuộc gọi, nội tâm con cá phi thường rầu rĩ cáu kỉnh. Chẳng lẽ giờ cô phải cùng mèo đen bay sang Anh lần nữa sao?

Phi, có sang đó chưa chắc đã chạy vào Sở cảnh sát để lấy băng cassette được.

Không hiểu sao dạo gần đây, cô có một cảm giác rất mãnh liệt. Ở trong Sở cảnh sát sẽ có một manh mối quan trọng nào đó. Chỉ cần vào được nơi đấy thì cô sẽ tìm ngay được lời giải cho bài toán khó này rồi.

Nhưng thám tử...Chết tiệt, còn có cả con nợ vướng chân Kình biến thái nữa.

Kình Viễn...Bố Đường...

Anh ta làm nghề gì ấy nhỉ?

Cái này Thánh Âm cũng không rõ lắm. Tại vì cô không có hứng thú tìm hiểu về công việc của anh. Anh cũng chưa bao giờ chủ động nói với cô về vấn đề này. Trong hợp đồng của họ, không hề có điều khoản về việc chia sẻ nghề nghiệp.

Cô chỉ biết sương sương...hình như Kình Daddy có bối cảnh thân phận trong xã hội đen.

Không biết chuyện này nhờ anh ta được không nhỉ?

Đôi con ngươi màu tím lịm sìm sim mà Thánh Âm nhìn trộm Kình Viễn như được điểm xuyết thêm bao ánh sao sáng, lấp lánh chói lọi. Nó lấp lánh tới mức cô nhìn anh chưa quá hai giây, anh đã cảm thụ được. Gập laptop lại ném ra chỗ khác, Kình Viễn vỗ vỗ đùi mình: "Lại đây."

"Dạ." Tiểu yêu tinh tủm tỉm cười cười đầy chân chó, chạy nhanh nhảy phắt lên đùi anh. Kình Viễn đưa tay đỡ lấy eo cô, phòng cho cô ấy rớt khỏi vòng tay mình. Thánh Âm rất ư là phối hợp choàng hai tay siết chặt cổ anh. Chủ động hôn nhẹ bẹp bẹp mấy ngụm lên gương mặt điển trai kia.

Kình Viễn rất hưởng thụ khi tiểu yêu tinh của mình có ý thức tự giác sà vào lòng anh. Vỗ vỗ về bờ mông tròn trịa nảy nảy của cô, anh hứng thú hỏi: "Có gì muốn nói sao?"

Lâu lắm rồi cô chưa nhìn anh với ánh mắt dạt dào tình cảm như vậy.

Ngày xưa, mỗi khi muốn cầu xin anh cái gì đó, cô ấy sẽ luôn luôn lôi ra đại chiêu "đôi mắt thâm tình" này. Thực sự là nó khiến tim anh mền nhũn cả ra ấy. Nhưng anh sẽ không nói là anh yêu chết dáng vẻ cô vậy đâu.

"Daddy, em...anh giúp em làm việc này được hông dạ?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »