Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 145
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (7)

❊ ❊ ❊

Kính vừa báo xong, Thánh Âm liền hú hồn quay người. Nhưng đã quá muộn, cô chỉ thấy cái họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng đầu mình. Cảm giác nguy hiểm bất ổn tràn ngập, cơ mà...đây là lần đầu tiên cô ấy trông thấy một vũ khí mới mẻ vậy đấy.

Thế là lực chú ý của con cá lại chuyển hướng vào khẩu súng đó.

Ồ, sao cô không biết loại súng này nhỉ? Các dòng súng la ze cô nhìn nhiều rồi! Nhưng súng đen thì đây là lần đầu đó.

"Mé nó! thứ này sẽ bắn ra la-ze á? Có vẻ không ăn khớp lắm." Nhíu mày bình phẩm, con cá có vẻ đã quên mất tình huống của mình lúc này.

Hệ thống chủ: [... ] Hôm nay nó nói quá nhiều rồi, vậy nên bây giờ nó tình nguyện lựa chọn cách im lặng. Khụ khụ...Quân Miêu, mẹ cậu có mệnh hệ gì cũng không phải lỗi tại tôi, là tại cô ta cố đi tìm đường chết hết.

Người đàn ông cầm súng trầm mặc quan sát biểu cảm kì quái của người phụ nữ tóc trắng đối diện một hồi. Sau khi xác nhận được rằng cô gái này sẽ không gây uy hiếp gì tới mình, anh liền hạ súng xuống. Song ánh mắt hưng phấn của Thánh Âm vẫn cứ dán chằm chằm vào khẩu súng đấy. Cho đến khi anh nhét nó vào túi rồi, cô mới chịu thu hồi tầm nhìn càn rỡ của mình về.

Tiểu yêu tinh ngẩng mặt lên hòng nhìn rõ dung mạo của tên nhân loại không thân thiện gì lắm này. Chỉ cảm thấy vẻ ngoài anh y hệt cái tính khí gặp người muốn giết của anh vậy. Người đàn ông trước mặt sở hữu một thân hình cao ráo đáng kể, anh ta cao lắm. Thánh Âm tự nhận mình cao mét bảy song khi đứng cạnh anh, cô chỉ cao đến bắp tay anh thôi. Nhưng anh ta lại rất gầy, vô cùng gầy. Đặc biệt nhìn anh càng gầy gò thêm khi khoác trên mình bộ áo bờ lu trắng tinh, màu áo trắng đối lập rõ ràng với chiếc áo sơ mi đen anh mặc bên trong. Tóc anh ta rất dài, những sợi tóc loà xoà trước trán che đi một nửa gương mặt.

Thánh Âm không thể đoán nổi được mặt của người đàn ông này trông như thế nào. Tại vì chỉ nhìn qua mặt anh thôi, cô đã không có can đảm nhìn tiếp rồi.

Thoạt nhìn anh ta trông giống những tên tội phạm bị nhốt trong Lồng giam Tinh Tế, cả thân thể phảng phất hương vị âm u khó lường. Dường như hễ có ai lại gần anh ta một xíu nữa thôi, tức khắc sẽ bị gió lốc quỷ quyệt quanh anh nhấn chìm tới mức khó thở. Sau đó là cái chết.

Không hiểu sao ban nãy cô lại chỉ để ý đến khẩu súng mà bỏ qua sự tồn tại của một nhân vật khủng bố thế chứ? Âm thầm vuốt ngực, con cá tự trách bản thân.

"Anh...là con người sao?" Con người gì hung (*)vại? Bụng nghĩ mẩm, mồm thì nói một nẻo. Hai con mắt lung linh tựa ngọc lưu ly rụt rè nhìn người đàn ông, mi dài tuyết trắng khẽ cong, Thánh Âm rụt rè hỏi. Trong túi xách cô có nhiều vũ khí bảo hộ lắm đó, nếu nhân loại ngoài hành tinh này tính làm gì cô, cô liền một phát ủi chết anh ta luôn.

(*) Tính ghi chữ "vậy". Nhưng thấy "vại" nó cute:>>>>.

Đường Ám thấy được bóng dáng mình, phản chiếu qua đáy mắt màu tím nhạt trong suốt từ người phụ nữ kia. Anh khẽ tán thưởng, đồ ăn mới tới có đôi mắt thật đẹp, rất làm hài lòng ý anh. Muốn ngắm nhìn rõ đôi mắt câu hồn đó lâu thêm nữa, bất chợt anh tiến đến gần cô, cởi nhẹ găng tay cao su, nắm cằm cô lên, dán mặt lại gần. Đường Ám liếm môi, mắt phượng đen thẫm lộ ra tia thèm khát, anh cảm khái: "Đồ ăn, mắt cô rất đẹp."

Giọng anh phi thường êm dịu, tựa tiếng đàn Cello làm ấm lòng người nghe. Chỉ là ý nghĩa câu nói mà anh phun ra khỏi miệng, thật kinh hồn táng đảm mà.

Nhưng Thánh Âm không hiểu. Đương nhiên rồi, cô ấy tiếp thu nền văn minh Tinh Tế năm 4000. Hiểu được tiếng cổ đại 2000 mới lạ đấy.

Không hiểu cũng tốt. Chỉ sợ hiểu rồi cô sẽ không kìm được mà rút súng đoạt mạng anh mất.

Mà hành vi lúc này của Đường Ám, Thánh Âm cảm thấy có chút...vô duyên? Người ngoài hành tinh thực kì quái, lúc đầu gặp nhau thì tính rút súng bắn cô, giờ thì lại ôm mặt cô xoa xoa làm gì?

Người hành tinh Bạch Tuộc đâu có như này nhể?

Không được, đầu óc sắp chạy đi đâu rồi!

"Đồ ăn mắc bệnh bạch tạng? Tôi chưa ăn người bạch tạng bao giờ cả." Đường Ám khẽ buông tay, lùi về sau vài bước. Anh thều thào vài câu, con mắt vẫn cứ nhìn con cá. Đoạn, anh thở dài: "Đồ ăn đẹp quá, thật không nỡ nuốt cô vào bụng."

Tại vì quá trình xé xác người rất xấu, mà thành quả cũng rất xấu nốt.

Trông vẻ mặt con nai vàng ngơ ngác của Thánh Âm, Đường Ám mím môi, tiếp tục đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Tay trái anh xuất hiện đâu ra một con dao phẫu thuật nhỏ, và anh đang cầm con dao đó xoay xoay trên ngón tay mình vô cùng điêu luyện.

Sau đó Đường Ám không nói thêm câu nào nữa, thản nhiên quay lưng về bàn phẫu thuật bên trong. Thánh Âm tò mò nhón chân đi theo anh, người ngoài hành tinh không hề quan tâm tới cô, dường như anh ta đồng ý cho cô vào.

Càng đi vào sâu, cảm giác muốn xỉu của tiểu yêu tinh không khỏi giật đùng đùng mãnh liệt. Mấy dụng cụ cổ quái treo trên tường dễ dàng khiến cô nghĩ bậy bạ quá. Sao còn có cả dây xích, roi da với còng tay thế này?

Tiếp đến Thánh Âm thấy được một cái tấm kim loại to đùng nhuốm đầy máu đỏ. Cô lại quăng ánh mắt không hiểu sang bóng lưng người đàn ông đứng trước. Chỉ thấy anh ta tỏ ra buồn bực vuốt trán, môi mỏng lẩm bầm hai ba chữ gì đó. Với dáng vẻ chán chường, anh chàng uể oải đi đến cái kệ sách đựng đầy tiêu bản gần nhất. Tùy tiện lấy ra một lọ dung dịch ngâm cánh tay người, mở nắp, vớt cánh tay đó lên và nhét vào miệng nhai nhai.

Gương mặt vô biểu cảm nhai cánh tay, Đường Ám buông lời: "Khó ăn."

Thịt tươi ngon hơn.

Thánh Âm nhìn, lặng lẽ đưa bình ô xi lên mũi miệng và hít hơi thật sâu. Hic hic! Cô sắp bị trầm cảm tới nơi rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »