Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3875 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 177
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (5).

❊ ❊ ❊

Hoàng Mộng Nhã này không có yêu Lý Giác Huyền, nhưng nàng ta lại rất ghen tị. Sau khi học theo Lý An Na đi nhìn lén hai người đàn ông này quật nhau trên giường, nàng ta ghen đến ê cả răng, đau cả lưng rồi. Mình thân là chính thất của Giác Huyền, lại không được chàng ấy coi trọng như một tên đàn ông.

Đoan Thanh Ngọc thực sự đáng chết!

Tâm sinh ra ma chướng, Hoàng Mộng Nhã bắt đầu chơi chiêu hạ độc. Lén lút hạ một đống độc dược Trung Nguyên lên người Đoan Thanh Ngọc. Độc dược này không thuộc vùng đất Tây Vệ, hiếm ai biết được nguồn gốc của nó và cả cách giải.

Đoan Thanh Ngọc lâm bệnh nặng, chán chường muốn chết. Sau cái xuôi tay đó của Lý An Na, gã ta đã không sao cho phép bản thân ưa thích nổi Lý Giác Huyền nữa rồi. Dù cho biết bản thân mình bị Hoàng Mộng Nhã hạ độc, gã cũng mặc kệ, chết thì chết thôi.

Khi ấy, Lý Giác Huyền theo lệnh vua phải đi ra ngoài biên cương dẹp loạn. Chàng ta muốn mang theo Đoan Thanh Ngọc, nhưng sức khỏe của gã ta đã quá yếu, không thể đi được. Chàng đành dứt lòng, đi nhanh ra biên cương dẹp loạn và cũng mong thật nhanh sẽ được khải hoàn trở về để gặp ái nhân trong tim.

Nhưng đã quá muộn.

Trong khoảng thời gian chàng ta không ở trong vương phủ, sức Đoan Thanh Ngọc đã tận cùng cạn kiệt . Trước khi linh hồn dời khỏi xác, gã ta đã chấp thuận với vị cao nhân ẩn thế kia, thực hiện tà thuật, chia cắt linh hồn. Có thế, dù sang đến kiếp sau rồi, cả gã cùng Lý Giác Huyền không thể hội ngộ được nữa.

Hoàng Mộng Nhã rất sợ, như chim non sợ cành cong. Nhất là khi Lý Giác Huyền nghe tin Đoan Thanh Ngọc mất mà phi ngựa ngay trong đêm trở về. Nàng ta sợ đến độ không dám nhấc nửa bước chân ra khỏi nội thất. Nhưng chờ mãi đến hơn tuần, Lý Giác Huyền chẳng có động tĩnh gì cả. Như thể chàng ta đã quên mất nàng thê tử này.

Đến ngày thứ tám sau cái chết của Đoan Thanh Ngọc, Lý Giác Huyền tìm một vị đại sư nổi danh, cầu xin ông ta phá vỡ tà thuật bám trên linh hồn Đoan Thanh Ngọc. Đại sư xem xét một hồi, suy tính đến mặt lợi hại của việc này, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Nhưng điều kiện là phải đem một người đi chôn sống.

Lý Giác Huyền hỏi ông ta: "Chôn sống sao? Người như thế nào phù hợp?"

Đại sư vuốt râu, nặng nề đáp: "Nếu cần khai triển trận pháp, thế tử phải tìm một người nữ nhân có thể chất thuần âm và oán khí cực lớn. Có thế trận pháp mới có tác dụng."

Nghe câu nói này của đại sư, Lý Giác Huyền chỉ lạnh lùng nhếch môi: "Chỗ ta đã có sẵn một người. Hà cớ phải tìm kiếm đâu xa."

Người phụ nữ xui xẻo đó chính là Hoàng Mộng Nhã. Đến chết nàng ta cũng không thể ngờ, Lý Giác Huyền lại tuyệt tình đến thế, không nể nghĩa tình phu thê gì mấy năm, cũng không e dè nàng chính là công chúa Trung Nguyên, trực tiếp giết bỏ.

Nàng ta không hẳn là bị chôn sống dưới đất như lời vị đại sư kia nói. Chỉ là so với sự tra tấn kinh hoàng đó, e là nàng ta mong muốn bị chôn sống để chết sớm hơn, nhẹ nhàng hơn.

Lý Giác Huyền vứt Hoàng Mộng Nhã vào một cái quan tài không có nắp. Ném vào một cái hang động băng giá. Hang động đó có lỗ thông khí, cũng có đầy đủ chăn gối ủ ấm, có nốt đồ ăn do người ngoài đưa vào. Nhưng trên trần hang động, lại là một chiếc quan tài băng. Trong quan tài băng phủ giá đó, chính là xác chết của Đoan Thanh Ngọc.

Ngày ngày, Hoàng Mộng Nhã phải lắng nghe Lý Giác Huyền thần kinh chạy đến quan tài của Đoan Thanh Ngọc vuốt ve nói những lời âu yếm thần kinh không kém. Cuối cùng nàng ta cũng không nhịn được, uất ức quá độ, lên cơn đau tim mà chết.

Sau đó...Hết!

Thánh Âm tí thì lật bàn!

Đây mà là nhân quả báo ứng của hai tên đực rựa kia á?

Chỗ nào?

Nàng chỉ thấy Hoàng Mộng Nhã đáng thương quá thôi. So với Lý An Na, muội ấy chết thảm hơn nhiều nhiều...

Con cá nắm tay, nghĩ thử, nếu nàng mà là Hoàng Mộng Nhã khi đó, nàng sẽ đầu độc cả hai tên súc sinh kia luôn. Bọn chúng xuống địa ngục mà chơi với nhau đi, có đôi có cặp. Chứ sống tiếp để đi gây hoạ cho nhân gian à?

Đọc xong cả cái tập giấy này, Thánh Âm chỉ muốn vác theo dao, bầm thây vạn đoạn Lý tra công.

Nhưng nàng cũng đang âm thầm sợ hãi...

Tại vì bây giờ nàng đang mang danh vợ của tên Lý tra công đó.

Bỏ mẹ rồi! Thế giới này là thế giới cấp cao thật ấy chứ! Nàng mà có cái kết giống Hoàng Mộng Nhã thì vỡ mồm.

"Thế ta nên làm gì?" Con cá ngu ngốc nọ bèn cảm thấy sợ hãi hoang mang mà hỏi ý kiến của con mẻ hệ thống chủ. Không ngờ nó chỉ thoải mái đáp: [ Sống cho tốt là được. À, hoàn thành nhiệm vụ nữa. ]

Thế quỷ nào là sống cho thật tốt?

Thánh Âm: "..." Hệ thống chủ không khuyến khích được câu nào thì thôi. Nó còn nói vậy, thật khiến thân thể cá càng thấy không khoẻ. Dường như hệ thống chủ còn chưa đủ thoả mãn, lại khuyến mãi quẳng thêm quả bom rung chấn đất trời: [ Ở vị diện này, tuổi thọ của cô chỉ đến hai mươi năm thôi. ]

"Ừ." Không hiểu vì sao, Thánh Âm không còn lo sợ khi nói về vấn đề chết sớm nữa. Ngược lại nàng đang suy nghĩ coi, liệu mình có thể sống đến năm hai mươi năm tuổi hay không đây?

Năm nay nàng mười sáu tuổi. Cách hai mươi năm tuổi chín năm nữa. Liệu trong chín năm này, điều kinh hoàng gì sẽ xảy ra?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »