Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 110
nhật ký làm bé đường của hải yêu (14)

❊ ❊ ❊

"Kình Viễn! Mẹ nhà anh, anh còn động dục? Anh thế mà còn động dục???" Thánh Âm bật dậy khỏi gối, lấy chăn che kín thân thể trần truồng rải rác khắp vết dâu tây đỏ đỏ tím tím. Cô kinh hãi lùi về phía góc giường, giơ tay ném bay cái gối về hướng mà gã đàn ông đáng đánh đòn kia đứng. Anh ta thản nhiên nghiêng đầu, né tránh khỏi cú ném đột ngột đầy sức yếu đó của Âm Âm. Thản nhiên nhấc chân đến bên giường.

Đối với vấn đề cô ấy xấc xược gọi thẳng tên anh, đã vậy còn đánh anh. Anh ta tỏ ra phi trường hưởng thụ. Được cô ấy khóc lóc chống cự trên giường cũng là một dạng tình thú.

Đưa tay tháo lỏng dây thắt áo choàng tắm, Kình Viễn quăng cho Thánh Âm một ánh mắt phong tình tràn ngập ý vị. Trên gương mặt đẹp trai hiện rõ mấy chữ to đùng "Bảo bối, tới ván nữa!"

Tiểu yêu tinh thật sự hoảng rồi. Dây thần kinh cô sắp bị tên đàn ông mất dạy này nghiền cho nát bét tèn len mất.

Hu hu hu, đã trôi qua bảy mươi bảy tiếng cô bị nhốt trong căn phòng nhỏ này.

Bốn ngày trước, Kình Viễn đón cô từ sân bay về biệt thự. Sau khi Thánh Âm xuống xe, mới chỉ đi dép bước chân vào sàn nhà, Bố Đường bèn nhịn không được trực tiếp đè cô lên mặt sàn lạnh băng mà bạch, bạch, bạch, bạch.

Khi ấy, tiểu yêu tinh chỉ đơn giản nghĩ rằng, có lẽ là do anh ta bị...không bình thường, nên hành xử mới gấp gáp đến vậy.

Ra là cô nhầm rồi.

Mẹ nó, Kình Viễn cứ như bị tiêm thuốc kích thích ấy. Đem cô lăn lên lộn xuống, chiên, xào, rán, nướng, áp chảo, hầm canh liên tiếp mấy canh giờ liền.

Thánh Âm bị đâm đến mức xỉu ngay tại trận.

Khi tỉnh lại rồi, cô cứ ngỡ là mọi chuyện sẽ kết thúc. Ai dè đó mới chỉ là khởi đầu cho cơn ác mộng đáng sợ khôn cùng, mắt còn chưa kịp mở ra. Kình biến thái đã giơ chân cô đặt lên vai mình tự khi nào, cả người đổ đầy mồ hôi, tiếp tục hứng chí bừng bừng chơi trò chơi người lớn.

Dẫu cho Thánh Âm có chửi mắng, quẫy đạp, đánh người, cào rách da anh thế nào chăng nữa, anh vẫn rất chăm chỉ hì hục làm cô.

Nhân lúc cô ngất xỉu mất, anh bèn lấy thuốc mỡ ra thoa thoa cho cô ấy. Thân thể Âm Âm quả nhiên rất tuyệt vời, không chỉ hợp cạ với anh, mà khả năng hồi phục cũng cực kỳ ổn áp. Điều này càng tạo điều kiện cho Kình biến thái lộng hành quá đáng.

Anh đã từng cảnh cáo rồi cơ mà.

Âm Âm, thú cưng không biết ngoan ngoãn nghe lời thì phải trừng phạt.

"Kình Viễn, không được!" Do phải hứng chịu quá nhiều cơn tăng động từ người đàn ông điên rồ này, Thánh Âm đã mất đi khả năng nói rồi còn đâu. Cổ họng của cô do phải khóc thét liên hồi, giờ cứ hễ mở miệng nói chuyện là nghe giọng khàn khàn thật đáng thương. Tiểu yêu tinh lắc đầu nguầy nguậy, suy nghĩ mãi, cô đành phải dùng đến chiêu lấy thiệt nhiều nước mắt rửa mặt: "Xin anh...Em sợ lắm...Em biết em sai mà."

Mắt ngọc lưu ly của cô mở to, tràn ngập vẻ thảng thốt hoảng loạn. Đôi môi sưng đỏ mếu máo. Dáng vẻ y hệt đứa bé ngu ngốc sắp sửa bị mẹ nó cầm chổi táng cho. Chỉ là cô vốn xinh đẹp đến mê hồn, kể cả lúc này cô đang khóc thì cũng khiến con người ta cảm thấy tan nát cõi lòng, xót thương cho một đời hồng nhan bạc phận.

Có điều...Kình Viễn không phải là người.

À lộn! Phải nói là, Kình Viễn không phải là người bình thường mới đúng. Ít nhất thì, bản chất con người anh ta rất ư thối nát. Bảo anh động lòng thương với cô ngay lúc này, đó là điều không thể nào. Là ai hại anh tương tư dai dẳng, là ai hại anh mất ngủ nhiều ngày.

Đều do Âm Âm vô tâm vô phế hết. Cô căn bản chẳng đặt anh vào lòng.

Nghe những lời xin xỏ tha thứ khẩn thiết của Thánh Âm, màu sắc trong mắt Kình Viễn tối sầm. Anh không vội tháo đai thắt eo nữa, chỉ đành đến gần kéo cô ngồi lên đùi mình.

Khoảnh khắc mà ngón tay Kình Viễn đụng vào làn da mình, Hải yêu có rùng mình một phen. Song cô không dám rút tay ra, tại vì cô hiểu rõ một điều. Nếu cô dám phản kháng, thì hành động của anh ta càng gia tăng độ ác liệt.

Hạ thân hai người họ chỉ cách nhau duy nhất một lớp áo tắm, cảm thụ được độ nóng bỏng mạnh mẽ của vật nam tính kia, nước mắt Thánh Âm chảy càng nhiều thêm. Cô rủa thầm, đợi cô hết hợp đồng bao nuôi với Kình Viễn, cô sẽ đem anh đi chặt thành thịt vụn, lăn xào bảy mươi hai món.

"Sao thế? Chửi anh à?" Khoé môi Kình Viễn nhếch nhẹ, ánh mắt phảng phất tà khí lưu động. Đưa một ngón tay nâng cằm cô lên, hôn bẹp một cái vào đôi môi đo đỏ của cô ấy. Anh thều thào hỏi nhẹ.

Đôi con ngươi đen thẫm của anh, lúc này trông khác gì mồ chôn người chết, sâu hoắm tột cùng. Như muốn hút sâu linh hồn con người vào và ăn mòn nó. Kình Viễn rất hiếm khi để lộ ánh nhìn này khi đứng trước mặt Thánh Âm, tại vì cô ấy bày tỏ rất sợ hãi với vẻ mặt ẩn giấu này của anh.

Nhưng đây mới là con người thật của anh cơ mà. Đứng trước mặt cô, anh luôn cố thu liễm bản tính tàn bạo của mình nhiều nhất có thể.

"A...Kình Viễn...Em...Em..." Thánh Âm kinh hãi khó thốt thành lời. Đây là loại ánh nhìn đáng sợ gì thế? Anh ta...Anh ta muốn giết chết cô ư?

Lần này thì con cá ngu ngốc chảy nước mắt thật rồi. Thậm chí còn khóc tu tu thảm thương cực kì. Cô ấy nhắm tịt hai mắt lại, làn mi ươn ướt khẽ khàng run run, vẫn là không dám đối diện thẳng với vẻ mặt âm trầm chảy nước kia.

"Sai chỗ nào?" Bên tai thổi đến giọng nam trầm trầm. Thánh Âm lúc này chợt thông minh lạ kì. Cô túm lấy vạt áo choàng tắm của anh, gạt tay anh đang đặt trên cằm mình ra mà vùi đầu vào đó: "Daddy, từ lần sau...từ lần sau em chuyển nhà nên nói trước với anh..."

Phi, cô nói trước, anh sẽ đồng ý sao?

"Và?"

"Em..." Tiểu yêu tinh ngắc ngứ: "Em đi ra nước ngoài nên nói trước với anh."

Không phải cô đã nhắn tin báo rồi sao?

Kình Viễn vẫn rất chưa hài lòng với những câu trả lời đầy bâng quơ này. Anh có cảm giác cứ như là cô đang đáp cho có lệ vậy: "Chưa đủ."

Nội tâm tiểu yêu tinh âm thầm cào tường.

Chưa đủ? Anh ta còn muốn gì?

Cô không biết phải nói thêm câu nào.

Nhìn người yêu trong lòng làm đà điểu rụt cổ, Kình Viễn biết ngay rằng. Cô vẫn chưa nhìn rõ ngọn nguồn vấn đề. Anh luồn tay vào chăn, bóp một bên đẫy đà của cô, lạnh giọng: "Từ lần sau làm việc gì, báo trước với anh."

"Vâng, vâng. Em hiểu." Thánh Âm rùng mình, gật đầu qua loa. Giờ cô chỉ muốn được buông tha thôi, anh ta nói gì cứ cho là đúng hết đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »