Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3756 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 101
nhật ký làm bé đường của hải yêu (5)

❊ ❊ ❊

"A a a a...Oh my god!!!" Thánh Âm giật mình tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng bất thường. Cô khó thở vuốt ngực vài cái, nhìn khung cảnh tràn đầy ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ. Nội tâm thở phào đầy nhẹ nhõm, hoá ra vừa rồi chỉ đơn thuần là một giấc mơ.

Ác mộng...

Nhưng cái cửa sổ này đâu giống cửa sổ phòng cô?

"Âm Âm tỉnh rồi?" Chiếc trán của cô chợt được một bàn tay ấm nóng áp vào, vuốt ve. Thánh Âm thư giãn dựa người vào thành giường,, nhìn kim truyền nước biển trên cổ tay mình. Một tay còn lại của cô khẽ nắm lấy cổ tay của người đàn ông, kéo anh lại gần mình...Chui vào lòng và áp má lên lồng ngực Kình Viễn, lắng nghe nhịp tim đập nhẹ nhàng của anh. Dáng vẻ tựa chú mèo con mất đi nơi nương tựa mà cầu xin sự ấm áp.

Cô thều thào mở miệng, mới phát hiện ra, cổ họng mình đắng ngắt lạ kì: "Daddy, em mơ thấy ác mộng."

Không biết vì sao tỉnh lại thì Bố Đường đã ở đây...Nhưng lúc này tiểu yêu tinh rất cần một cái ôm, một cái ôm của ai thôi cũng được. Trong mộng, lời quỷ hát khiến cảm xúc cô hơi loạn.

Bên nhau bốn năm, Kình Viễn chưa bao giờ thấy được dáng vẻ yếu đuối này của Âm Âm. Con tim sắt đá như bị nhũn ra, anh khoác tay qua eo cô. Vỗ về đỉnh đầu cô mà an ủi: "Ác mộng cũng chỉ là mộng."

Nó không có thật, nên em không cần lo sợ.

Thánh Âm đương nhiên là hiểu được ý của anh. Tại vì đôi khi anh ta sẽ chỉ nói nửa câu đầu, còn nửa câu sau sẽ tự để cô suy đoán.

Ngẩng đầu dời khỏi lồng ngực đó của người đàn ông, cô nhìn đến đỉnh cằm đầy râu mà anh đang cọ cọ trên vai mình, khó chịu lui về phía giường: "Daddy chưa cạo râu kìa."

"Thế à?" Ngón tay Kình Viễn đưa lên sờ sờ cái cằm mọc chút râu tua tủa. Nghĩ đến mình gấp gáp chạy từ nước ngoài về khi cấp dưới báo tin cô đệ đơn xin giải nghệ, ánh mắt đen tối của anh ta không khỏi hạ nhiệt độ xuống. Giọng điệu bỗng dưng tràn đầy sự khó ở: "Em muốn rút lui khỏi giới giải trí?"

"Có chuyện gì sao ạ?" Công ty đại diện cho cô là công ty con đã được Kình Viễn thu mua. Mối quan hệ của họ đương nhiên là những cao tầng trong công ty vốn biết. Chuyện cô giải nghệ sớm muộn sẽ đến tai đại lão là anh ta, Thánh Âm đã quá quen với hành vi thích nắm giữ không bình thường này của Bố Đường: "Em kiếm được quá nhiều tiền rồi. Giờ em liền không muốn làm nữa."

Kình Viễn khó hiểu. Năm xưa, cô đến với anh là vì sự nghiệp. Nay có sự nghiệp trong tay thì lại muốn vứt bỏ nó.

Nhưng anh vẫn luôn tôn trọng quyết định của Âm Âm. Cái công việc này cũng chẳng có gì tốt, vừa khiến tiểu yêu tinh nhà anh mệt mỏi, vừa phải nhận nhiều sự soi mói của công chúng.

"Giải nghệ rồi em muốn đi đâu?" Hỏi câu này, song trong thân tâm Kình Viễn rất khát khao. Thánh Âm sẽ nói, cô muốn ở bên anh.

Buồn dùm anh chàng, cái con cá này thật vô tâm biết bao: "Em sẽ đi tìm hạnh phúc của mình ở một nơi rất xa."

Khi nói ra câu này, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bất ngờ chưa? Tuyết....tuyết đầu mùa đang rơi kia kìa!

Thánh Âm rất thích mùa đông. Tại vì cô cảm thấy mùa đông là mùa dễ chịu nhất trong bốn mùa. Thế là cô nàng chẳng màng quan tâm đến vẻ mặt đẹp trai có chút vặn vẹo của Kình Viễn, hứng chí ngắm bao bông tuyết xinh đẹp đọng qua cửa kính. Cảm thấy một hồi lâu người bên cạnh vẫn không nói gì, Hải yêu mới chịu quay đầu sang nhìn anh: "Anh sao vậy? Khó chịu gì ư?"

Kình Viễn cúi đầu, anh vẫn luôn không thể khống chế nổi cảm xúc của mình khi đứng trước mặt cô: "Âm Âm muốn đi tìm hạnh phúc ở đâu?"

Hỏi câu gì kì zậy?

Thánh Âm không nghĩ là anh sẽ hỏi câu hỏi "dư lày", cô cũng không biết phải trả lời như thế nào. Tại vì thời hạn sống của cô chỉ còn ba năm, đã vậy còn kẻ sát nhân chưa kịp giải quyết...

Kẻ sát nhân...

Chết tiệt, mém thì quên mất cha nội đó.

Tiểu yêu tinh không vội trả lời câu hỏi này của Kình Viễn, chỉ ngồi đờ đẫn nhìn anh. Thực ra là do trí não cô đang suy nghĩ một số vấn đề thiết yếu, nhưng hành động này lọt vào mắt anh lại trở thành cô không muốn trò chuyện tiếp cùng anh nữa. Gắt gao túm tay cô lại, Kình Viễn không vui nhếch mép: "Âm Âm không thích anh nên muốn bỏ đi sao?"

Thánh Âm: "..."

#*Hôm nay Bố Đường của tôi có vấn đề về thần kinh, ai đấy giúp ổng tỉnh lại cái. Online chờ, rất gấp*.#

Thánh Âm trùm bàn tay mềm mại của mình lên mu bàn tay của người đàn ông. Tay anh thật to, cũng chẳng xinh đẹp bằng tay cô gì cả. Không hiểu sao Hải yêu lúc này chợt không có can đảm để đối diện với đôi mắt đen thẫm đầy chiếm hữu cực đoan kia. Cô chỉ đành cúi đầu mỉm cười dịu dàng, nhưng lời nói ra lại khiến Kình Viễn đau đầu cực kì: "Daddy quên rằng hợp đồng của chúng ta sắp kết thúc rồi à?"

Hợp đồng...Nếu Thánh Âm mà không nói chắc Kình Viễn quên mất thật rồi.

Ngay từ khi mối quan hệ tình nhân - kim chủ bắt đầu, anh vẫn luôn coi cô là người yêu mà đặt trong đầu quả tim để cưng chiều.

Hoá ra chỉ có mình anh chìm đắm trong cơn u mê ngọt ngào này ư? Còn cô ấy vẫn luôn tỉnh táo và lý trí đến vậy, lý trí tới nỗi những câu chữ cô phun ra chỉ làm anh muốn nhốt cô trong lòng mình.

Nhốt rồi, cô ấy khỏi phải cứ mở miệng một câu, hai câu là muốn bỏ anh.

Đánh gãy chân cô, có lẽ cũng là một biện pháp tốt.

Tầm mắt u ám lại dán chặt đến đôi chân dài hút hồn người của tiểu yêu tinh...Kình Viễn lại cảm thấy tiếc nuối khôn cùng, anh vẫn không nỡ để cô ấy chịu đau...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »