Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3931 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 160
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (22)

❊ ❊ ❊

Toàn bộ tài liệu hay thành quả nghiên cứu đều bị quái vật xé nát nhét vào bụng. Những chuyên gia tham gia dự án này không còn một ai toàn mạng. Không bị xé nát xác thì cũng bị yêu quái ăn thịt.

Tư liệu nghiên cứu gốc bị hủy hoại, tất cả công sức đều sụp đổ rồi.

Đường Ám...kẻ này thực sự so với quái vật chân chính còn đáng sợ hơn gấp tỉ lần. Anh ta không chỉ hủy diệt một nửa nền văn minh của nhân loại viễn cổ, lại còn khiến họ tuyệt chủng nữa chứ. Song điều ác độc nhất ở đây, khi mà con người đang đứng trên bờ tuyệt vọng, anh ta chìa tay ra cứu họ, khơi dậy trong lòng họ một khát vọng sống mãnh liệt, trở thành Đấng Cứu Thế được họ tôn sùng. Một khi những người sống ở khu căn cứ kia biết được rằng vị thần minh trong lòng họ đó lại là gã yêu quái cấp cao, tội nguồn của mọi sự bi thảm trên thế gian. Liệu họ...có còn mỉm cười mong chờ một tương lai tươi sáng phía trước nữa hay không đây?

[ Mầm giống nhân loại cần túc chủ cứu giúp. Mong cô gắng hoàn thành nhiệm vụ. ]

"Bằng cách nào?" Thánh Âm hỏi nó điều mấu chốt quan trọng.

Đáng ngờ thay, con mẻ hệ thống chủ này lại rất nghiêm túc, phun ra hai chữ nghe hoang tưởng tột cùng: [ Tình yêu. ]

Cá Âm: "..." Ngươi bị nhiễm truyện cổ tích à?

Nhìn bản mặt hoài nghi của túc chủ, hệ thống đành nhanh nhẹn ngồi tính xác suất số liệu thống kê. Nó bảo: [ Khả năng cô giết chết được Đường Ám đã giảm xuống còn 10%. Nhưng nếu cô dùng tình yêu chân thành cảm hoá ảnh, xác suất thành công lên đến tận 85% lận. ]

"Không không, ta không làm, ta không làm." Thánh Âm rất không nể mặt hệ thống chủ mà xua xua hai tay từ chối. Gì chứ! Kêu cô dùng tềnh êu chân thành để cảm hoá một tên quái vật chuyên ăn thịt người? Hệ thống chủ! Ngươi phải nhìn rõ xem, đây không phải là một câu chuyện, một bộ phim. Đây là cuộc sống, nơi xã hội tàn khốc thực tế hoành hành, cái thứ tình yêu mộng mơ kia thì làm nên tích sự gì?

Hệ thống chủ biết con cá không tin tưởng mình, rất tùy ý nói: [ Đến lúc cô sẽ phải tin tôi. ]

Thánh Âm mặc kệ nó, ôm Quân Miêu ngồi suy tư một chỗ. Biết được tính chất khủng bố của nhiệm vụ, cô tự dưng có cảm giác muốn tự tử quá đi...

Tình yêu...gặp quỷ à? Không lẽ giờ phải quay lại căn cứ, tìm Đường Ám, ôm anh vào lòng và nói: "Em yêu anh."

Rồi cái kết là bị anh ta ăn thịt!

Hầy...Nhiệm vụ sao khó thế!

"Mẹ ơi..." Quân Miêu một mực giữ trạng thái im lặng nãy giờ nay bỗng chốc mở miệng. Gục đầu trên đùi mẹ cá, nhóc thều thào: "Con không ngủ được."

"Thế mẹ hát cho con nghe nhé." Dịu dàng vuốt ve từng lọn tóc mai của nhóc, Thánh Âm mỉm cười. Dù rất muốn tự sát, nhưng cô vẫn không nỡ. Còn bé cưng của ở đây, cô chết, liệu ai sẽ lo cho thằng bé?

Cô là mẹ nhóc, nhóc chính là điều duy nhất khiến cô cảm thấy luyến tiếc. Thánh Âm cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ cho rằng đây đơn thuần là bản năng của một người mẹ. Mà một người mẹ, thì sẽ không bao giờ bỏ rơi đứa con của mình.

"*Hẹn con kiếp sau, mẹ vẫn là mẹ của con*

*Dẫu có phải quay lưng với cả thế giới*.

X*uyên qua bao vì tinh tú*

*Hai mẹ con ta sẽ là đốm sao sáng đẹp nhất Vũ trụ*..."

"Mẹ xin lỗi..." Quân Miêu đã ngủ say, Thánh Âm nức nở một tiếng, vỗ về đứa bé trong lòng: "Đều tại mẹ..."

Nếu không phải tại cô, có lẽ thằng bé đã sống một cuộc đời lung linh rực rỡ ở Tinh Tế rồi.

Nếu cô không nổi tính bốc đồng, lợi dụng con yêu để đột nhập Viện nghiên cứu Quốc gia...

Thật ích kỉ! Thân là mẹ, sao cô lại ích kỉ với chính con mình thế chứ?

Tiếng ca của con cá nhuốm trọn sự xúc động nghẹn ngào, lòng bất lực u sầu dần dần tràn lan khắp căn phòng nhỏ này. Cô ấy hát rất ư là hay, rất ư là thánh thót, nhưng cũng có điều gì đấy quá đỗi thê lương, đắng ngắt cõi lòng làm sao! Đám dây leo vắt vẻo bên cửa sổ đã trở nên ủ rũ, chúng hoa ăn thịt người cũng bị ảnh hưởng, tâm trạng hứng chí đợi con mồi đến đớp liền bay sạch không còn. Nó buồn bã lắc lư cái đầu hoa trên cửa kính, nom dáng vẻ như thể sắp lìa cành.

Gió tuyết ngoài kia vẫn thét gào, thánh ca cứ thế bị chìm nghỉm trong màn đêm...

...

Dành cả đêm để suy nghĩ về vấn đề đối phó với Đường Ám, Thánh Âm quyết định...quay về!!!

Tiếng nói của con mẻ hệ thống chủ uy tín lắm! Mong nó không khiến cô thất vọng.

Tùy tiện mở miệng bịa đặt một câu chuyện giả dối cho Quân Miêu tin tưởng, vậy là hai mẹ con cô cùng dắt tay nhau đi về căn cứ.

Nhóc mèo dù rất phản kháng việc quay lại căn cứ nhưng mẹ nhóc muốn, nhóc cũng hết cách.

Bọn họ bắt đầu xuất phát dời khỏi từ sáng hôm qua và quay lại vào trưa hôm nay, bí ẩn một cách thần không biết quỷ không thấu. Thế nên bây giờ quay về, cũng chẳng ai nảy sinh lòng nghi ngờ với cô cả. Ngoại trừ Trần Tuyết.

Nhưng kì lạ thay, trưa hôm đó, người đến đưa đồ ăn cho Thánh Âm không phải là cô nàng Trần Tuyết lắm mồm nhiều chuyện kia nữa. Thay vào đó là một ông anh quân nhân ất ơ nào đấy.

Ồ, ông anh quân nhân này trông cũng khá ngon miệng!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »