Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3785 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 183
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (11)

❊ ❊ ❊

Tối đó, sau khi ăn xong bữa tối "tình yêu" với thế tử phi của mình, tên gia hỏa Lý Giác Huyền đột ngột có chính sự giải quyết gấp ở thư phòng, đành quyến luyến dời đi. Sau khi chàng ta lăn mất rồi, Thánh Âm như thể được ban ân đại xá mà thở phào một hơi. Nàng sợ nàng ở cùng tảng băng hai chân này thêm vài phút nữa thôi chắc nàng xỉu cái oạch mất.

Ngồi trên tràng kỷ trong nội thất, con cá ngẩn ngơ chống tay suy ngẫm về sự đời. Nhớ đến cái toà Nam viện phảng phất đầy quỷ khí kia, nàng nhíu mày.

Thực sự...lão vương gia ở trong đó ư? Hay Lý Giác Huyền đang giăng lưới che mắt nàng?

Không hợp lý! Chàng ta che mắt nàng làm gì? Nàng chỉ là một nàng công chúa Trung Nguyên không có thực lực thôi mà.

Xoay quanh Lý tra công có rất nhiều hố.

Tới lúc này, Thánh Âm mới để ý một số vấn đề mà nàng chưa bao giờ để ý kể từ lúc được gả đến đây.

Để tìm được đáp án cho câu hỏi này, Cá Âm đành cho gọi nhị đẳng a hoàn Xương Rồng đang trông cửa từ ngoài vào. Nói về nàng a hoàn đấy, nàng ta là a hoàn quét sân mà Lý Giác Huyền mới ban cho nàng sáng nay. Nàng ấy không có tên, Thánh Âm nghĩ bừa một lúc, đành gọi nàng ta là Xương Rồng. Cô nàng này quét sân đỉnh lắm chứ chẳng đùa. Đống lá khô rụng trong mùa lạnh nhiều vô kể, rải rác khắp sân vườn ngoài. Xương Rồng chỉ cần vác chổi ra sân quẹt quẹt vài cái, lá khô liền bị nàng ta quét bay không còn. Xương Rồng sống ở trong vương phủ lâu hơn Thánh Âm, ắt hẳn nàng ta biết nhiều chuyện Thánh Âm không biết.

Quả nhiên, ngay sau khi được cá hỏi vài câu, Xương Rồng liền khụy gối, quy củ trả lời, không hề có một câu nịnh bợ, sợ hãi hay hoài nghi vượt phép tắc: "Thưa thế tử phi, trong phủ đương nhiên có vài vị chủ nhân khác. Hai vị đầu tiên, một vị là Lan di nương, kế mẫu của thế tử. Còn một vị nữa là Lý tiểu thư, nàng ấy là (*)muội phu của người."

"Thế thôi sao?" Thánh Âm nhíu mày: "Không còn trắc thất hay thứ thiếp, huynh đệ nào khác à?"

"Dạ, thưa thế tử phi..." Xương Rồng bỗng nhiên run mình quỳ sụp: "Chuyện của thế tử gia nô tì biết không nhiều. Thứ cho nô tì ngu dốt."

"Được rồi." Con cá nhàm chán vẫy tay, ra lệnh đuổi người: "Ngươi lui đi."

"Dạ."

Xương Rồng vừa mới lăn, Hoa Mai từ ngoài đã nhảy vào: "Thế tử phi, đã tới giờ (*)mộc dục, nước nóng trong chậu gỗ nô tì đã chuẩn bị hết rồi ạ."

(*)Mộc dục: 'Mộc' là gội đầu, 'dục' là gột rửa thân thể. 'Mộc dục' là tắm gội. truyện teen hay

"Ừ." Trong một ngày trời lạnh thế này, được ngâm mình trong làn nước nóng đầy hương hoa thì sung sướng biết bao nhiêu. Thánh Âm hứng chí kêu Hoa Mai bảo thái giám bê chậu tắm vào phòng, dựng bình phong lên. Nhìn cái chậu gỗ bốc hơi đầy mùi hoa thơm cỏ lạ, con cá vui vẻ khôn cùng. Đuổi hết a hoàn từ trong phòng ra cửa, nàng chỉ dám để cho mỗi Hoa Mai ở lại.

Thánh Âm dùng tốc độ bàn thờ múa vũ điệu thoát y, ném hết quần áo trên người ra sàn, nhón chân nhổm vào bồn tắm ngồi. Tóc đen dài của nàng được hứng lên bởi cái chậu gỗ khác, và Hoa Mai sẽ ngồi gần đó để gội đầu cho nàng. Cảm giác mát xa tê tái từ trên đỉnh da đầu chuyền tới dây thần kinh, thật khiến con cá sướng đến độ rên hừ hừ.

Hoa Mai lớn hơn Thánh Âm nhiều tuổi, nguyện trung thành phục vụ nàng từ khi nàng còn nhỏ. Thế nên thấy qua tràng cảnh thế tử phi cởi trần thế này, nàng ta đã sớm quen. Gội đầu xả bồ kết xong xuôi cho Cá Âm, Hoa Mai vắt cái khăn lông gần đó lên tấm bình phong, lui ra ngoài. Dáng vẻ quy củ: "Thế tử phi cần gì gọi nô tì."

"Ừm..." Thánh Âm ngẩng đầu, híp mắt hưởng thụ cảm giác được dòng nước ấm áp bao bọc trong bồn tắm.

Mang theo y phục cũ của thế tử phi ra ngoài. Chỉ là một nửa bước chân mới bước ra khỏi nguyệt môn, thân hình Hoa Mai bèn cứng đờ. Tất cả những thái giám a hoàn đứng canh cửa đang dùng ánh mắt rất kì quái nhìn nàng ta. Mà người đàn ông khoác bào đen trước mặt, khiến nàng ta kinh hãi khó hiểu: "Thế tử gia, thế tử phi đang mộc dục."

"Sao?" Lý Giác Huyền nhếch mép nhạo báng: "Nàng ấy là thế tử phi của ta."

Hoa Mai không thấu được câu trả lời này của thế tử đại nhân. Nhưng nàng ta có hiểu hay không cũng không quan trọng. Sự bao dung của Lý Giác Huyền chỉ dành cho duy nhất một người mà thôi. Đối với những kẻ khác, chàng rất không có kiên nhẫn. Đặc biệt là người phụ nữ gọi là Hoa Mai này: "Tam Thập, ném ả vào phòng chứa củi, cải tạo đi."

"Vâng."

Hoa Mai mờ mịt không hiểu ý của Lý Giác Huyền. Sau lưng nàng ta đã bị người khác đột kích. Cô nàng gầy gò chuyên cầm chổi quét sân kia ai ngờ lại là vị tên Tam Thập trong miệng thế tử chứ!

Xương Rồng nhanh nhẹn dùng một tay khống chế Hoa Mai, đánh ngất nàng ta rồi kéo xác mang đi.

Hoa Mai không hiểu, vĩnh viễn sẽ không hiểu. Nguyên do dẫn đến sự trừng phạt mà nàng phải gánh chịu là do Lý Giác Huyền không chấp nhận nổi việc nàng quá mức gần gũi với Thánh Âm. Chàng ta rất rất ư là muốn đem Hoa Mai đi băm vụn và vứt thịt nàng ta cho cổ trùng ăn. Nhưng suy xét đến vấn đề không có Hoa Mai sẽ khiến Âm Âm giận dỗi chàng, chàng đành đổi kế sách và cải tạo cô ả thành con rối vậy.

Xác Hoa Mai được kéo đi rồi, một mình chàng bước vào nội thất thái tử phi, quay người, Lý Giác Huyền đóng cửa nguyệt môn lại.

Vậy là trong phòng chỉ còn hai người.

Hương hoa từ bình tắm rất nồng, mùi thơm thoang thoảng khắp căn phòng. Thực sự chỉ cần ngửi nhẹ một cái thôi, thật khiến đầu óc Lý Giác Huyền say mê khó tả. Tấm bình phong che đi bóng dáng của người phụ nữ. Dường như nàng ấy đã nghe thấy tiếng động bên ngoài nên đã lên tiếng: "Hoa Mai, vào bấm huyệt cho ta đi."

Gương mặt điển trai của Lý Giác Huyền tối sầm lại, chàng ta không nói câu nào, thản nhiên đi vào.

Mỹ nữ ngâm trong bồn tắm rải đầy hoa, thật là một khung cảnh đẹp đến không thể tả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »