Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3878 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 148
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (10)

❊ ❊ ❊

Kể từ hôm bị ép nuốt thuốc mê tỉnh dậy, Thánh Âm cảm thấy nhân sinh của mình quá mức đáng nghi?

Người ngoài hành tinh biến thái này thiệt kì quái. Anh ta tẩm thuốc mê cô, dùng tay để trói buộc, luôn luôn ôm cô bên mình. Sau đó Đường Ám dắt tiểu yêu tinh dời khỏi toà nhà thí nghiệm tẻ nhạt này và lang thang đi khắp mọi nơi, những con phố vắng tanh vắng ngắt cũng tẻ nhạt không kém.

Thánh Âm thấy có một nửa là thú vị, một nửa là nhàm chán. Nhưng lâu ngày thành quen, cô ấy hoàn toàn không thấy nhàm chán nữa, chỉ thấy thú vị thôi. Tại vì con cá dạo gần đây mới phát hiện ra một điều kì lạ rằng, ngoại trừ ôm cô, ngửi ngửi mùi hương nơi hõm cổ cô và dùng lưỡi liếm khắp người cô một cách thèm thuồng, người biến thái này sẽ chẳng có hành vi nào đi quá giới hạn cả.

Với nhiệt độ lật mặt nhanh hơn lật sách ở hành tinh này, bệnh hen suyễn của cá Âm dần dần trở nặng nề. Bình xịt ô xi sắp sửa cạn pin, Thánh Âm không dám dùng bừa, chỉ đành tiết kiệm chúng để dành cho trường hợp bệnh khẩn cấp mà thôi. Nhưng không khí bên ngoài hành tinh thật đáng sợ, nó như thể bị nhiễm độc vậy, không có thiết bị lọc không khí, cũng không có cây xanh nốt.

Đây chính là địa ngục trần gian đối với nhân loại, đặc biệt với những ai bị bệnh hen như cô.

Đường Ám thở dài, ngồi trên đống gạch ăn thịt, một tay anh vươn dài ra vỗ vỗ lưng cho đồ ăn. Nhưng Thánh Âm ho quá mức điên cuồng, vài cái vỗ của anh làm sao có thể xoa dịu sự ngứa ngáy khó chịu trong lồng ngực cô giờ?

Thấy tình trạng của đồ ăn lại không ổn, cuối cùng Đường Ám cũng đành buông miếng thịt ngon lành trong tay. Cuốn cô lên, bế cô ôm vào lòng.

Đây là động tác bình thường, song chúng đã sớm hoá thành thói quen yêu thích của Đường biến thái. Anh thích được ôm đồ ăn vào lòng, tại vì nếu không ăn được cô, thì ngửi mùi thơm của cô cũng sẽ khiến anh đỡ thèm đi nhiều. Nhưng Đường Ám thích điều này đâu có nghĩa là con cá nọ cũng thích? Cá Âm mỗi khi nằm trong lòng anh ta, nội tâm cô lại càng khó thở hơn so với ngoài mặt. Tuy anh ăn thịt sống không để lại mùi, nhưng cứ khi nghĩ đến việc bản thân đang nằm trong lòng một tên biến thái, cô lại muốn bệnh rồi.

Đưa hai tay ôm má cô, ép gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô ấy lên đối thẳng với mặt mình. Đường Ám híp hai mắt hưởng thụ, vươn lưỡi liếm lên mi mắt cá. Tay kia của anh ta bắt đầu bóp bóp quả đào to dưới thân người phụ nữ. Thánh Âm run mình, không dám nhúc nhích, mà dù cho cô muốn nhúc nhích cũng không thể. Thân thể bị ép nuốt thuốc mê mỗi ngày, cô đã sớm không còn năng lực phản kháng nữa rồi, chỉ có thể run rẩy vô lực dựa vào lòng anh. Thật may, anh ta không có làm gì cô...

"Yếu quá." Liếm liếm láp láp con gái nhà người ta đủ rồi, Đường Ám mới mở miệng phán xét một câu: "Thật không biết cô rời khỏi tôi sẽ sống thế nào."

Thông qua âm điệu giọng nói, biết anh đang chế giễu mình, Thánh Âm bèn hung dữ trừng mắt nhìn anh. Hậu quả của việc không biết giới hạn bản thân đó là liền bị gã biến thái dùng lưỡi liếm ướt đôi mắt.

Mé ơi! Này là cái lưỡi đã ăn tươi nuốt sống bao mạng người đó.

Nhận thức được tình huống nguy cấp của mình, Thánh Âm bèn ngoan ngoãn, không dám trợn mắt trừng anh nữa.

...

"Khốn khiếp! Trông bộ dạng ta giờ có giống một con người không chứ?" Sống ở hành tinh này lâu, cá Âm bị ép ăn hành quá nhiều rồi. Hu hu hu, cô muốn tìm con! Cô muốn về nhà cơ! Về Tinh Tế và ăn lương thực thượng hạng ấy. Cớ sao người của Liên minh vẫn chưa tìm thấy cô chứ?

Thánh Âm âm thầm khóc rống, lấy tay gạt nước mắt kể khổ với con mẻ hệ thống chủ. Vậy mà con hệ thống này thật đáng ghét, thấy cá đau lòng đến vậy, mà nó còn có thể hờ hững buông một câu nghe đắng ngắt cõi lòng được. Nó bảo: [ Ồ, vậy túc chủ ra đấu tay đôi với gã đi. Cô thắng thì lập tức có thể đi rồi. ]

"À..." Thánh Âm nuốt một ngụm nước bọt, nhìn người đàn ông đang đứng đó không xa dùng hai tay không xé rách nửa thân quái vật: "Thôi không cần đâu. Ta sẽ chờ người Liên Minh tới đón. Chờ bao lâu cũng được."

[... ] Hừ, lươn lẹo.

Không, không phải do con cá lươn lẹo đâu. Nhưng cô thật không dám đối đầu với người ngoài hành tinh biến thái tí nào hết. Con quái vật đối diện với anh ta cao hơn anh gấp hai, ba lần lận. Thế mà trong vòng chưa quá năm phút, anh đã thành công xé rách nửa dọc quái rồi. Máu tanh màu đen nhầy nhụa từ yêu quái văng bắn khắp mọi nơi. Không may có một giọt vô tình dính trên gò má con cá. Nhưng Thánh Âm không để ý được quá nhiều, trong lòng cô giờ tràn ngập vẻ kinh hãi và cảm khái.

Thật may khi cô nghe lời hệ thống chủ! Sức chiến đấu của người biến thái này tuyệt đối là vô địch. Nếu cô thực sự rút súng đấu với anh, e là cô sẽ bị anh nhét vào bụng nhai sống mất.

Giết một người hay giết một quái vật, Đường Ám đều cảm thấy dễ dàng như đang băm củ cải vậy. Anh quay người trở lại chỗ đồ ăn, áo bờ lu trắng sớm nhiễm chút máu tanh. Đường Ám tùy tiện đưa tay phủi nhẹ, chỗ máu đó liền không còn nữa.

Thánh Âm cúi đầu, cố gắng khiến thân tâm mình phải bình tĩnh. Nhưng cô vẫn rất sợ hãi, người đàn ông đứng trước mặt cô mẹ nó có giá trị bạo lực Max 1000+ đấy.

Cô không nhìn mình cũng được, tay của Đường Ám lại như thường lệ kéo dài ra, ôm lấy đồ ăn vào lòng. Nhưng khi tầm mắt thấy được vệt máu đen đặc bẩn thỉu dính trên chiếc má trắng nõn xinh xẻo kia, vẻ mặt anh liền âm trầm.

Cô rất đẹp, cũng rất trắng. Từ màu da tới làn tóc, trông như quả trứng gà mới luộc xong ấy. Thế mà giờ đây, quả trứng gà nhà mình bị một giọt máu tươi vấy bẩn. Tâm tính tàn bạo của Đường biến thái có xu hướng nổi dậy mãnh liệt.

Anh có thể để bản thân dính bụi bẩn, nhưng đồ ăn trắng trắng mềm mềm của anh, thứ mà anh sẽ nuốt vào bụng sao có thể dính bẩn được đây?

Ngồi trong vòng tay anh, trái tim nhỏ bé của Thánh Âm sắp không chống đỡ nổi rồi. Anh ta làm sao thế? Cô có thể cảm nhận được tâm trạng thất thường lên xuống của anh đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »