Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3873 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 169
hoá ra...tôi đã từng chết ở quá khứ (31)

❊ ❊ ❊

Từ ngày đó, Thánh Âm trực tiếp cạch mặt với Đường Ám. Người đàn ông lập tức xấu xa hiểu ra một điều, Âm Âm đây là thực sự dỗi mình rồi. Mà một lần dỗi này chỉ sợ sẽ kéo rất dài đây. Cô ấy cáu kỉnh, nhìn cũng không thèm nhìn đến tên quái vật mất dạy nọ nữa. Sáng sớm không liếc anh, trưa tới không liếc anh, đến tối khuya cũng không thèm liếc anh một cái. Ngồi chung chỗ, cô quay lưng, ăn cùng nhau, cô ấy sẽ quay đầu.

Đường Ám suy đoán hơi lầm, thật ra thì, Thánh Âm không dỗi anh. Cô đang thầm dỗi chính mình, trách mắng bản thân sao có thể trở nên...khụ khụ...dâm đãng thế chứ?

Trước đây cô đâu có thế này đâu?

Cứ khi nhìn đến bản mặt đơ đơ của người đàn ông ngồi cạnh mình đêm ngày, trong đầu Cá Âm y rằng sẽ tự động hiện lên cái cảnh tượng...cái cảnh tượng đó đó...cái cảnh tượng bị anh dùng tay đó đó...

Nhục muốn xỉu!

Thế nên Thánh Âm nhất quyết dùng chiêu thức tránh mặt anh, để cho nội tâm cá không phải chịu quá nhiều xấu hổ, rầu rĩ. Nhưng hành động này lọt vào mắt Đường Ám, lại trở thành Âm Âm không thích anh, không muốn nhìn đến anh nữa...

Vụ dỗi lần này đặc biệt nghiêm trọng. Đường Ám buồn bực...

Tại sao?

Đã ba ngày anh chưa được đụng vào cô ấy rồi!

Kể cả đêm qua, anh cởi hết quần áo, đè lên người Âm Âm, phô bày múi bụng cho cô xem. Cô cũng không thèm nhìn đến anh, biểu cảm hờ hững quay đầu đó dường như đang thể hiện, cô rất chán ghét anh vậy.

Anh không thích thế!

Biến thái có vẻ không nhận ra, anh ta càng ngày càng tham lam thì phải.

Đường Ám là quái vật biến dị, từ trước tới giờ anh chưa bao giờ ngủ. Có chăng thì chỉ những lúc nào anh cùng cô làm tình xong, anh mới lưu luyến nằm bên cô ngắm cô ngủ thôi. Còn vào những khoảng thời gian khác, anh đều dành cho công việc thí nghiệm. Vừa làm việc nghiên cứu, vừa được ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp tuyệt trần của em ấy, thật là một cảm giác khó diễn tả...

Tuy cảm giác đấy khó diễn tả nhưng... Đường Ám biết, mình thích nó.

Ngồi bên bàn thí nghiệm, vẽ vẽ những công thức hoá học dài dằng dặc. Đường Ám nhẹ tay lấy ra từ ống thí nghiệm một chút máu tươi, nhỏ vài giọt lên lát kính. Sau đó anh lại lấy ra một lọ ống nghiệm khác, bắt đầu thao tác quá trình cải biến gen trên cơ thể con người...Số máu còn lại của Thánh Âm, anh chàng đương nhiên đem đi cất giấu, để dùng cho lần nghiên cứu tiếp theo.

...

"Âm Âm..."

"Hửm?" Cá Âm đang nhàm chán dựa người trên cửa, ngắm khung cảnh bên ngoài từ cửa sổ. Toàn bộ những hình ảnh này, cô đã sớm ngắm đi ngắm lại hàng trăm lần. Nghe thấy Đường Ám nhẹ giọng gọi mình, cô ấy bèn nghiêng đầu, mi dài tuyết trắng chớp chớp.

Đường Ám từ đằng sau vươn tay ôm cô vào lòng, hai tay anh vòng lấy vòng eo mềm của thiếu nữ. Đỉnh cằm đặt lên vai cô ấy, môi khẽ thổi gió bên tai: "Vẫn không chịu nói chuyện với tôi ư?"

"À..." Thánh Âm dõi mắt ra xa, nhìn thấy mặt trời đỏ sẫm sắp tựa trái cầu máu sắp lặn khuất, hoang cảnh chiều tà khiến lòng người buồn theo. Cô chạm đến hai tay Đường Ám đang ôm mình, nắm lấy tay anh, dịu giọng bảo: "Tôi có dỗi anh đâu."

"Em không chịu nhìn tôi."

"Lúc nào cơ?"

"Hôm kia, em không chịu nhìn tôi." Đường Ám bất mãn bóp bóp eo cô. Giọng điệu anh ta tràn đầy mùi ấm ức. Thánh Âm cảm thấy có chút buồn cười mà xoay người lại, một tay cô dịu dàng đằm thắm luồn qua lớp áo anh, đi vào trong. Chọc chọc múi bụng ngon lành đầy thoả thích, cô nhếch mày: "Thế để giờ tôi nhìn nhé."

Nhưng Thánh Âm còn chưa kịp ăn đậu hũ của bụng anh thoả thích, thì tên này đã nhịn không được và cởi quần, phóng thích con quái thú nhỏ dưới đũng quần mình. Đặt tay cô lên đó, mặt than biến thái mở mồm, nghe anh nói xong mà chỉ muốn đấm anh cái cho tỉnh: "Sờ đây đi."

Anh ta cũng không hề biết xấu hổ. Đứng giữa cửa sổ như này mà cởi hết quần áo cầu hoan hả?

Thánh Âm liếc qua toàn bộ thân dưới có khoai có chuối có sầu riêng thơm ngọt của người đàn ông, cắn cắn môi đầy ray rứt...

Ôi, con cá! Cô chính là một chiếc cá đói khát thế đấy!

Trong đầu Thánh Âm, bỗng nảy ra một câu thơ...

"*Sắc dục chính là gia vị của cuộc sống*.

*Chúng ta nếm thử, mới vẹn kiếp người*."

Thôi được rồi, kiếp người dẫu gì cũng chỉ có một lần. 'Dam dang' một tí chắc không sao đâu.

Đấy thấy chưa! Quanh đi quẩn lại, con cá vẫn không thể thoát khỏi bản chất của chính mình.

Hai người mần thịt nhau được một lúc, cuối cùng Đường Ám vẫn là không nhịn được mà làm cô. Và thân thể con cá nọ phối hợp cực kì ăn ý với anh. Thay đổi phong thủy, đứng và giao lưu cơ thể ở khu cửa sổ. Kĩ năng cùng sức mạnh của biến thái có rất nhiều cái quái dị, anh ta lần lượt đem từng cái từng cái một áp dụng lên người Thánh Âm. Hại cô sung sướng hét đến điên loạn, ôm bệ cửa sổ khóc sướt mướt không ngừng.

Bạo dâm cũng là...một phương thức làm tình ngọt ngào...

Kết cục của buổi chơi BDSM phiên bản người và quái hôm đó là, khu cửa sổ mà hai người đứng làm tình đấy...bị Cá Âm tưới cho dính đầy nước...

Đường Ám lại là một tên biến thái không bình thường, anh ta rất thích nhìn Thánh Âm vì lên đỉnh mà phun ra dịch nhầy. Bảy lần mười lượt hại cô lên đỉnh. Anh ta cảm thấy, khung cảnh hủy diệt chết chóc tang thương bên ngoài của nhân loại, vĩnh viễn sẽ không đẹp bằng cảnh tượng Âm Âm của anh cong mông rên rỉ, tiết hết nước ra tay anh.

Xong cuộc oánh lộn dã man đó, Thánh Âm sảng muốn chết...

Sau đó, cô lại đổ bệnh.

____

< **Góc phỏng vấn Quàng sạn**. >

Chúng độc giả ( cười cười 'dam dang'): "Bệ hạ! Kĩ năng công phu tuyệt đỉnh của biến thái là những gì mà khiến Âm Âm sảng muốn chết thế ạ?"

Quàng sạn ( vuốt râu suy tư): "Cũng không có gì đặc biệt. Để trẫm tả một cái nhá, biến thái sở hữu skill co dãn thân thể." Quàng sạn tả còn tả vô cùng chân thực: "Ảnh một tay nâng cá lên không trung, rồi..."

"Rồi sao???" Chúng độc giả hưng phấn đỏ mắt, nhao nhao lên hỏi.

"Rồi đi ngủ chứ sao!" Quàng sạn cuốn cuốn lấy chòm râu của mình, trợn mắt: "Quá trình vợ chồng nhà người ta giao lưu thân thiện, các ngươi quan tâm làm gì?"

Chúng độc giả: "..." Thất vọng vleu!

Thở dài một hơi, quay lưng trở lại ngai vàng mình ngồi. Nhìn đám con dân của mình, Quàng sạn thở dài...

Trẫm bảo ăn chay, lại lỡ cho chúng bay ăn thịt! Giờ ăn thịt nghiện quá, rồi thành thế này đấy.

Vị diện sau, phải bồi bổ thêm cho chúng bay ít tinh hoa kiến thức nhân loại mới được, chứ ăn thịt mãi thế này rất không tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »