"Điện hạ, bọn họ tới rồi." Một người hộ vệ chỉ tay về phía xa, nơi kỵ binh đang lao tới.
Dương Dũng đứng trên thành lâu, phóng tầm mắt nhìn về phía đội kỵ binh đang tiến lại gần. Từ đằng xa, một vệt đen tựa như đường kẻ chạy dọc theo quan đạo, phía trên cuốn lên những đám bụi mù dày đặc, dần dần tụ lại thành cột khói lớn. Tiếng vó ngựa ầm ầm vang dội, ban đầu còn nghe xa xăm, nhưng chẳng mấy chốc đã trở nên vang dội, át đi mọi âm thanh khác trong không gian.
"Thật là đội kỵ binh tinh nhuệ!" Khuất Đột Thông và Đoạn Đạt đứng bên cạnh Dương Dũng đồng thanh tán thưởng.
Khuất Đột Thông và Đoạn Đạt vốn đang canh giữ hai ngàn phản quân trong cốc, hôm qua mới vừa thay thế bằng bốn trăm phủ binh vừa được chiêu mộ. Dương Dũng đã cắt cử tất cả hộ vệ trong cốc làm thập trưởng lâm thời, mỗi người phụ trách quản lý mười tên phủ binh. Nhờ vậy, chỉ cần bốn mươi hộ vệ là có thể trông coi phản quân, còn một trăm sáu mươi hộ vệ còn lại đều được điều vào trong thành.
Mặc dù thực lực cá nhân của phủ binh kém xa tinh nhuệ của Dương Dũng – nếu ở trên đất bằng, năm sáu người hợp lại cũng chưa chắc thắng nổi một hộ vệ – nhưng dùng để thủ cốc thì không thành vấn đề. Dù sao người đông thế mạnh, những việc nặng nhọc như đốn củi hay khiêng đá, phủ binh và hộ vệ làm cũng không chênh lệch là bao. Nếu quân coi giữ trong cốc dám đánh ra ngoài, họ chỉ cần từ trên núi ném đá và vật nặng xuống là đủ.
Bốn trăm phủ binh đổi lấy một trăm sáu mươi hộ vệ, nhân số trong cốc tăng gấp đôi, thực lực cũng tăng lên đáng kể. Tuy nhiên, đội quân do phủ binh cấu thành này một khi bị tấn công từ bên ngoài rất dễ tan rã. Nhưng nếu thật sự bị Lương Sĩ Ngạn tấn công, thì dù có giữ lại đám hộ vệ tinh nhuệ kia cũng chưa chắc ngăn cản được. Sau khi rút số hộ vệ tinh nhuệ vào thành, lực lượng thủ thành của huyện Vạn Vinh được củng cố mạnh mẽ, cộng thêm bốn mươi phủ binh tinh nhuệ được điều ra, trong thành lại có được một đội kỵ binh ba trăm người.
Kỵ binh có tinh nhuệ hay không, không nhất thiết phải giao thủ mới biết. Những tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm chỉ cần nhìn đội hình hành quân và cột khói trên đầu là có thể đánh giá được tám chín phần mười. Đội kỵ binh của Lương Sĩ Ngạn có bụi mù tụ lại không tan, tiếng vó ngựa đều đặn không tạp, gần như là một khối thống nhất, tạo nên khí thế có thể xé toạc mọi vật cản. Mọi người đứng trên thành lâu đều cảm nhận được áp lực đó, có thể tưởng tượng nếu một đội bộ binh đứng trên đất trống đối mặt với đợt xung phong này, e là chưa giao chiến đã tan vỡ.
Nhìn thấy đội kỵ binh này, Dương Dũng không khỏi liên tưởng đến hai lần giao chiến với người Đột Quyết và người Cao Lệ. Người Đột Quyết thiện xạ cưỡi ngựa nhưng không có kỷ luật, lúc thắng thì khí thế như hồng, lúc bại lại như núi lở, đó là lý do vì sao hai ngàn người của hắn có thể đánh bại mấy vạn quân Đột Quyết. Còn người Cao Lệ dù kỹ năng cưỡi ngựa bắn cung không bằng người Đột Quyết, nhưng lại có quân kỷ nghiêm minh, so với người Đột Quyết thì khó đối phó hơn nhiều.
Từ khi trở về Trường An làm Thái tử, trong lòng Dương Dũng như luôn đè nặng một tảng đá lớn. Số mệnh lịch sử, hoàng gia vô tình, cộng thêm tính cách đa nghi của Dương Kiên, khiến Dương Dũng lúc nào cũng phải tự gây áp lực, làm việc gì cũng phải lo trước lo sau. Dương Dũng cuối cùng cũng hiểu được, làm Thái tử dưới trướng một vị hoàng đế cường thế là việc khó khăn đến nhường nào. Chẳng trách trong lịch sử, những Thái tử rơi vào hoàn cảnh tương tự hoặc là chịu kết cục bị phế truất, hoặc là khi làm Thái tử thì yếu đuối vô năng, đến khi lên ngôi lại trở nên hoang dâm vô độ, tất cả cũng chỉ vì áp lực lúc làm Thái tử quá lớn mà thôi.
Nếu không muốn bị phế truất hay trở nên yếu đuối vô năng, hắn buộc phải nắm giữ vận mệnh trong tay mình. Nhìn đội kỵ binh đang lao tới chỉ còn cách vài dặm, Dương Dũng hận không thể hét lên một tiếng thật lớn trên thành lâu để giải tỏa hết mọi u uất trong lòng.
"Đóng cửa thành!" Dương Dũng nén lại sự kích động, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù trong lòng nhiệt huyết đang sôi trào. Hãy tới đây, để xem năm trăm kỵ binh của ngươi phá thành thế nào.
"Tuân lệnh!" Một hộ vệ lớn tiếng đáp lại. Cửa thành phía Nam lập tức vang lên tiếng kẽo kẹt, theo sau là một tiếng nổ lớn, toàn bộ cửa thành đã đóng chặt, lúc này kỵ binh của Lương Sĩ Ngạn chỉ còn cách thành vài trăm bước.
"Hu!" Nhìn thấy cửa thành đóng chặt ngay trước mắt, Lương Sĩ Ngạn buộc phải giơ tay ra hiệu cho kỵ binh dừng lại.
"Hí..." Tiếng ngựa hí vang lên, toàn bộ đội kỵ binh dừng lại. Từ trạng thái lao nhanh đến đứng yên chỉ trong khoảng cách mười bước, sự phối hợp nhịp nhàng khiến người ta kinh ngạc. Toàn bộ đội ngũ xếp thành hàng năm kỵ, không chút rối loạn.
Lương Sĩ Ngạn được vài tên bộ hạ che chở, chậm rãi tiến đến dưới chân thành. Một tên tùy tùng tiến lên hô lớn: "Người trên thành nghe đây, Bồ Châu Lại sứ, Thành Quốc công đang ở đây, mau mở cửa thành cho chúng ta vào bái kiến Thái tử điện hạ!"
Dương Dũng quay sang bảo Mầm Mãnh: "Ngươi ra trả lời, hỏi hắn nếu là tới bái kiến Thái tử, vì sao lại mang theo nhiều binh mã như vậy?"
Mầm Mãnh vừa rồi cũng đã nhìn thấy uy thế của đám kỵ binh do Lương Sĩ Ngạn dẫn đầu, trong lòng thầm kinh hãi. Đây mới thực sự là tinh kỵ của Đại Tùy, đám binh lính địa phương trong thành so với họ thì kém xa quá nhiều. Nếu là ngày thường, e rằng hắn đã lập tức mở rộng cửa thành để lấy lòng Lương Sĩ Ngạn. Nhưng giờ phút này, nhờ có Thái tử chống lưng, Mầm Mãnh cảm thấy sống lưng mình thẳng hơn hẳn, liền lớn tiếng truyền đạt lại lời của Dương Dũng.
Người hầu cận vội vàng đáp lời: "Thành Quốc công lo lắng cho an nguy của Thái tử nên mới dẫn quân tới hộ vệ. Mau mở cửa thành ngay, nếu làm chậm trễ hành trình của Thành Quốc công, đám người các ngươi gánh không nổi trách nhiệm đâu!"
Mầm Mãnh đáp lại: "Thái tử điện hạ ở trong thành rất an toàn. Nếu Thành Quốc công muốn vào thành, xin hãy cho binh mã lui ra phía sau năm dặm, Thành Quốc công chỉ được phép mang theo mười tên tùy tùng vào trong."
Người hầu cận của Lương Sĩ Ngạn không khỏi giận dữ: "Đồ khốn! Bảo Vũ Văn Thành ra đây ngay. Hắn chỉ là một tên huyện lệnh nhỏ bé, có tư cách gì mà ngăn cản Thành Quốc công vào thành? Cẩn thận kẻo Thành Quốc công buộc tội hắn trước mặt Hoàng thượng vì tội phi dương ương ngạnh, mục vô thượng quan!"
Mầm Mãnh lập tức phản pháo: "Quan lại ở đất Vạn Vinh huyện thuộc quyền quản hạt của Hà Đông quận, không làm phiền Thành Quốc công đại nhân phải bận tâm."
Người hầu cận bất đắc dĩ, đành phải lui về bên cạnh Lương Sĩ Ngạn: "Thành công, bọn họ yêu cầu quân ta phải lui binh năm dặm thì ngài mới được vào thành, việc này nên xử lý thế nào ạ?"
Lương Sĩ Ngạn đứng ngay gần đó, nghe rõ mồn một đối thoại trên thành và dưới thành, không khỏi nhíu mày. Khi mới tới, ông ta đã lường trước việc đưa Thái tử đi không phải chuyện dễ dàng, nhưng không ngờ cửa thành lại đóng chặt ngay trước mặt mình như vậy. Dẫu sao hai bên cũng là người trên cùng một con thuyền, tạm thời thuộc về quan hệ hợp tác.
Trên thành lâu, mọi người cũng đang khẩn trương nhìn xuống. Nếu Lương Sĩ Ngạn thực sự lui quân và chỉ mang theo hơn mười người vào thành, chỉ cần bắt giữ ông ta, trận chiến này coi như được giải quyết êm đẹp.
Tiết Ma Nhi đứng bên cạnh nói: "Thành công, dường như có gì đó không ổn. Trong thành đối với quân ta rất đề phòng, liệu có phải họ đã biết ý đồ của chúng ta rồi không?"
"Có khả năng." Lương Sĩ Ngạn gật đầu, ngước nhìn tường thành cao ngất của huyện thành, trong lòng bắt đầu do dự. Nếu là ngày thường, ông ta sẽ không từ chối việc một mình đi vào, nhưng giờ đây nhìn thấy Vạn Vinh huyện có điểm cổ quái, bản năng mách bảo rằng trong thành đang ẩn chứa nguy hiểm. Chỉ là trong tình thế này, đối phương cự tuyệt mở cửa thành, chẳng lẽ lại phải cưỡng ép tấn công hay sao?
Lương Sĩ Ngạn rơi vào thế khó xử, đành phải tự mình thúc ngựa tiến lên phía trước, hô lớn về phía thành: "Bản quan là Bồ Châu Lạt sử, xin mời Vạn Vinh huyện lệnh ra đầu tường gặp mặt."
Thấy Lương Sĩ Ngạn đích thân ra mặt, Mầm Mãnh nhất thời không dám tùy tiện trả lời, liền đưa mắt nhìn về phía Dương Dũng. Khuất Đột Thông đánh giá khoảng cách giữa hai bên, thấy Lương Sĩ Ngạn cách thành không quá trăm bước, đang nằm trong tầm bắn của cung tên, vội nói: "Điện hạ, ti chức xin phép bắn chết người này."
Dương Dũng từng gặp Lương Sĩ Ngạn một lần khi tiêu diệt Uất Trì Huýnh. Lúc ấy, Lương Sĩ Ngạn là Hành quân Tổng quản, nắm trong tay mấy vạn đại quân, lại cùng Vũ Văn, Thôi Hoằng Độ kết thành một khối. Nếu lúc đó ông ta ngả về phía Uất Trì Huýnh thì Uất Trì Huýnh đã thắng, còn nếu trung với triều đình thì khí thế sẽ vô cùng hừng hực. Khi đó tuy đã hơn sáu mươi tuổi nhưng vẫn tinh thần quắc thước, đầu tóc đen nhánh. Vậy mà mới qua ba năm, tóc Lương Sĩ Ngạn đã bạc trắng, trên mặt lộ rõ vẻ già nua. Ba năm qua, có lẽ ngày nào ông ta cũng hối hận vì đã không ủng hộ Uất Trì Huýnh, nên mới nảy sinh ý định phản loạn.
Đối với một lão tướng đã chinh chiến cả đời, từng lập nên hiển hách chiến công cho Đại Chu, Dương Dũng không khỏi sinh lòng thương hại. Sớm biết thế này, hà tất phải làm vậy? Nếu không phải vì tham tài, nhận vàng của Uất Trì Huýnh, sao ông ta phải rơi vào kết cục này? Nay đã gần đất xa trời mà còn muốn tạo phản, đúng là một bước sai, từng bước sai.
Trong thoáng chốc, nỗi thương hại trong lòng Dương Dũng biến mất, ông gật đầu: "Chuẩn!"
Khuất Đột Thông được phép, lập tức đại hỉ. Hắn tháo cường cung trên lưng, giương cung cài tên, buông tay một cái, tiếng dây cung vang lên khô khốc, mũi tên dài lao đi như một vệt sao băng, nhanh như chớp hướng thẳng về phía Lương Sĩ Ngạn.
Lương Sĩ Ngạn thấy trên thành chậm chạp không đáp, đang định thúc giục thêm lần nữa thì đột nhiên thoáng thấy một vệt đen lao thẳng về phía yết hầu mình. Là người dày dạn kinh nghiệm chiến trận, ông lập tức phản ứng lại rằng trên thành có kẻ bắn lén. Chỉ là khi vừa muốn né tránh, cơ thể ông đã không còn linh hoạt như trước, mũi tên đã tới sát bên. Ông cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo từ mũi tên lướt qua yết hầu, trong lòng thầm nghĩ: "Mạng ta xong rồi."
"Thành công cẩn thận!" Một bóng đen lao tới va mạnh vào hông Lương Sĩ Ngạn, khiến ông ngã nhào xuống đất, cảm giác như toàn bộ xương cốt đều muốn rời ra. Ông đưa tay sờ lên yết hầu, tuy da dẻ nhăn nheo nhưng vẫn nguyên vẹn. Ngay bên trái ông, một bóng người vừa đổ xuống, một mũi tên đen nhánh đã cắm xuyên qua yết hầu người đó rồi thấu ra tận sau gáy, thần tiên cũng khó lòng cứu chữa.
Lương Sĩ Ngạn biết chính tên hộ vệ này đã va mạnh vào mình để cứu mạng, nếu không, mũi tên kia giờ này đã cắm sâu vào cổ ông rồi.
"Mau, cứu đại nhân!" Tiết Ma Nhi vừa trông thấy một mũi tên dài lao thẳng về phía Lương Sĩ Ngạn, hồn phi phách tán, cũng may hắn đã sớm nhận ra sự bất thường trong thành, với tư cách là hộ vệ luôn kề cận bảo vệ Lương Sĩ Ngạn, hắn đã kịp thời cứu chủ một mạng.
Không cần Tiết Ma Nhi phân phó, vài tên hộ vệ bên cạnh Lương Sĩ Ngạn đã thúc ngựa lao tới, dùng thân mình che chắn giữa Lương Sĩ Ngạn và Vạn Vinh Thành.
"Hưu! Hưu! Hưu!" Mũi tên từ trên thành bắn xuống như mưa trút. Họ vốn là kỵ binh nhẹ, trên người không mặc giáp trụ, mà tên dài từ trên thành bắn xuống lại vừa dày vừa gấp, hộ vệ của Lương Sĩ Ngạn liên tiếp phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi ngã ngựa. Dẫu vậy, những hộ vệ còn lại vẫn thành công đỡ Lương Sĩ Ngạn lên ngựa, thoát khỏi tầm bắn của mưa tên trong thành, chỉ là đã có hơn mười kỵ binh ngã xuống dưới chân thành.
Nhìn Lương Sĩ Ngạn chạy thoát, Dương Dũng trong lòng thở dài một tiếng. Xem ra bản thân không thích hợp với việc hạ lệnh ám toán người khác. Lần đầu tiên hạ lệnh ám toán tướng lĩnh Cao Lệ, tuy rằng bắn trúng nhưng vẫn không thể lấy mạng đối phương. Lần này ám toán Lương Sĩ Ngạn, chỉ khiến hắn ngã ngựa, căn bản không hề bắn trúng.
Khuất Đột Thông thấy mũi tên đầu tiên không trúng Lương Sĩ Ngạn, trong lòng vô cùng ảo não. Đang định bắn mũi tên thứ hai thì hộ vệ đối phương đã vây kín Lương Sĩ Ngạn, hắn đành phải đổi hướng bắn vào đám hộ vệ. Mười mấy tên hộ vệ phía dưới, chết dưới tay Khuất Đột Thông cũng đã bốn năm người.
Lương Sĩ Ngạn tuy không bị mũi tên gây thương tích, nhưng trước bị hộ vệ va phải, sau lại ngã ngựa, thân thể lão vốn chẳng còn dẻo dai như người trẻ tuổi nên đã bị thương không nhẹ. Sau khi được hộ vệ cứu ra, nửa người lão đã tê dại, ngay cả đứng dậy cũng không nổi. Chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn như dao cắt, nếu không vì cố giữ hình tượng, lão đã hận không thể rên rỉ thành tiếng.
Nhìn thấy dáng vẻ thống khổ của Lương Sĩ Ngạn, Lương Vụ vội vàng chạy tới hỏi: "Phụ thân đại nhân, người sao rồi?"
"Quốc công đại nhân!"
Rất nhiều quân sĩ không nhịn được mà xông tới, quan tâm nhìn Lương Sĩ Ngạn. Lương Sĩ Ngạn cố nén cơn đau, xua tay nói: "Bản quan không sao!"
"Đại nhân, chúng ta hãy công thành đi, bắt sống Vũ Văn Thành!"
"Đúng vậy, Quốc công đại nhân, mối thù này không thể không báo, chúng ta sát vào thành đi!"
Chủ tướng bị người trong thành bắn lén gây thương tích, rất nhiều người không nhịn được chửi bới, lòng đầy phẫn nộ. Họ vẫn không thể tin được sự sắp đặt của Vũ Văn Thành, một tên huyện lệnh lại to gan lớn mật đến nhường này, quả thực là nhẫn nhịn không nổi nữa. Những quân sĩ này hận không thể lập tức san bằng huyện Vạn Vinh.
Nhiều tướng sĩ nóng lòng đã thúc ngựa, hướng về phía huyện Vạn Vinh mà gầm thét. Lương Sĩ Ngạn tuy trong lòng cũng giận dữ, nhưng không hề hồ đồ. Huyện Vạn Vinh tường cao hào sâu, so với phủ thành cũng chẳng kém là bao, không phải loại thành nhỏ mà kỵ binh có thể trực tiếp công phá. Nếu cứ thế lao vào, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
"Trở về, truyền lệnh của bản quan, lập tức lui lại cắm trại. Sau đó phái tiểu đội đến các thôn làng lân cận thu gom lương thực, cứ bảo rằng huyện lệnh Vạn Vinh theo thành tạo phản, yêu cầu dân chúng các thôn có người xuất người, có sức xuất sức, hiệp trợ quan quân đốn củi chế tạo thang mây để công thành."
"Tuân lệnh!" Nhận được mệnh lệnh, mọi người đành tạm thời kiềm chế lửa giận, không tình nguyện lui quân.
Nhìn thấy Lương Sĩ Ngạn lui bước, mọi người trên thành đều hiểu rõ, lần tới khi Lương Sĩ Ngạn quay lại, chính là lúc cuộc công thành quy mô lớn bắt đầu.