Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3751 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 191
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (19)

❊ ❊ ❊

Điều kì diệu là chỉ cần nằm trong lòng Lý Giác Huyền, được chàng ta vuốt lưng an an ủi ủi vài cái, cơn đau nhói ở ngực liền lặn mất tăm rồi. Cảm thấy rằng thân thể mình đã dễ chịu hơn rất nhiều, Thánh Âm đưa tay nhỏ chống lên eo người đàn ông, muốn đẩy chàng ấy ra. Nhưng Lý Giác Huyền rất không nể mặt nàng, không nói nhiều lời bèn xốc con cá ngồi lên đùi mình.

"Á..." Thánh Âm giật mình. Để giữ vững trọng tâm cơ thể, nàng không thể giãy dụa bừa được. Nhưng tên Lý Giác Huyền này...

"Thiếp thân muốn ngồi trên ghế."

"Không cần. Nàng đau ngực, để ta vuốt ngực cho." Họ Lý mặt lạnh nói, cái tay thì y như hổ vồ, muốn xông tới bóp lấy nơi mềm mại kia của người thiếu nữ. Nàng ấy bị doạ sợ, trực tiếp không nói hai lời, nhảy tót khỏi lòng chàng. Tốc độ nhanh tới mức Lý Giác Huyền còn chưa kịp sờ ngực, thì kẻ trong lòng đã chạy mất tiêu rồi.

Ban ngày ban mặt đòi vuốt ngực cái gì? Ngực của phụ nữ là nơi ngươi có thể tùy tiện đụng chạm à?

Người đàn ông trầm mặc nhìn con cá ngốc nghếch thoắt cái đã đứng ở góc. Chàng thở dài, vỗ vỗ cái nệm ghế cạnh mình, nhẹ nhàng bảo: "Ngồi đây với ta."

Thánh Âm dè chừng một lúc, cũng không dám chối từ, đành ngoan ngoãn ngồi xuống.

Sau đó, Lý Giác Huyền bưng bát canh gà vẫn hơi âm ấm đó, húp vài ngụm thôi là hết sạch. Chàng ta kêu thái giám vào, bê bát mang đi. Nhìn Thánh Âm, khen ngợi: "Ngon lắm."

Nhưng trông Âm Âm còn ngon miệng hơn canh gà nhiều.

Xong xuôi, chàng ta lại im lặng ngồi vẽ vẽ viết viết trên giấy. Hai mắt con cá cứ láo liên, hễ tí lại nhìn vào những dòng chữ trong mặt giấy, nàng hứng thú huýt sáo. Sao nàng cảm thấy, cái thứ này giống tấu chương mà phụ hoàng hay phê duyệt thế nhỉ, chỉ khác có mỗi bìa tấm này có bìa nâu thôi. Cơ mà không cho phép Thánh Âm nhìn nó quá lâu, Lý Giác Huyền đã đưa tay gập quyển: "Sao? Sáng nay đã chọn được muội tế cho muội muội chưa?"

Ồ, đây chính là vấn đề Thánh Âm đang muốn nói.

"Chàng thấy Đoan công tử thế nào?" Thấp giọng dò hỏi, con cá chớp mắt, muốn xem biểu cảm trên mặt Lý Giác Huyền khi nghe nàng nhắc đến Đoan tiểu mỹ thụ kia. Chàng ta khó hiểu, vô cảm nói với nàng: "Trong danh sách ta đưa nàng không có ai họ Đoan."

"Đoan công tử, ý thiếp là môn khách họ Đoan dưới tay chàng ấy."

"Đoan Thanh Ngọc?" Đáy mắt phượng đen thẫm của Lý Giác Huyền hơi tối: "Lại là Đoan Thanh Ngọc?"

Nói đến câu cuối, giọng điệu chàng ta nồng mùi quái gở. Muốn gây sự hay gì?

Bỗng dưng, Lý Giác Huyền đổi giọng trở lại bình thường: "Nói xem tại sao phải là Thanh Ngọc?"

Phi, Thánh Âm phỉ nhổ. Còn gọi thẳng tên là Thanh Ngọc luôn cơ đấy, hoá ra mối quan hệ của hai người họ đã thân mật tới độ này rồi ư?

"Thì...hôm qua..." Nàng hơi e ngại: "Thiếp thân có hỏi muội muội vài câu. Muội muội rất thích Đoan công tử. Chưa kể, gã lại là người dưới trướng chàng..." Đoạn, con cá mau lẹ nở một nụ cười vô cùng chân chó nịnh bợ, nhanh trí đi vuốt mông ngựa: "A Huyền của thiếp giỏi như vậy. Chắc chắn môn khách mà chàng lựa chọn không phải cái bịch bông rồi."

"Ồ." Lý Giác Huyền tỏ ra hứng thú nhướn mày: "A Huyền của nàng giỏi cái nào cơ?"

Giỏi thì giỏi thôi. Còn giỏi chỗ nào có quỷ mới biết á!

Thánh Âm nghĩ thì nghĩ vậy đấy. Nhưng nàng sao có thể nói thẳng thế với chàng được. Mím môi một giây, nàng lại xoa xoa hai lòng bàn tay với nhau, cười cười hì hì: "A Huyền cái gì cũng giỏi hết nha. Ứ ừ, thiếp thân đây được gả tới bên chàng, chắc là nhờ ân phúc tám kiếp tích đức nên trời mới ban cho ấy."

"Tám kiếp sao?" Môi mỏng vô thức lẩm bẩm, Lý Giác Huyền đưa một ngón tay, nâng cằm nàng lên. Ép nàng đối thẳng mặt với chàng, nhàn nhạt hỏi: "Âm Âm, nếu ta thật là phúc tám kiếp của nàng. Vậy nàng có định dời bỏ cái phúc này một lần nữa không?"

Khi chàng ta nói ra từng câu từng chữ này, sắc mặt thật nhìn âm u khó đoán. Thánh Âm bị khí chất biến đổi trên người Lý Giác Huyền dọa cho sợ, cánh môi hơi run rẩy, nàng yếu ớt trả lời: "Sẽ không đâu."

Mặc dù mồm nói vậy đấy, nhưng nàng không hiểu cụm từ "một lần nữa" của chàng có ý gì.

"Thật sao?" Lý Giác Huyền tỏ ra không tin tưởng, hôn nhẹ lên má nàng, thổi gió vào tai.

Không hiểu sao, Lý Giác Huyền lúc này khiến Thánh Âm cảm thấy vô cùng sợ hãi, lông tơ dựng đứng, hai mắt kinh hoàng trợn tròn. Nàng chưa bao giờ thấy qua một Lý Giác Huyền...một Lý Giác Huyền như thế nào? Nàng không biết, chỉ là...theo bản năng rất muốn dời bỏ chàng...

Một lúc lâu sau, con cá mới hé miệng: "Thật ạ."

"Có những lời này của Âm Âm ta yên tâm rồi." Như thể đã trút được gánh nặng, Lý Giác Huyền thở dài một hơi, đưa tay sờ má nàng. Chàng nheo mắt, âm u nói: "Ngoan, ta yêu nàng vậy, nàng cũng đừng hòng bỏ rơi ta."

"A Huyền, chàng..."

"Ta làm sao?"

"Không có gì ạ." Nàng chỉ muốn hỏi chàng, "một lần nữa" ám chỉ điều gì mà thôi. Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh tanh quái dị của Lý Giác Huyền, Thánh Âm đành dừng lại ý nghĩ đó. Vẫn là không nên hỏi thì hơn. Hỏi rồi, lại không may chọc phải vảy ngược của cái tên này thì vỡ mồm à?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »