Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3827 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 200
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (28)

❊ ❊ ❊

Rầm!

Đám a hoàn thái giám ở ngoài run rẩy cầm cập vì phải lắng nghe những thanh âm va chạm ác liệt trong phòng. Thế tử gia đã có lệnh, cấm được bước vào nội viện của thế tử phi, dù cho thế tử phi có gọi gào thét thế nào đi chăng nữa cũng không được làm trái. Ai vi phạm, chết!!!

Người đàn ông mặt mày lạnh tanh nhìn nàng thiếu nữ bị ném mạnh trên giường. Giường cổ đại không thể nào êm như giường hiện đại, mặt gỗ cứng cáp nằm đau cả cột sống. Giờ bị ném một cú như ném bóng bowling thế, Thánh Âm trợn ngược mắt rên rỉ. Mẹ kiếp! Đau chết nàng rồi! Sư phụ quả là phũ phàng quá đấy, nàng bảo chạy đi người liền chạy bay luôn. Lòng người bạc bẽo quá mà!

Thánh Âm chống hai tay chật vật ngồi dậy, căm hờn trừng mắt nhìn Lý Giác Huyền: "Lý Giác Huyền, ngươi nổi điên cái gì?"

"Ta nổi điên sao?" Lý Giác Huyền âm u nhìn chòng chọc nàng, tự hỏi một câu. Sau đó chàng ta mím môi, bước chân đến gần nàng...

Thánh Âm muốn lùi, lưng lại chạm vào mặt tường đá lạnh băng. Nàng hết đường lui rồi. Nhưng trạng thái của Lý Giác Huyền khiến con tim bé bỏng của nàng thật mẹ nó sợ hãi. Lý Giác Huyền cúi người, tóm lấy cổ chân của Thánh Âm, kéo nàng đến bên mình.

Do hôm nay tiết thời khá mát mẻ nên Thánh Âm mặc váy, Lý Giác Huyền tiện tay ôm nàng vào lòng, banh hai chân nàng ra mà chen thân vào. Động tác này quả thật cực kì đê tiện. Hai tay Thánh Âm bị một tay chàng ta kiềm chế. Một tay còn lại của Lý Giác Huyền sờ đến da đầu con cá, giựt tóc nàng mạnh một cái, ép nàng ngẩng đầu lên nói chuyện với mình. Chàng vươn lưỡi, liếm liếm phần cổ gần gáy Thánh Âm, cái lưỡi trơn mềm tựa độc xà vuốt ve ấn toả hồn trên đó. Chàng nhẹ giọng thì thầm: "Nàng muốn chết cũng được. Ta giúp nàng."

Sau đó...sự việc xảy ra tiếp theo đã vượt quá nhận thức thông thường của Thánh Âm!!!

Lý Giác Huyền không hề báo trước, há mồm và cắn mạnh lên vùng cổ trắng mịn của nàng. Chàng cũng thật biết chọn vị trí, tránh khỏi điểm chết mà cắn. Răng chàng xuyên phập qua da thịt, tham lam hút lấy máu tươi chảy ra. Rất nhanh, trên cổ Thánh Âm đã có một bên máu thịt nhão nhoét...

"Aaa!!! Buông ra, Lý Giác Huyền! Buông ta ra!" Thánh Âm nhíu mày hét ầm lên vì quá đau, nàng muốn giãy dụa, muốn đánh chàng, muốn đạp bay cái gã đàn ông đang treo trên cơ thể nàng này. Nhưng ngoại trừ khóc lóc cầu xin chàng, nàng lại không có năng lực làm điều gì khác.

Lý Giác Huyền cúi đầu, mặc cho Thánh Âm khóc không ra hơi cầu xin, chậm rãi lột sạch quần áo quấn quanh cơ thể nàng ấy. Mái tóc đen dài mượt mà của bọn họ quấn quýt cuộn lấy nhau, tơ tóc kết tình, đi đến thiên hoang địa lão hứa vĩnh viễn sẽ không dời xa. Màn sa trướng được gió thổi lay động, ẩn ẩn hiện hiện hai bóng dáng lãng mạn đang ân ái trên giường...

Giả dối!!!

Cái gì mà hai bóng dáng lãng mạn đang ân ái trên giường chứ?

Đây không phải là cuộc yêu, đây...đây giống như là chơi bạo dâm thì hơn ý!!!

Kí ức cuối cùng mà Thánh Âm nhớ được trước khi ngất xỉu, đó là tấm mền nệm rải rác bao đoá hoa máu đỏ tươi của nàng, cùng với nụ cười mọi rợ tựa quỷ A Tu La bò ra từ A Tỳ Địa Ngục của Lý Giác Huyền. Chàng ta hôn nàng, môi mỏng nhuốm máu, ánh mắt tàn nhẫn sắc bén như lưỡi dao, lột từng lớp từng lớp da trên người nàng xuống. Chàng đã cười, chàng vốn dĩ là người không biết cười. Nhưng lần này, chàng đã cười lên vì nàng...

"Âm Âm lại đây! Để ta cắn nuốt linh hồn nàng."

"Nàng không yêu ta sao?"

"Bé ngoan, ta yêu nàng vậy. Tất cả mọi thứ ta làm đều vì nàng, vì nàng, đúng là vì nàng..."

Chàng ta dường như đã mất sạch lý trí, mồm liên tục lầm bầm những câu chữ mà Thánh Âm không hiểu, ôm thân thể đã hôn mê của nàng ấy và thoả thích giải phóng chính bản thân mình, mặc nó chìm đắm vào trong bể nhục dục...

...

Khi Thánh Âm tỉnh lại, đã là mấy ngày sau...

Nàng không muốn tỉnh đâu, thật đấy. Nhưng nàng buồn tè vờ lờ, nếu không tỉnh giấc chắc tè dầm quá! Thế chẳng nhục chết với họ Lý giả dối kia à?

"A..." Khàn khàn giọng kêu, Thánh Âm run rẩy nghiêng đầu ngồi dậy. Nhưng nàng quá mệt mỏi, lưng nàng đau nhức vô cùng. Vực người mãi không dậy được. Nàng đành vô lực nằm phịch trở lại giường. Nương theo động tác của nàng, một tràng thanh âm dài leng keng vang lên. Cá Âm hé mắt, chỉ thấy trên ngực lành lạnh...

Có một dây xích...

Nàng rờ rờ cái dây xích đó một lúc, mới ngộ ra...

Ồ, nguyên lai là dây xích treo cổ...

Chậc chậc, bộ nuôi chó hay gì mà xích cổ người ta kiểu này?

[ Xem ra cô còn bình tĩnh hơn tôi nghĩ. ]

Thánh Âm buồn bực: "Ôi tình yêu ơi! Ta đang đợi ngươi đến câu hồn ta đi nè. Không bình tĩnh thì chẳng lẽ ngươi muốn nhìn ta khóc ầm đập phá đồ lên mới chịu à?"

[... ] Hệ thống chủ trầm mặc hồi lúc, mới khẽ khàng nói: [ Tôi đã thực lòng lo lắng cho cô đấy. Thấy cô thế này tôi yên lòng rồi. ] Sau đó, nó bắt đầu đưa ra cho cá vài lời khuyên tốt bụng: [ Cô tạm thời đừng chọc giận Ôn Tử Huyền, tâm ma của gã là cô. Cô mà chọc tức gã chỉ có cô chịu thiệt thôi. Thuận theo ý gã ấy, đợi tôi tìm cách phá giải ấn toả hồn là ổn rồi. ]

"Ừm..." Thánh Âm nặng trĩu gật đầu: "Không có ngươi chống lưng, ta không dám làm càn."

[... ] Bảo sao lần này ngoan ngoãn không đập đồ, không chạy nhảy, không uy hiếp đại nhân vật. Ra là do nó không đỡ nổi cho cô chứ gì?

"Thế tử phi tỉnh rồi ạ? Nếu người tỉnh rồi thì thế tử gia có lời muốn gửi. Gia đang ở biên cương thêm vài ngày nữa gia sẽ về. Trong khoảng thời gian này mong thế tử phi ốm bệnh nhớ giữ sức khỏe không dời khỏi phòng. Nô tài là Ngô tổng quản, thế tử phi muốn gì cứ việc nói cho nô tài."

"..." Thánh Âm hiển nhiên không thèm trả lời. Nàng biết họ Ngô này là ai, ông ta chính là cái gã thái giám lúc nào cũng eo éo đi sau lưng Lý Giác Huyền...Không không đúng, nên gọi chàng ta là Ôn Tử Huyền mới đúng.

Nhưng vì sao...một người vốn phải chết hơn mấy trăm năm trước lại vẫn còn sống đây? Có thuật trường sinh bất tử thật đấy à?

______

< Góc tác giả >

Anh nhà không có trường sinh nhá.

Ừm, nhiều bạn thấy truyện mình để end rồi đúng không? Đúng vậy, truyện này sắp kết thúc rồi đó. =)))))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »