Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 201
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (29)

❊ ❊ ❊

"Ta muốn đi vệ sinh..." Thánh Âm bực mình cực kì. Nhìn cái bô gỗ ở góc phòng, nàng nghiến răng nghiến lợi, trong đầu thầm hận chết Ôn Tử Huyền. Trên người ngoại trừ cái áo yếm với tiết khố ra thì còn có gì để nàng che thân thể đâu? Tuy trong phòng chẳng có bóng dáng ai, nhưng Thánh Âm cũng không thể mặt dày đến độ tự đi tới cạnh cái bô sau đó vạch tiết khố xuống để tè được...

Nhưng cuối cùng, lý trí của cá vẫn không thể nào chiến thắng nổi cơn buồn đái. Nàng đưa mắt dáo dác nhìn quanh căn phòng. Rồi mặt mày đỏ bừng cởi quần ra, ngồi đi vệ sinh...Ách, nếu có ai vào đây chắc nàng nhục xỉu quá! Trông dáng vẻ bản thân giờ có khác gì con súc vật đang bị nuôi nhốt không cơ chứ? Đến cả đi vệ sinh cũng trông hèn kém như vầy...

Nhưng khi ngồi trên bô, chuẩn bị giải quyết nỗi buồn. Thánh Âm rùng mình...

Đau...Mẹ ơi, rát quá!

(*)Bim bim của nàng rát kinh khủng. Còn chưa đi nốt cơn đau đã lan truyền đến dây thần kinh, hại cá tê tái tới buốt con mẹ nó óc rồi!!!

(*) Bim bim: Cách tế nhị nói cái bum búm của phụ nữ ó. ?

Nàng vùi đầu vào giữa hai đầu gối, ôm chặt cơ thể và gắng gượng tiểu tiện cho xong. Sau khi ngồi lâu ở bô đến nỗi cảm tưởng bản thân sắp bị trĩ, con cá mới chịu ngồi dậy, lồm cồm bò trở lại lên giường. Kéo chăn lên chê hết người mình, nàng nhắm mắt vào và tiếp tục nghĩ ngơi...

Mặc dù không biết nô tì nào sẽ là người cầm cái bô đi đổ. Nhưng Thánh Âm không muốn nhìn nữa đâu, thà rằng nàng cứ ngủ tiếp cho rồi.

Chỉ định giả vờ ngủ, ai ngờ lần này nàng lại ngủ thật...Ngoại trừ việc trên cổ có một cái xích sắt, thân thể cột sống hơi ê ẩm thì tất cả những thứ còn lại cũng có thể coi là tạm ổn.

...

Lần thứ hai tỉnh giấc, Thánh Âm phát hiện. Thân thể nàng dễ chịu hơn nhiều rồi. Xem ra lúc nàng ngủ, cái gã cầm thú kia còn biết điều mà bôi thuốc cho nàng đấy. Tuy mở hai mắt thao láo nhưng con cá lại rất lười cử động, cứ thế đơ ra y khúc gỗ mà nhìn chòng chọc lên đỉnh màn trên đầu. Nàng còn chưa có mở lời đâu, vậy mà người đàn ông bên cạnh lại mở lời trước. Chàng đưa một tay lên thu gọn tóc dài của nàng vào một bên, thấy nàng tỉnh, chàng áy náy thấp giọng: "Xin lỗi..."

"À..." Hấp diêm người ta sướng rồi thì xin lỗi??? Cái đồ vô nhân đạo này! Thánh Âm hừ lạnh, ánh mắt không có độ ấm tựa chú búp bê thủy tinh tinh xảo vô hồn: "Ngươi tổn thương ta rồi, đừng nói những câu xin lỗi vô nghĩa nữa."

"Nếu nàng không chọc giận ta, ta chắc chắn sẽ không vì thế tổn thương nàng." Chàng rất đúng đắn lý giải. Miệng mới nãy còn hối lỗi nhưng trong nội tâm lại thầm cảm thấy việc mình làm là điều hiển nhiên. Quả là một loại người dễ dàng khiến người ta muốn tát cho cái mà. Thánh Âm vốn muốn vươn tay sờ sờ cái xích lạnh băng treo trên cổ, không ngờ sờ mãi cũng chẳng thấy gì. Có chăng thì chỉ là băng vải đang cuốn cổ nàng. Một tay Lý Giác Huyền nắm lấy tay cái tay đang sờ cổ của nàng, nắn bóp: "Ta tháo xích rồi. Không có ta ở đây, ta rất không yên tâm về nàng." Đoạn, chàng hài lòng xoa xoa đầu nàng, giống như chủ nhân đang khen ngợi thú cưng của mình vậy: "Ta rất vui khi nàng không náo loạn."

"Nếu ngươi lại đi thì sao?"

"Thì nàng đeo nó vào."

"..." Đấy, xin lỗi làm mẹ gì? Cái kiểu người cố chấp như này!!!

Không gian trong căn phòng lại chìm vào im lặng. Thánh Âm ngẩng đầu nhìn ra ngoài trời, bên ngoài đang là buổi tối. Lý Giác Huyền một tay chống cằm, ngồi đung đưa trên ghế gỗ, chàng hỏi: "Nàng đói chưa? Ăn gì nhé?"

"..." Thánh Âm cúi đầu nhìn quần áo thiếu thốn trên người mình, trầm mặc không nói.

"Ta sẽ tự mang cơm vào." Lý Giác Huyền đương nhiên hiểu nàng xấu hổ cái gì. Bèn ra ngoài cửa tự tay bưng mâm cơm vào. Chàng cầm thìa đũa lên, múc cơm bưng tới tận miệng nàng. Đây không phải là lần đầu chàng tự tay đút cơm cho nàng, nhưng đây đúng là lần đầu Thánh Âm không muốn...để chàng ta đút cho.

Không biết trước đây là do tác dụng tình cổ hay do chính tâm lý bản thân, nhưng Thánh Âm luôn luôn cảm thấy, mỗi khi Lý Giác Huyền múc cơm đút cho mình đều rất đáng yêu, đặc biệt là cái bản mặt đơ đơ nghiêm túc của chàng ta. Mọi thứ từ người chàng khi đó đều có một cái gì đó rất cuốn hút nàng. Nàng dĩ nhiên không cự tuyệt, chàng bảo nàng ăn, nàng liền tận hưởng rất vui vẻ. Song lúc này, nhìn thìa cơm dán bên môi, Thánh Âm chỉ đành cứng đờ há miệng ngậm lấy, nhai cơm một cách khô khốc và cố nuốt nó vào bụng. Nuốt xong miếng cơm đầu, nàng mở miệng: "Nếu ngươi là Ôn Tử Huyền, vậy thì Lý Giác Huyền chân chính đâu?"

Thánh Âm cứ tưởng, ẩn sau bức màn bí ẩn này chính là sự thật Ôn Tử Huyền trường sinh bất tử và sống cuộc sống thay thế Lý Giác Huyền chân chính gì gì đấy. Nhưng nàng không lường trước được, Lý Giác Huyền đang ngồi múc thịt cho nàng lại đạm nhiên bảo: "Ta là Lý Giác Huyền, Lý Giác Huyền là ta."

Bảo sao tình tiết diễn ra có nhiều cái không ăn khớp với kịch bản. Ai bảo nhân vật chính đã tử trận ngay từ chương đầu rồi cơ?

"Ngươi không phải tên Ôn Tử Huyền sao?"

Không ngờ, gia hoả này chỉ mặt lạnh đáp: "Đó là tên của kiếp trước."

Thánh Âm: "..." Lại cái quần què kiếp trước kiếp này gì nữa???

"Nàng không cần phải nhìn ta với ánh mắt kinh dị vậy." Lý Giác Huyền lắc đầu, đút cho nàng thêm miếng rau, chàng mềm giọng: "Ăn đi, ta kể cho nàng nghe. Ta rất vui khi nàng có hứng thú về quá khứ của ta."

Sau đó, trong của bữa cơm, Thánh Âm chỉ việc ngồi yên và ngoan ngoãn nghe họ Lý kể chuyện. Nàng vi diệu có cảm giác như bản thân là trẻ em được nghe người lớn kể chuyện cổ tích đêm khuya ấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »