Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 167
hóa ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (29)

❊ ❊ ❊

Nửa ngày sau.

Đường Ám mặc quần áo chỉnh tề đi đi lại lại trong căn phòng. Nhìn có vẻ vậy chứ, thực chất anh ta đã đi lại hơn mấy tiếng đồng hồ rồi đấy. Con cá nọ sau khi đánh dã chiến xong với yêu quái liền lăn ra ngủ mất tiêu rồi còn đâu...

Mãi một lúc nữa, Thánh Âm mới mờ mịt mở mắt tỉnh dậy...Đầu óc nhất thời vẫn đang mơ màng, cô chưa thể nhận thức nổi bản thân đang ở trong tình huống nào...

Ối dồi ôi, xương cột sống của lão nương nhức quá...

"Ưm..." Khẽ nghiêng người sang một bên, miệng Thánh Âm vô thức hé mở, rên nhẹ một tiếng.

"Này..." Đường Ám biết cô hơi tỉnh, bèn lấy một ngón tay chọc chọc lấy ngực cô, nhỏ giọng gọi: "Âm Âm..."

"Dạ?" Con cá lười chẳng buồn hé mắt, gục đầu trên gối, cô biếng nhác mở miệng. Nhưng câu hỏi tiếp theo mà tên quái vật này nhả ra khỏi mồm, thật khiến cô ấy không ngủ nổi nữa mà.

Anh hỏi: "Con trai em đâu?"

Chỉ một câu này, hoàn toàn đánh bay cơn buồn ngủ của Cá Âm. Cô vội lấy chăn mỏng che phủ lên thân mình, ngồi dậy, tròn mắt nhìn anh: "Sao anh hỏi câu này?"

Hễ nhắc tới Quân Miêu, trái tim cô không khỏi nhói đau. Hệ thống chủ đã bảo, thằng bé biến mất rồi...

Cô có tìm cũng vô ích...

Sắc mặt Thánh Âm trông không khoẻ cho lắm. Đường Ám ngay tức khắc hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Hình như anh vừa chọc chúng chỗ đau của cô thì phải. Con cá không vội trả lời câu hỏi này của người đàn ông, cô vươn tay, ra hiệu anh mặc quần áo đàng hoàng vào cho mình...

"Ôm tôi đi. Tôi sẽ kể cho anh nghe một chuyện."

"Ừ."

Quần áo của hai người cuối cùng trông cũng đàng hoàng, tươm tất. Đường Ám bế cô ngồi lên bệ cửa sổ cao tầng, hai tay anh vòng ra thật dài cuốn lấy eo mềm của cô, tạo thành dây lưng bảo hộ. Gió từ cao tầng thổi, tóc Thánh Âm bay bay, có vài sợi còn vui vẻ đùa nghịch quật thẳng mặt Đường Ám. Ngoài xa, chúng quái vật thoả thích bay nhảy, nhưng chẳng có con nào tự tiện dám đi vào phạm vi toà nhà này cả...

Đường Ám vùi đầu vào ngực Thánh Âm cọ cọ, bộ dạng y như chú chó to xác đang làm nũng chủ nhân của nó vậy. Người trải đời nào mà nhìn vào, lập tức thấu ngay hàng đống bong bóng tình yêu bay bay quanh ảnh...

Không hiểu vì sao, anh càng ngày càng yêu cô gái này. Thực sự, anh si mê cô, đến độ không thể dứt ra nổi rồi.

"Lần đầu gặp tôi, anh có ấn tượng gì?"

"Mắt em rất đẹp..." Suy nghĩ một chút, Đường Ám tiếp lời: "Không phải, là tất cả mọi thứ thuộc về em đều rất đẹp và chúng cũng rất thơm."

"Sao anh không ăn thịt tôi luôn?" Đây là một câu hỏi mà tiểu yêu tinh vẫn luôn hoài nghi tới bây giờ.

"Tôi muốn để dành." Như một đứa trẻ muốn để dành thứ ngon nhất cho lần ăn cuối cùng, tâm lý của Đường Ám chính là vậy.

"Ra thế à..." Thánh Âm ngẩn người, rất không tin lý do nhiều lần tên yêu quái này không hạ thủ với mình là chỉ vì muốn để dành ăn sau. Một tay vô thức đưa lên sờ sờ sống mũi người đàn ông trong lòng. Biến thái càng thêm híp mắt hưởng thụ, cảm nhận được cảm xúc mềm mại từ những ngón tay của người yêu đem lại cùng với ánh sáng dìu dịu từ bên cửa sổ chiếu vào. Nội tâm anh dễ chịu tột cùng. Cả một vùng trời đỏ rực tựa máu lửa, không còn tiếng náo nhiệt, tiếng xe cộ, thanh âm nơi thành phố nhộn nhịp bị dập tắt, hoang cảnh trở nên lụi tàn, song những thứ đó lại là cảnh đẹp trong mắt Đường Ám. Đã bao lâu rồi, anh chưa có cảm giác yên bình thế này?

"Anh tò mò vì sao tôi vẫn còn trinh ư?" Thánh Âm nhàn nhạt hỏi, lưng dựa vào thành cửa sổ, một tay nhàm chán sờ sờ mó mó khắp mặt anh...

"Đúng. Em...chẳng lẽ đứa bé đó..."

Không để cho anh nói hết câu, Cá Âm đã ngắt lời: "Thằng bé là con tôi...Con do tôi đẻ ra."

Nói đến câu cuối, giọng cô thậm chí còn có chút lung lạc...

Ừm, Thánh Âm cũng không rõ, Quân Miêu có phải là do cô ấy đẻ ra hay không nữa?

Thằng bé đến với cô một cách đột ngột, rồi bỏ đi cũng đột ngột vậy đấy.

"Vậy là em đã có chồng?"

"Anh bóp eo tôi đau." Thánh Âm mỉm cười nhu hòa nhìn anh: "Anh ghen nên mới bóp eo tôi sao?"

Lại là câu hỏi ghen này. Chỉ là đối tượng bị hỏi lần này không phải là con cá nọ nữa.

"Tôi ghen..." Giọng điệu biến thái nồng mùi giấm chua: "Tôi xin lỗi." Nói xong, lực đạo trên tay anh đã giảm nhẹ đi, không bóp quá chặt cô nữa. Thánh Âm liền cảm thấy dễ chịu nhiều rồi.

"Anh lo gì chứ? Không phải lần đầu của tôi vẫn cho anh à?"

"Tôi không...Tôi chỉ ước tôi tới bên em sớm hơn." Thứ anh muốn là cô, là cùng cô, ở bên cô, bầu bạn với cô...Hay trái tim cô...Chứ không chỉ là hai chữ "trinh tiết" đơn thuần kia đâu...

Là người đàn ông nào trước đó...có diễm phúc được ở bên cô sớm tối...

Anh ghen đến phát điên! Nội tâm càng muốn đem biến cô gái này thành của mình vĩnh viễn.

"Trên mặt anh hiện rõ chữ ghen kìa." Thánh Âm trêu chọc anh, không ngờ gã yêu quái này chợt bộc phát tính nhỏ nhen của mình, há miệng cắn mạnh lên ngực cô một miếng coi như cảnh cáo. Con cá nọ bèn không còn tâm tư đùa giỡn nữa: "Này, anh muốn nghe tôi kể về quê hương của tôi không?"

"Có."

"Anh sẽ tin tưởng vào những gì tôi nói sao?"

"Luôn luôn."

"Được rồi. Mong anh không coi tôi là người điên."

Ồ, con cá! Cô nói câu này hơi thừa rồi. Bản thân Đường Ám vốn dĩ là một gã điên đấy.

Thánh Âm dùng ngón tay mình mơn trớn cánh môi mỏng của biến thái, bắt đầu kể cho anh nghe. Về một thế giới tương lai, có hệ Ngân hà Vũ trụ, nền văn minh Tinh Tế và các hành tinh độc lập...

Cô còn kể cho anh, sự tiến hoá vượt trội của con người, ngưỡng phát triển cực đại của mọi lĩnh vực vào năm 4100. Và cả thành phố cô sinh ra - Atlantic, thành phố dưới đáy biển ở Đế Đô.

"Thế sao em lại đến đây? Trở về hai nghìn năm trước?" Đường Ám lắng nghe cô kể xong, liền nói ra nghi vấn của mình: "Ở thế giới tương lai có cỗ máy thời gian sao?"

"Không có." Thánh Âm lắc đầu, nhún nhún vai: "Tôi cũng không biết vì sao tôi lại ở nơi này nữa."

"Là do định mệnh, em phải là của tôi."

Sự thật phải chăng là thế?

Em đến đây, là do định mệnh sắp đặt em về bên tôi?

Thánh Âm tủm tỉm nhìn anh chàng: "Tôi phải gọi anh là cụ ông đấy. Dựa theo tuổi tác."

Biến thái vô sỉ gật đầu:"Gọi cụ ông cũng được, gọi thế trên giường cũng là một loại tình thú đặc biệt."

"..." Đồ mặt dày!

Hai người đang mải mê tình tứ, tự dưng tiếng nói của con mẻ hệ thống chủ nhảy ra trong đầu Cá Âm, hại cô tụt hết hứng chill: [ Thành công rồi. ]

"Thế giờ anh ta còn muốn hủy diệt nhân loại nữa không?"

[ Không. ] Hệ thống chủ đưa máy ra đa dò quét khắp thân thể Đường Ám. Sau đấy nó ngồi phân tích dữ liệu...

Đường Ám không có ý định diệt trừ hết mầm giống nhân loại nữa. Chủ tuyến đã quay về mức độ bình thường. Nhưng nó cần phải dò xét xem, về sau liệu còn có chuyện kinh thiên động địa nào xảy ra nữa không?

Song khi cầm bảng kết quả tiên đoán tương lai trong tay rồi, hệ thống chủ trợn mắt, cảm thấy quá mức khó tin nổi...

Đại nhân vật ở vị diện này, sao đáng thương thế nhờ?

Quanh đi quẩn lại, chung quy vẫn là bị mắc kẹt trong một vòng tròn luân hồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »