Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3944 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 114
nhật ký làm bé đường của hải yêu (18)

❊ ❊ ❊

Vào một ngày đẹp trời nọ, khi mà Thánh Âm đang tiếp tục chuyên mục nhàm chán nghiên cứu sách cổ thì tin tốt của Bố Đường đã truyền tới.

"A..." Hải yêu ngây người ngồi dậy khỏi ghế sô pha, gập đống quyển sách dày cộp hùa chung chúng vào một xó. Tò mò nhìn đến người đàn ông xa lạ mà Kình Viễn vừa mang vô nhà. Cô vốn muốn mở lời gọi anh một chữ "Daddy", nhưng đây là trước mặt người ngoài nên tiểu yêu tinh đành đổi lời: "A Viễn, vị này là?"

Kình Viễn rất không thích cho người lạ xâm phạm lãnh địa của mình. Đây cũng chính là nguyên do mà cả căn biệt thự rộng lớn này, chỉ có mỗi mình cô và anh sống.

Hôm nay anh mang một người lạ đi đến đây sao?

Mặt mày Kình Viễn vẫn luôn luôn giữ vẻ lạnh băng cấm người thị phạm. Anh lại gần Thánh Âm, kéo cô ngồi lên đùi mình, một chút ngại ngùng gì đấy cũng không màng. Dùng tay chặn ngang cái eo mềm đang giãy giụa cô nàng, hạ giọng dỗ dành: "Ngoan..."

Thánh Âm tí thì không nhịn được vung tay đấm thẳng mặt anh. Có người lạ còn đứng đây, anh ta còn dỗ cô ngoan ngoan cái mẹ gì?

Vô liêm sỉ!

Đê tiện!

Mặt dày!

Không biết xấu hổ!

Trong thâm tâm đem Kình thiểu năng nguyền rủa một tràng dài. Nhưng cuối cùng, tiểu yêu tinh vẫn đành là người thoả hiệp trước, ngoan ngoãn không uốn éo đành đạch y con vịt mắc cạn nữa. Ai bảo cô cảm nhận được thứ không nên cảm nhận dưới lớp vải kia cơ.

Phi, cái bản mặt đẹp trai nghiêng thùng đổ rác cùng khí chất cao lãnh hoa quý của anh ta quả là giả tạo dối trá!

Lừa mắt thế nhân!

Biết được người yêu đã hiểu thấu lòng người, nhu nhuận ngồi yên. Khoé mắt Kình Viễn nheo nheo đầy thoả mãn. Sau đó anh mới hướng ánh mắt đến chiếc (*)bóng đèn toả sáng chói lọi phía đối diện. Trong một tình huống chó má như thế này, gọi gã là bóng đèn thật không sai tí nào. Mặc dù lúc bấy giờ cả người của gã đều vận một cây đen xì xì.

(*) Chiếc bóng đèn: Kiểu mày và người yêu mày đang yêu nhau chụt chụt. Và thằng bạn mày phải ngồi cạnh chịu cảnh ăn cơm chó ấy. Vậy thằng bạn đáng thương đó, chúng ta sẽ gọi ẻm là bóng đèn =)))))).

Nới lỏng cà vạt thắt trên cổ, Kình Viễn biếng nhác mở miệng giới thiệu: "Đây là ngài Johnson ở bên London, Anh. Những thông tin mà em muốn biết, những thứ em đã yêu cầu đều được gã mang đến rồi."

Ừm, Mr. Johnson này đương nhiên cũng là tay sai của anh nữa. Nhưng thôi, điều này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc cô là của anh hết.

"Ngài Johnson..." Thánh Âm rất muốn đứng dậy bắt tay chào hỏi gã đàn ông này một cách đoàng hoàng chỉn chu. Nhưng tên thiểu năng sau lưng cứ nhất quyết ôm chặt eo cô không buông. Con cá ngốc nghếch gãi mũi cười ngượng cho hoàn cảnh khó xử này của mình. Cô thực sự chỉ muốn đào cái hố to đùng và nhảy thẳng đó cho xong rồi.

Trái ngược với cảm xúc e dè, xấu hổ của Hải yêu, quý ông Johnson đây tuyệt nhiên không hề ngại ngùng tí tẹo nào. Gã cúi thấp cái đầu đội mũ vành đen, tự nhiên thưa dạ. Giọng Anh nói tiếng Trung rất ư thành thục: "Hoàng tiểu thư, rất vui được diện kiến cô. Tôi không có nhiều thời gian phải ở đây lâu, nên chúng ta đi thẳng vào vấn đề chính luôn nhé."

Ồ, coi kìa. Gã ta dẻo mỏ phết đấy. Còn phải dùng đến từ "diện kiến" lận. Hai chữ đó cứ như gã đang biểu hiện rằng cái việc được gặp Thánh Âm là một niềm vinh hạnh tột cùng của gã vậy.

Đoạn, gã đưa cho cô một túi hồ sơ giấy, tiểu yêu tinh (**)thụ sủng nhược kinh đưa tay nhận nó. Nhưng thứ cô muốn nào phải những tập tư liệu tẻ nhạt này: "Quý ông Johnson, thứ quan trọng nhất là chiếc băng cassette. Liệu anh có lấy hết được chúng đến đây không?"

(**) Thụ sủng nhược kinh: Được sủng ái mà kinh sợ. Kiểu cái đứa mày ghét hôm nay tự dưng đối tốt với mày vcl ấy =))))).

"Tôi không thể ngang nhiên đem vật chứng ra khỏi Sở cảnh sát được. Thế nên trước khi đến đây, tôi chỉ có thể đem theo bản sao thôi. Tôi cũng đã chuẩn bị trước máy phát âm cho cô Hoàng tiểu thư rồi. Mong cô không thất vọng."

Vừa đi vào chủ đề chiếc băng cassette, nội tâm Thánh Âm hào hứng hơn hẳn: "Được rồi. Tôi muốn nghe chiếc băng cassette đó."

Quý ông Johnson bắt đầu cúi mặt ghép băng cassette vào máy phát thanh. Một tia nhìn cũng không dám xâm phạm đến hai vị đại thần đang ngồi trước mặt này. Rất có phong phạm, rất có quy củ của kẻ làm cấp dưới. Trong lúc gã ta đang làm việc đó, thì Hải yêu lại thì thầm trò chuyện với Kình Viễn. Cô ghé môi vào vành tai anh, nói nhỏ: "Anh buông em xuống đi. Thế này không ý tứ gì cả."

"Không cần thiết."

"... Thế anh biết hết rồi à? Anh không muốn hỏi gì em sao?"

"Em sẽ trả lời thật lòng sao?" Kình Viễn rũ mi mắt hỏi lại cô.

"..." Đương nhiên không rồi. Thánh Âm không đáp lời anh, nhưng trong não cô mặc định đưa ra câu trả lời như vậy.

Coi như đây là cô nhờ anh lần cuối đi.

Anh không nên dính dáng quá sâu vào vụ này thì hơn. Cô cũng chỉ vì độ an toàn của anh thôi.

Kình Viễn trông dáng vẻ trốn tránh của Thánh Âm. Anh mệt mỏi khẽ nhắm mắt lại, che đi sự âm u hiển hiện nơi đáy mắt đen ngòm. Ôm siết chặt eo cô hơn nữa, người đàn ông này ngả đầu dựa vào ghế và hít sâu một hơi.

Nhủ lòng mình phải thật bình tĩnh.

Bình tĩnh.

Bình tĩnh.

Không nên tức giận, tức giận sẽ doạ Âm Âm sợ.

"Hoàng tiểu thư..." Quý ông Johnson sau khi ngồi hí húi thành công lắp xong bộ máy phát thanh, gã bèn đưa tai nghe chụp tai cho tiểu yêu tinh, dí ngón tay lên nút nhấn on và bảo với cô: "Cô đeo cái này vào. Và tôi sẽ ấn nút chạy nhé."

"Ok." Thánh Âm gật đầu, siết hai tay lại với nhau.

Sao bỗng có cảm giác căng thẳng thế nhờ?

______

**Sắp cua**:))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »