Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3880 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 174
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (2)

❊ ❊ ❊

Thánh Âm đặt hồ lô rượu trở lại trên bàn, nàng quay đầu, bắt gặp được ánh mắt hoài nghi mà A Huyền dành cho mình. Con cá đành dí mông trở lại chỗ ngồi trên tràng kỉ, đon đả cười, lẹ mồm giải thích: "Thiếp thân muốn uống thêm rượu. Ai ngờ hết rồi."

"Ừ." Đúng là tích chữ như vàng. Bộ chàng ta phun thêm một chữ nữa sẽ chết à?

Thế là hai người họ lại tiếp tục lâm vào im lặng. Tình cảnh này quá mức bối rối rồi. Chưa kể, hôm nay phải ngồi trên kiệu rước dâu cả ngày, đến tối thì lại phải ngồi trong phòng đợi chú rể đến vén khăn. Tưởng như sắp được nghỉ ngơi thì ai dè trong rượu hợp cẩn bị tên mất dạy ất ơ nào đó nhét xuân dược vào. Xong rồi còn thêm cả tên phu quân tính khí cổ quái này nữa chứ. Giờ đầu óc Thánh Âm mỏi mệt lắm luôn, chỉ muốn lăn ra giường ngủ một giấc thật đã đời thôi.

Ngủ là ngủ kiểu người thường ấy, là nhắm mắt đi ngủ ấy, chứ không phải là ngủ kiểu kia đâu.

Nhưng sự khô nóng trong người nàng đang không ngừng rục rịch, bộ phận ở hạ thân dường như đang chảy nước cầu hoan. Dần dần, Thánh Âm thật sự cảm thấy khó chịu đến nỗi không nhịn nổi nữa, sắc hồng bên hai gò má lan rộng. Nhíu chặt mày đẹp, con cá gắt gao cắn cắn môi dưới, cọ cọ đùi với nhau, sao cho giảm bớt cơn ngứa ngáy giữa hai chân.

Nàng đang phân vân không biết nên làm gì trong tình huống này? Nếu là đôi phu thê bình thường thì đã sớm lăn giường oánh nhau bùm bà là bùm nhiệt tình máu lửa rồi...

Ơ, không đúng. Nàng nghĩ thế có nghĩa là nàng với A Huyền là đôi phu thê không bình thường à?

Nhưng trường hợp này đúng là không bình thường thật.

Tân lang gì kì không hà. Chẳng nói chẳng rằng, cứ ngồi đơ đơ ra như tượng sáp. Nhưng điều kì quái hơn cả, nếu như xuân dược trong cơ thể Thánh Âm đã phát tác rồi, thì điều này tương đương với lượng xuân dược của A Huyền cũng phát tác theo chứ. Sao chàng ta có thể ngồi yên một chỗ thế được nhỉ?

Hông lẽ bộ phận sinh dục của chàng ta có vấn đề gì đó nghiêm trọng thật? Thánh Âm sẽ không bao giờ hoài nghi mị lực bản thân.

Nhưng xuân dược có lẽ không có tác dụng với thằng cha này! Nên chàng ta mới có thể giữ vững dáng vẻ bình đạm đến thế.

Ngay khi đầu óc Thánh Âm đang quay mòng mòng bảy bảy bốn chín lần, thì chợt vị bên cạnh đứng phắt dậy. Vẻ mặt vẽ rõ bốn chữ "âm trầm khủng bố", chàng ta nghiêng đầu, ánh mắt cực kì cực kì kìm nén. Mắt thấy tín hiệu bất ổn, nội tâm con cá bèn hoá căng thẳng. Nàng nghĩ, cuối cùng anh chàng cũng không chịu được mà chuẩn bị hành động rồi đây. Chàng ta sẽ hoá thành sói đói già và xông đến đè đè, cắn cắn mần thịt cá ăn ngon lành.

Là Thánh Âm nghĩ hơi nhiều.

Ai dè tên mặt đơ đây chỉ đứng thẳng, nhếch mép nói với nàng một câu nhắn nhủ, sau đó lao nhanh ra khỏi cửa y một làn gió. Bước chân dứt khoát đúng kiểu "Trượng phu một đi không trở lại". Thậm chí Cá Âm còn có thể thấy được, bàn tay ẩn dưới ống tay áo đỏ rực của chàng ta đang lén lút siết thật chặt, bộc lộ rõ tâm trạng khó chịu từ chủ nhân của nó.

Chàng nói: "Âm Âm, ta ra ngoài hóng gió."

Nhìn theo bóng lưng to cao gấp gáp của người đàn ông nọ đang khuất dần trong màn đêm, Thánh Âm há hốc mồm. Biểu cảm trên mặt nàng giờ dùng hai chữ "ngạc nhiên" chỉ sợ là cũng không diễn tả hết được cảm xúc của nàng lúc này!

A Huyền...kẻ này có vẻ không thích đi theo kịch bản nhỉ? Nửa đêm không động phòng cùng tân nương, ra ngoài động phòng với ma đấy à? Lại còn chạy cuống quýt thế chứ?

Thánh Âm nghĩ, dẫu gì người ta cũng bỏ đi mất. Nàng cũng không ở lại chờ nữa, lấy ra từ ống tay áo một bình đựng nước thuốc. Tay cá nhanh nhẹn mở bình sứ ra, đổ vào mồm uống hết. Rất nhanh, cơn khô nóng cùng ngứa ngáy không còn khuấy động tế bào trong thân thể nàng nữa. Cảm giác n*ng nừng nựng chỗ vườn hoa đã lặn mất tăm không còn.

Thoải mái thở phào nhẹ nhõm, con cá vươn eo đứng dậy, tính đi tẩy trang. Không ngờ vào đêm hôm khuya khoắt thế này, tiếng nói của con mẻ hệ thống chủ đột ngột vang lên trông đầu nàng: [ Túc chủ! ]

"Sao thế?"

[ Thế giới này có kịch bản. Cô đọc không? ]

Thánh Âm bị câu nói này của nó dọa cho ngốc luôn: "Kịch bản? Không phải bảo khi nào tu vi của ta..."

Chưa nói hết câu, phò hệ thống đã rất không nể mặt ngắt lời cá: [ Đây là đặc quyền khi ở thế giới cấp cao. ]

Thế giới cấp cao khó sinh tồn, nên nó mới phải đi thu thập kịch bản trước.

À, ra vậy...

Thế giới cấp cao hửm?

"Ta đọc." Được tiếp thu thêm kiến thức mới, Thánh Âm ung dung đặt mông lên cái ghế gỗ gần đó, hai chân vắt chéo. Dáng vẻ đúng kiểu chuẩn bị uống trà đọc sách, nàng rất muốn biết xem, thế giới cấp cao này qua miệng hệ thống chủ là một thế giới có kịch bản như thế nào? Và kịch bản do nó đưa cho nàng sẽ viết về cuộc đời của khí vận nhân nào đây?

Nàng vừa dứt lời, trong tay liền xuất hiện một tập giấy. Thánh Âm cầm tập giấy đó lên, lật trang bắt đầu đọc...

Không tìm hiểu kịch bản vị diện thì thôi, nhưng khi mà đọc hết tập giấy này rồi. Con cá chỉ muốn ói ra máu tươi, trợn trắng hai mắt, mém xíu thì xỉu cái oạch.

Máu chó!

Quá máu chó!

Đứa nào sống vô đạo đức viết ra cái kịch bản này thế?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »