Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3764 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 155
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (17)

❊ ❊ ❊

Trong khi Thánh Âm còn đang ngẩn người suy nghĩ, thì Trần Tuyết đã nhanh nhảu chạy ra mở cửa rồi. Cánh cửa vừa mở, ló ra bóng dáng cao gầy mặc áo bờ lu trắng của người đàn ông đứng đó. Nụ cười trên môi Trần Tuyết bèn cứng lại: "Anh Đường, anh đến thăm chị Âm ạ?"

Đường Ám không trả lời câu hỏi này của cô ta, anh hỏi cái khác: "Buổi trưa Tiểu Tuyết hay tới đây sao?"

Trần Tuyết gượng gạo đáp: "Dạ, vâng ạ."

Thánh Âm nghe đoạn đối thoại của hai kẻ đứng ở cửa, nhìn đến cái tên Géc-ma tóc dài kia, cô chỉ muốn đuổi anh ta đi thôi. Nhưng đời vốn không như là mơ, nhân sinh phải có khó khăn mới kiếm được hạnh phúc. Trần Tuyết dường như đã mời Đường Ám vào nhà rồi. Thân mình Cá Âm không khỏi căng ra vì quá mức sợ hãi. Dưới gầm bàn, cô ấy vươn tay, khẽ siết chặt lấy tay nhỏ của Quân Miêu. Lòng bàn tay cô dính hơi nhiều mồ hôi, đây là phản ứng bình thường mỗi khi tâm trạng cô có vấn đề. Nhóc mèo đang nhai nhai lương khô đầy nhàm chán, cảm nhận được điều này, nhóc ta bèn nhếch mày đầy khó hiểu. Ánh mắt bất thiện bắn đến tên tiến sĩ điên rồ không hẹn mà tới nọ...

[ Này mèo, cậu đừng có ngăn cản đến nhiệm vụ của mẹ cậu. ]

"Tôi biết. " Rõ được là hệ thống chủ đang cảnh cáo mình đừng vượt quá giới hạn, Quân Miêu khó chịu đáp. Nhóc vẫn hiểu rằng thân phận của mình đặt ở đâu: "Thế cậu cũng đừng có gây khó dễ quá đáng cho mẹ tôi nữa."

[ Tôi sẽ cố. ] Nó không hứa đâu, nhỡ có ngày nó bị cá chọc chết thì sao?

"Tiểu Tuyết, em đưa Tiểu Quân ra ngoài giùm chị cái nha. Chị có một chút chuyện riêng cần nói với Đường tiên sinh." Thánh Âm ưu nhã mở miệng nhờ giúp, Quân Miêu nghe mẹ nói vậy, ngược lại rất không vui, trợn mắt phồng má: "Bộ con là người ngoài hay gì?"

An ủi véo má bánh bao trắng trắng tròn tròn của nhóc, Cá Âm dịu giọng cười: "Chuyện người lớn, trẻ con chớ xen vào, nghe không?"

"Thôi được rồi." Phụng phịu nhảy khỏi ghế, Quân Miêu dắt Trần Tuyết ra ngoài cửa. Đã vậy lại còn rất cáu kỉnh ném lại một câu: "Tối mẹ đừng hòng ngủ chung với con nữa."

Thánh Âm: "..." Trẻ nhỏ giận dữ sẽ khó dỗ.

Hai kẻ này vừa đóng cửa lại, gian phòng liền trở nên ngột ngạt khó thở lạ kì. Đường Ám ngồi lên chiếc ghế đối diện, mặt đối mặt với cô. Thánh Âm thề, cô chưa bao giờ chân chính nhìn thấy toàn bộ gương mặt của tên này. Anh ta luôn luôn rũ tóc xuống, mặc cho ban ngày hè nóng nực đến mức nào. Và lúc này cũng vậy, Thánh Âm liếc mắt qua đống tóc che khuất mắt anh. Cô thực sự không hiểu, anh ta nhìn đời bằng con mắt thứ ba à?

Cả không gian căn phòng chìm nghỉm trong sự im lặng.

Bỗng dưng Đường Ám mở miệng, giọng điệu ngập ngụa vẻ kinh thường trào phúng, quả trứng luộc hư đốn này! Không dạy dỗ cô vài ngày, cô liền quên mất mình là ai: "Cô thực sự nghĩ rằng, chỉ với khẩu súng đó cô sẽ hạ gục được tôi?"

Bàn tay rút súng của Thánh Âm nghe anh chế nhạo vậy liền cứng đờ. Vốn dĩ định nhân lúc anh ta lơ là mà bắn chết anh ta, nhưng con cá chợt cảm thấy hành động của mình như là trò hề hài hước nhảy nhót trong mắt anh vậy. Năng lực anh từ trước đến nay như thế nào, cô còn không rõ sao.

Thế là Thánh Âm đành buông súng. Tâm trạng Đường Ám bèn tốt hẳn lên, nhìn xem, anh vẫn yêu thích dáng vẻ đồ ăn ngoan ngoãn phục tùng mình hơn.

Khẩu súng thậm chí còn chưa được con cá cất đi thì đã bị Đường Ám dùng tay hất văng ra. Bàn tay uốn éo của anh ta cuộn lấy eo cô, kéo cô vào lòng mình. Thánh Âm chưa kịp ngồi vững lên đùi anh, quần áo trên người liền bị xé rách tan tành, vải vụn bay bay. Tơi tả thảm hại tựa nỗi lòng tiểu yêu tinh vậy.

Thân thể trở nên lành lạnh hư không, trần truồng nằm trong ngực một tên yêu quái, cứ như cô đang mời gọi anh đến thịt mình ấy nhờ?

À không, còn cái quần lót vào áo ngực. Cũng không tới nỗi nào, chỗ nào cần che đủ che, chỗ nào để hở vẫn hở.

Nhưng thịt ở đây là thịt theo nghĩa đen, là xé xác ra rồi nuốt vào bụng ấy. Chứ không phải là kiểu giao phối ngẫu hứng đâu, hu hu hu!

Đời cá sắp đi tong rồi!

"Đồ ăn, tên cô là gì?" Vuốt nhẹ sống lưng cô, lướt ngón tay đi qua (*) hõm Venus quyến rũ chết người, Đường Ám dịu giọng hỏi. Bàn tay anh sờ đến quả mông căng căng tròn tròn kia, vui vẻ vỗ vỗ bóp bóp. Thoắt cái, mảnh mông trắng đã có vết đánh đỏ ửng.

(*) Hõm Venus: Lên gg để hiểu rõ hơn nha.

Thánh Âm không hề cảm thấy xấu hổ gì sất. Có chăng cũng chỉ là hoảng loạn tột cùng, tại vì tên quái vật này sắp sửa xé mảnh cô ra rồi, sau đấy sẽ là một màn ăn tươi nuốt sống máu người tởm lợm. Anh ta cởi hết quần áo cô, ắt là để thưởng thức trọn vẹn bữa tiệc hoàn mỹ đây mà.

"Nào? Tên cô?" Bóp cổ cô, siết thật mạnh, giọng điệu Đường Ám nhuốm thêm lệ khí âm trầm: "Tên cô là gì? Không phải cô biết nói sao? Nói tôi nghe!"

Thánh Âm khó thở vùng vẫy, cô mẹ nó muốn chửi tục. Anh bóp cổ tôi, tôi nói cho anh bằng cái quỷ gì? Nghẹt thở tới đỏ cả khoé mi, hai tay Cá Âm run rẩy kéo kéo vạt áo anh, nước mắt trào ra cầu xin...Lực đạo trên cổ may ra đã được thả lỏng, hít thêm mấy ngụm khí, tiểu yêu tinh vuốt ngực, khó khăn nói: "Tên tôi là Thánh Âm."

"Ồ." Đường Ám suy ngẫm: "Tôi gọi cô là Âm Âm nhé! Âm Âm là đồ ăn ngoan của tôi phải không nào?"

Vừa giở ra cái chất giọng thương tiếc giả tạo đó, chiếc tay mềm y sợi bún của Đường Ám lại bóp nhẹ cổ cô ấy thêm mấy cái: "Âm Âm, tôi muốn ăn thịt cô."

Dứt lời, Đường biến thái cúi đầu, cắn mạnh một miếng lên chiếc bánh bao to của cô. Thánh Âm đau đến quắn quéo, điên cuồng giãy dụa, thậm chí còn không nề hà gì mà đánh thật mạnh lên thân thể người đàn ông đáng sợ này. Nhưng thật vô lực làm sao! Mọi sự phản kháng đều không thành. Đau đớn lan tràn mãnh liệt, mồ hôi dần dần túa ra. Cắn cắn và liếm liếm, sử dụng răng nanh ngoạm lấy thịt thơm của cô, nuốt máu vào bụng. Đường Ám sung sướng: "Ngon hơn tôi tưởng."

Rất nhanh, trên ngực Cá Âm, máu tươi chảy giàn dụa.

___

< **Góc tác giả** >

Nghiệp quật không chừa một ai đâu thằng con mặt lol =)))).

Bình chọn vị diện sau:

1, Từ trên trời rớt xuống cô nàng mỹ nữ ngực khủng ( hiện đại, đời sống nhân văn).

2, Khoa học tình dục xoay quanh thế giới nhân thú ( Nguyên thuỷ, nhân thú, khám phá cuộc sống động vật).

Vị diện nào cũng chất chứa nhiều tinh hoa kiến thức cho chúng bay học hỏi, nên mấy đứa cứ vô tư chọn đi nhé, đừng ngại.

Dạo này trẫm thiếu muối quá, truyện nhạt ??

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »