Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3888 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 175
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (3).

❊ ❊ ❊

Lý An Na là một nàng tiểu thư Tây Vệ sở hữu vẻ đẹp đằm thắm, dịu dàng thấm đẫm lòng người. Mặc dù là thứ nữ do di nương hạ sinh, song cuộc sống của nàng trong vương phủ cũng rất tốt. Trên có mẫu thân thương yêu, dưới có đầy đủ a hoàn săn sóc, đặc biệt hơn cả là, huynh trưởng Lý Giác Huyền dường như cũng rất coi trọng nàng muội muội cùng phụ khác mẫu ấy. Ít nhất mà nói, một tên tướng quân cả người nặng sát khí này, khi nói chuyện cùng Lý An Na, thái độ của chàng ta có chút... có thể nói là có chút khác biệt so khi nói chuyện với kẻ khác.

Con gái Tây Vệ đương mười lăm sẽ được tổ chức lễ cập kê, mừng cho nàng gái ấy đã tới tuổi trưởng thành. Đây giống như là một hình thức marketing vậy. Nàng gái đó chính là sản phẩm mới ra mắt trên thị trường. Và người nhà muốn nói cho thiên hạ biết rằng, "sản phẩm" này đã đến độ tuổi lấy chồng rồi. Ai nhanh tay đến hốt "sản phẩm" về nào.

Quần chúng đàn ông Tây Vệ, đặc biệt là đán công tử thế gia, có rất nhiều người muốn mang sính lễ đến cầu hôn. Tuy Lý An Na là thứ nữ, nhưng dẫu gì nàng ấy cũng là thứ nữ của một vương gia, huynh trưởng thì có hàng đống chiến công hiển hách. Chưa kể, Lý An Na lại là mỹ nhân có tiếng của Tây Vệ, nổi tiếng với cách đối nhân xử thế tốt bụng, nhu mì. Nhà nào mà lấy được nàng dâu thế này, phúc lớn phải biết.

(*)Mẫu phi trong phủ đã sớm không còn. Phụ vương thì ngày ngày nằm trong nội thất ốm bệnh không ra ngoài. Chuyện chọn chồng kết hôn này, đành giao đến tay huynh trưởng Lý Giác Huyền.

(*) Mẫu phi: Vương phi, là vợ cả của vương gia.

Di nương: Vợ bé.

Tưởng như Lý Giác Huyền sẽ cảm thấy phiền phức mà giao phó vấn đề này cho mẫu thân ruột của Lý An Na. Không ngờ chàng ta lại vô cùng kiên nhẫn, ngày ngày ngồi lật lên lật xuống, xem đi xem lại đống tranh vẽ đám công tử thế gia kia. Vị thế tử đại nhân này càng nhìn càng cảm thấy chướng mắt, lũ công tử này trông đứa nào đứa nấy đều ẻo lả. Sao có thể xứng đôi với muội muội chàng?

Thế là chàng ta quyết định, tự tay chọn chồng cho muội muội. Chẳng cần đi tìm người tài giỏi đâu xa, dưới tay chàng đã có sẵn một người rất giỏi rồi đấy thôi. Kẻ may mắn đó là môn khách của chàng - Đoan Thanh Ngọc, một nam nhân đến từ Trung Nguyên quốc.

Vị môn khách này dường như có mối quan hệ rất tốt với Lý Giác Huyền. Đã vậy, lần đầu tiên Lý An Na gặp gã đã bị cơn sét tình yêu bổ mạnh một cú vào đầu, nhất kiến chung tình, nhị kiến khuynh tâm, si mê gã ta hơn điếu đổ. Đôi nam nữ này không phải đều đồng lòng liền tâm với nhau rồi sau? Lý Giác Huyền cực kì ưng ý đoạn hôn nhân này của muội muội, rất nhanh bèn chọn ngày lành, tổ chức đại hỉ.

Cuộc sống sau đó của Lý An Na phải nói là phi thường hạnh phúc. Mỗi đêm ngắm nhìn bóng dáng ân cần của Đoan Thanh Ngọc bóp chân xoa tay cho mình, nàng ấy đều mỉm cười, nghĩ mẩm. Một đời này chỉ cần được trượng phu yêu thương là quá thoả mãn, không cầu gì thêm nữa.

Người chìm đắm trong bể tình yêu đa số đều là kẻ có bệnh. Lý An Na cứ thế sống vui vẻ được hai năm trời, thì nàng ấy bỗng có tin vui. Đó là bụng nàng có mang rồi. Nàng đang mang trong mình dòng máu của Đoan Thanh Ngọc, nàng sắp phải gánh trên vai một thiên chức mới. Và đứa bé này chính là kết tinh tình yêu của hai người họ. Nhưng điều đáng ngờ là, khi Đoan Thanh Ngọc biết Lý An Na có thai, phản ứng của gã ta rất kì quái.

Phản ứng kì quái như thế nào? Gã ta không vui? Gã ta đang bài xích? Hay gã ta cáu kỉnh? Nhưng vẻ mặt của gã không hề giống tâm trạng của một người khi biết mình sắp làm phụ thân. Lý An Na tuy hoài nghi nhưng cũng không nghĩ nhiều. Lực chú ý của nàng ấy đều đặt lên hết đứa bé trong bụng rồi còn đâu.

Lý Giác Huyền biết tin muội muội có hỉ, cũng tỏ ra rất vui mừng các kiểu, ban thưởng cho nàng ấy một tủ bảo vật. Nói chung là trong cả cái vương phủ này, chỉ có duy nhất Đoan Thanh Ngọc là kì quái, còn lại ai ai cũng bình thường.

"Thanh Ngọc, chàng có nỗi buồn gì ư?" Đây là câu hỏi mà đêm nào mà Lý An Na cũng hỏi phu quân.

Đoan Thanh Ngọc chỉ cười buồn, ôm nàng một cái, nói là không có việc gì, ru nàng ngủ sau đó ngủ lên giường ngủ cùng nàng thôi.

Nhưng nụ cười trên gương mặt gã ta càng ngày càng héo, nhiều khi gã lặng yên ngồi cạnh, Lý An Na đều nhạy cảm được hồn gã không có ở đây mà nói chuyện cùng nàng.

Mọi chuyện bắt đầu diễn biến theo cách tồi tệ dần khi bụng bầu của Lý An Na được năm tháng. Phụ nữ mang thai, tâm hồn rất mẫn cảm. Đêm hôm đó nằm ngủ, Lý An Na bị đứa bé trong bụng đạp cho tỉnh giấc. Tỉnh giấc rồi nàng ấy mới giật mình, tại vì hơi thở của người đàn ông bên gối đã lặn mất tăm. Đoan Thanh Ngọc, nửa đêm hôm khuya khoắt, gã ta đã đi đâu?

Lúc này, bỗng dưng ở gian phòng bên ngoài có tiếng động.

Trong lòng Lý An Na mọc lên nghi ngờ cùng đề phòng, nàng ôm bụng bầu, nhẹ chân đi đến cửa, bèn ngây người.

Chỉ thấy vị huynh trưởng kia đang cúi mình, thân hình cao lớn của chàng ta che khuất người trong lòng. Tuy Lý Giác Huyền khi ấy đều đang mặc quần áo chỉnh tề, nhưng quần áo của người trong lòng chàng ta đều bị cởi gần hết rồi...Hình như người đó rất muốn né tránh, tay chân khẽ động, liền bị Lý Giác Huyền cường ngạnh khống chế chặt chẽ lại...

Trong không gian tĩnh lặng, giọng nói của huynh trưởng dịu dàng cất lên: "Đệ giãy dụa nhẹ thôi nào. Tạo thành tiếng động lớn khiến An Na tỉnh dậy thì sao giờ?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »