Nhật Ký Luân Hồi Của Hải Yêu

Lượt đọc: 3922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 204
phận làm bia đỡ đạn của cá âm (32)

❊ ❊ ❊

Ồ, nói về một nửa linh hồn còn lại của Ôn Tử Huyền sau khi bị âm sai kéo xuống Địa phủ thì mãi mới được đi vào vòng luân hồi đầu thai. Mặc dù vận mệnh đã trao sẵn cho chàng ta một kiếp sống với con đường làm quan làm tướng vô cùng rực rỡ, nhưng buồn thay, tại vì bị thiếu mất một nửa còn lại nên khi Khắc Cầu vương phi sinh ra đứa con trai cả đặt tên Lý Giác Huyền, đầu óc chàng ta không có được bình thường.

Năm lên ba tuổi vẫn chưa biết nói, đây là thế tử, là đứa con đầu lòng của vương gia nên ngài rất coi trọng. Bèn lén lút sai người tìm kiếm danh y nổi trội khắp thiên hạ hòng chữa bệnh câm cho thế tử. Nhưng ai nào ai nấy đều hăng hái xách chân đến vương phủ đầy hào hứng và ra về trong sự lắc đầu ngán ngẩm. Ngay khi vương gia và vương phi đang lâm vào tuyệt vọng khôn cùng, thì Ôn Tử Huyền sống nhờ trong thân xác của một vị thầy thuốc đã mò tới.

Ôn Tử Huyền chỉ đơn thuần là muốn kiếm thêm tiền thôi. Không ngờ vừa mới liếc mắt cái, chàng ta đã nhận ra, gương mặt của Lý Giác Huyền này giống y đúc thân xác cũ của mình. Dù bốn trăm năm đã trôi qua, dùng nhờ xác người nhiều đến nỗi không thể nhớ hết toàn bộ xác mình từng dùng. Song gương mặt ban đầu của bản thân, chàng nào có thể quên được!

Mang theo tâm trạng hoài nghi tò mò, Ôn Tử Huyền thầm làm phép. Thật bất ngờ thay, đứa nhóc tên Lý Giác Huyền này chính là một nửa của chàng.

||||| Truyện đề cử: Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi |||||

Một nửa...linh hồn chàng.

Do thần hồn không đủ nên trông thằng bé mới ngu ngơ vậy.

Thế này có khác gì đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh không?

Quá tuyệt vời!

Ôn Tử Huyền giả vờ bốc một ít thứ thuốc bổ xong khuyên nhủ cái gì mà để cho thế tử uống hết thuốc này thì bệnh câm sẽ hết, rồi thế tử uống đủ thang thuốc thì sẽ trở thành thần đồng. Vương gia tuy trong bụng dạ chứa đầy nghi ngờ nhưng cũng chỉ đành nghe lời mà làm theo. Thuận nước đẩy thuyền, Ôn Tử Huyền nhanh nhẹn chạy khỏi vương phủ. Bày bố pháp

trận đoạt xác, viết ra năm sinh tháng đẻ của Lý Giác Huyền và tiến hành nghi thức nhập hồn...

Kể từ hôm đó, chàng ta không cần phải chịu cảnh cứ động tí lại đi đoạt xác ăn linh hồn người ta nữa. Tại vì...chàng đã trở lại là chính chàng rồi.

Chàng tên Lý Giác Huyền, và mang bên người những kí ức của Ôn Tử Huyền.

Nhân sinh của chàng, lại một nữa bắt đầu. Mục đích của chàng không phải là theo đuổi trên con đường chính đạo trước đây mình hằng tín ngưỡng. Ở kiếp này, chàng chỉ mong mỏi kiếm tìm duy nhất ái nhân của mình...Người con gái đã bào mòn trái tim sắt đá của chàng, khiến nó trở nên mềm nhũn hàng trăm năm...

Và cho đến kiếp này, chàng đã gặp được nàng...

...

Nghe Lý Giác Huyền tỏ ra thâm tình khỉ gió các kiểu con đà điểu khi kể đến đoạn cuối, Thánh Âm mém xíu không nhịn được mà xách cổ chàng ta lên mà lắc lắc thật mạnh, lắc mà hận không thể lắc văng não chàng ta. Nhưng cuối cùng, lý trí vẫn chiến thắng con tim. Nàng siết tay, cố đè ép cái cảm giác muốn đánh người lại, trợn mắt nhìn chàng: "Không phải ngươi có bạch nguyệt quang trong lòng rồi sao? Ngươi còn hiếp ta, nhốt ta lại làm gì hả?"

Không để ý đến vẻ bất mãn của cá, Lý Giác Huyền tò mò hỏi ngược lại: "Bạch nguyệt quang là gì?"

"Là người yêu ngươi đó." Thánh Âm bực mình đấm mạnh một cái vào ngực chàng ta. Mặc dù cú đấm này của nàng đối với chàng cũng chỉ như muỗi đốt mà thôi: "Là người yêu đó, là người thương đó! Mẹ nó Lý Giác Huyền! Ngươi ôm ấp bà đây nhưng trong đầu thì nhớ nhung về Đoan Thanh Ngọc đấy à?"

"Đoan Thanh Ngọc? Ý nàng là sao?" Nhưng con cá không hề đáp lại chàng, thay vào đó, nàng tặng cho người đàn ông đáng ghét này một cái nhìn thật hung tợn. Nàng câm điếc không liếc chàng, Lý Giác Huyền tự ngồi suy đoán. Ừm...chàng không hiểu vì sao Đoan Thanh Ngọc lại liên quan đến câu chuyện giữa hai người bọn họ nhưng..

"Nàng ghen đấy ư?"

"Không."

"Vậy chính là nàng ghen rồi." Lý Giác Huyền dáng vẻ hợp lý hợp tình gật đầu.

"..." Ha ha ha, cụ ông sống nửa ngàn tuổi cũng thấu hiểu tâm lý con gái thế à?

Ghen! Ghen! Ghen mẹ ngươi ấy!

Âm Âm vẫn không thèm nói năng gì với chàng. Lý Giác Huyền tay chống má nhìn nàng, nhạt giọng đề xuất: "Hay ta xách Đoan Thanh Ngọc đến đây chém chết gã nhé."

"Không cần." Nghe cái giọng như sắp sửa cắt củ cải này của chàng, Thánh Âm liền hiểu. Xem ra người trong lòng chàng ta không phải là tên tiểu mỹ thụ họ Đoan kia rồi: "Thế ngươi yêu ai?"

"Nàng."

"Ta? Từ mấy trăm năm trước?" Con cá khó tin chỉ tay vô mặt mình.

Lý Giác Huyền chắc như đinh đóng cột nói: "Là nàng. Từ mấy trăm năm trước luôn xuất hiện trong giấc mộng xuân hòng quấy nhiễu ta."

Thánh Âm: "..." Chán nản vùi đầu vào gối. Bản mặt đờ đẫn cứ như ba hồn bảy phách đã bayyyy~.

Con cá ôm đầu, thầm kêu oan trong bụng.

Ông trời ơi! Sao ông lại để cho cái gã thiểu năng đầu óc có bệnh này mộng xuân với con. Không, nàng không muốn tin! Chỉ vì mộng xuân với nàng mà chàng là nhất mực khăng khăng nhốt nàng lại ư? Tổ sư họ Ôn! Ngươi mơ thấy bà đây thì bà đây phải chịu trách nhiệm cho cái giấc mơ chó má chết dẫm đó của ngươi hả? Dựa vào đâu chứ? Vô lý vãi mèo!!!

Dường như thấy Âm Âm bé bỏng không tin mình, Lý Giác Huyền còn thẳng lưng ngồi dậy, rất nghiêm túc nhấn mạnh: "Nàng không biết, trong bao năm qua ta đã mơ tưởng về nàng đến mức nào đâu."

Đương nhiên, những giấc mơ đó đều được dán nhãn < 19+ >.

Đoạn, Lý Giác Huyền đưa một tay kéo chăn ra, mơn trớn quả mông trần của Thánh Âm, vui vẻ bày tỏ nỗi niềm hạnh phúc không tả thành lời: "Duyên trời định rồi. Ta gặp nàng khi ta là chính ta. Và may thay, nàng có thật."

Mười một năm trước ở hoàng cung Trung Nguyên, ánh mắt chàng đã vô tình đụng phải bóng dáng nàng công chúa mặc váy đỏ nọ. Chàng liền hiểu, là nàng ấy.

Nàng ấy đã xuất hiện trên thế gian... Người phụ nữ duy nhất khiến chàng điên đảo trong mộng..

Và số phận của nàng đã được định trước chỉ có một kết cục...Sẽ vĩnh viễn chịu cảnh ngục tù xích trói, bị Lý Giác Huyền giam cầm trong một thế giới riêng do chính tay chàng tạo ra...

Một thế giới chỉ xoay quanh một người đàn ông mà thôi... Đấy chính là Lý Giác Huyền chàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »