Vũ Văn Thành cơ bản là thức trắng đêm, vẫn luôn túc trực bên cạnh tên phó tướng vừa được cứu về. Tuy vết thương trên người hắn không trúng chỗ hiểm, nhưng sau khi bị thương chẳng những không được nghỉ ngơi, ngược lại còn vận động kịch liệt trong thời gian dài. Nếu không nhờ thân thể hắn tráng kiện, e rằng đã mất máu quá nhiều mà bỏ mạng.
Vũ Văn Thành sợ người này không thể qua khỏi, bỏ lỡ thời điểm tỉnh lại, nên đành phải canh giữ bên cạnh. Không thể không nói, mệnh của tên phó tướng này vẫn rất cứng, đến tận hừng đông mới tỉnh lại. Vừa thấy hắn tỉnh, Vũ Văn Thành vội vàng gặng hỏi đã xảy ra chuyện gì. Khi nghe phó tướng dùng giọng điệu yếu ớt thuật lại đầu đuôi sự việc, Vũ Văn Thành tức khắc ngây người như phỗng.
"Nghịch tử, đúng là nghịch tử!" Vũ Văn Thành không kìm được chửi ầm lên. Ông tự trách mình từng nghĩ đứa con này đã biết tiến bộ, nào ngờ lại to gan lớn mật đến mức vì hai nữ tử mà dám tự ý điều binh chặn giết công tử xuất thân từ Lũng Tây Lý gia. Chặn giết cũng thôi đi, đằng này lại không thành công, bản thân còn rơi vào tay đối phương, chuyện này quả thực rắc rối to rồi.
Tính tình con trai mình ra sao, Vũ Văn Thành đương nhiên hiểu rõ. Chẳng cần đoán cũng biết chắc chắn là do nó thèm khát hai nàng thị nữ bên cạnh Lý công tử nên mới gây họa. Hai nữ tử kia quả thật là vạn dặm mới tìm được một, nhưng sao có thể đem so sánh với lợi ích khi kết giao cùng Lý gia công tử chứ?
Nếu con trai đang ở đây, Vũ Văn Thành chắc chắn sẽ ra lệnh lôi ra ngoài đánh cho một trận tơi bời. Chỉ là giờ đây con trai đang nằm trong tay người khác, hơn nữa điều khiến ông lo lắng nhất chính là tình hình tại Vạn Vinh huyện đã bại lộ, đây chính là tội lớn tru di cả tộc.
Đang lúc Vũ Văn Thành hoang mang rối loạn, tên phó tướng kia miễn cưỡng lên tiếng gọi: "Vũ Văn huyện lệnh."
"Bản quan đây."
"Mau... mau phái người vào núi điều binh, nhất định không được để những kẻ đó chạy thoát."
"Được, được, bản quan làm ngay." Sau khi được nhắc nhở, Vũ Văn Thành cuối cùng cũng biết mình cần phải làm gì, vội vàng gọi vài tên thân tín, ra lệnh cho họ hỏa tốc chạy vào núi điều binh, đồng thời phái người bắt đầu truy lùng tung tích của Dương Dũng và đồng bọn.
Dương Dũng bình tĩnh đứng trên một ngọn đồi ở phía bên cạnh lối ra Hồ Lô Cốc, bên cạnh là Hạnh Nhi và Mị Nhi. Gió nhẹ thổi tới, vạt áo cả ba bay phấp phới, trông chẳng khác nào tiên nhân hạ phàm.
Thế nhưng, việc Dương Dũng đang làm lại chẳng hề giống tiên nhân chút nào. Phía sau hắn đã chất đầy những tảng đá lớn và thân cây do các hộ vệ kéo lên. Vì binh lính canh giữ trại không kịp phát hiện và báo động, toàn bộ phản quân trong Hồ Lô Cốc vẫn chưa hay biết lối ra đã bị người chiếm giữ. Dương Dũng có thể thong dong bố trí, phái một nhóm người chất đá tảng và gỗ lớn tại lối ra, đồng thời sai nhóm khác vận chuyển đá lên đỉnh đồi bên cạnh cửa cốc.
Hiện giờ phía dưới đã bị chặn gần như kín mít, muốn chồng thêm đá lên trên sẽ tốn sức hơn nhiều, nên Dương Dũng đã ra lệnh cho tất cả rút lên núi.
Trong sơn cốc, đám phản quân đã bắt đầu thức giấc. Tiếng trò chuyện của chúng loáng thoáng truyền lên tới trên núi. Một toán binh lính đang tiến về phía cửa cốc, có lẽ là để đổi ca gác. Dương Dũng đưa tay ra hiệu dứt khoát: "Bắt đầu!"
"Ầm ầm ầm!" Vô số cự thạch và thân cây từ trên núi lăn xuống, cuốn theo bụi mù mịt, khiến cả sơn cốc rung chuyển dữ dội. Toán binh lính đang định đi ra cửa cốc đứng không vững, chân nam đá chân chiêu.
"Tiếng gì thế này?"
"Không ổn, chắc là địa long xoay mình rồi!"
"Không đúng, hình như có thứ gì đó từ trên núi rơi xuống."
...Trong sơn cốc, đám phản quân lập tức loạn thành một đoàn, thi nhau đoán già đoán non. Tiếng ầm ầm vẫn không ngừng vang lên, nhưng nơi chúng đứng lại vững như Thái Sơn, không hề có cảnh trời sập đất lún, cũng chẳng thấy vật gì rơi xuống. Một số người bắt đầu bình tĩnh trở lại, cuối cùng cũng nhận ra âm thanh phát ra từ phía cửa cốc.
Có kẻ đột nhiên nghĩ ra một khả năng, hô lớn: "Không xong rồi, có phải cửa cốc bị chặn rồi không?"
Lời này vừa thốt ra, lòng ai nấy đều chấn động. Những kẻ nóng vội vội vàng chạy về phía cửa cốc, chạy được nửa đường thì đụng độ toán binh lính đang đi đổi ca. Toán binh lính này đều kinh hoàng thất sắc, gào lên: "Không xong rồi! Không xong rồi! Cửa cốc bị người ta lấp kín rồi!"
Tiếng kêu này không nghi ngờ gì đã xác thực suy đoán vừa rồi, tất cả mọi người như vỡ tổ, thi nhau gào thét.
"Là kẻ nào làm?"
"Mau, mau tìm đường thoát ra từ phía sau núi!"
Cửa cốc của Hồ Lô Cốc dài đến vài dặm, nơi hẹp nhất chỉ đủ cho hai cỗ xe ngựa đi song song, tuy phần lớn nơi khác rộng hơn nhưng cũng không dễ dàng bị phong tỏa. Thế nhưng, khi có người phục kích trên núi, ai nấy đều không dám mạo hiểm lao ra từ cửa cốc.
Đỉnh núi cao gần trăm trượng, chỉ cần kẻ trên đó tùy tiện ném một hòn đá nhỏ xuống cũng đủ lấy mạng người. Tự nhiên, mọi người nghĩ đến con đường nhỏ ở phía sau núi. Con đường đó vô cùng kín đáo, lại có một nửa nằm trong lòng núi, chỉ cần đỉnh núi không sụp đổ thì vật thể ném từ trên xuống cũng không thể chặn được. Rất nhiều kẻ nghiến răng thầm nghĩ, đợi sau khi thoát ra ngoài nhất định phải xem kẻ nào gan hùm mật gấu dám chặn cửa cốc, nhất định phải giết chúng không còn mảnh giáp, chết không toàn thây.
"Đại nhân, bọn họ tới rồi."
Tại con đường nhỏ bí ẩn phía sau Hồ Lô Cốc, Dương Thạch dẫn theo năm mươi người đang như hổ rình mồi canh giữ. Do cửa cốc chậm chạp chưa có động tĩnh, họ đã nghỉ ngơi được một khoảng thời gian. Khi những tiếng ầm ầm truyền đến từ phía cửa cốc, mọi người đều hiểu rằng con đường nhỏ này sắp đón tiếp phản quân, ai nấy đều mở to mắt nhìn chằm chằm.
Con đường nhỏ này quanh co khúc khuỷu, chỗ rộng nhất chỉ đủ cho bốn năm người đi qua, chỗ hẹp nhất thậm chí chỉ vừa hai người lách mình. Thế mới có câu "một người giữ ải, vạn người khó qua".
"Mau, mau lên." Trên con đường nhỏ, đám người xếp thành một hàng dài, vô số đầu người nhấp nhô.
Nhìn đám phản quân đang vội vã đuổi tới, lòng Dương Thạch vẫn tĩnh lặng như nước. Hắn khẽ đưa tay ra hiệu, một tảng đá lớn mấy người ôm không xuể được hai tên hộ vệ dùng sức đẩy mạnh. Tảng đá chầm chậm lăn dọc theo con đường nhỏ, từ chậm đến nhanh, càng lăn càng mạnh, cuối cùng tựa như tuấn mã phi nước đại, phát ra những tiếng vang chấn động.
Phản quân đi đầu nghe thấy tiếng động, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy một tảng đá lớn cỡ cối xay như từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía họ. Đám người lập tức sợ tới mức hồn phi phách tán. Đừng nói là thân xác thịt, ngay cả tấm ván sắt nếu bị tảng đá này va phải cũng phải lõm xuống, người mà đụng trúng thì làm sao còn đường sống?
"Má ơi!" Nhiều kẻ kêu toáng lên, xoay người bỏ chạy, nhưng phía sau toàn là người, căn bản không thể nhúc nhích. Trên sơn đạo lập tức loạn thành một đoàn, một số kẻ chân cẳng nhũn ra, đứng đờ đẫn nhìn tảng đá ngày một gần sát mình.
"Oanh." Tảng đá va phải một khúc cua nhô lên, lập tức chệch hướng, văng khỏi sơn đạo, lao thẳng xuống dưới chân núi. Một lúc lâu sau, một tiếng vang trầm đục từ dưới truyền lên. Phản quân được phen hú vía, tảng đá tuy thanh thế kinh người nhưng lại chẳng làm bị thương ai.
"Á!" Một tiếng thét thảm vang lên, lại có một kẻ bị chính đồng bọn chen lấn xô đẩy mà ngã xuống chân núi, "bộp" một tiếng rồi im bặt, không còn hơi thở.
Trên núi, các hộ vệ Đông Cung thấy tảng đá không gây sát thương, liền đẩy thêm những tảng đá khác xuống.
"Mau lui lại! Mau lui lại!" Mặc dù tảng đá vừa rồi không gây thương vong, nhưng đã khiến đám người phía trước kinh hồn bạt vía, làm sao dám nán lại chờ đá rơi xuống nữa. Thế nhưng con đường này dài tới vài dặm, trong chốc lát, quân sĩ phía sau chưa biết chuyện gì xảy ra vẫn đang chen lấn tiến lên. Phải đợi đến khi tin tức truyền tới, hậu quân mới liều mạng rút lui về phía sơn cốc.
Chứng kiến đám phản quân chật vật rút chạy, các hộ vệ Đông Cung đều cười vang. Dương Thạch cũng không ra lệnh đẩy đá tiếp. Trong sơn cốc có tới hai ngàn người, giết vài mạng cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ cần vây khốn bọn họ là đủ. Hơn nữa, dù có đẩy đá xuống cũng chưa chắc trúng người, chi bằng tiết kiệm sức lực.
Phó tướng không có mặt, trong sơn cốc chỉ còn lại bốn vị Tràng chủ. Nghe tin cả hai con đường trước sau đều bị chặn, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch, không thốt nên lời. Họ không biết kẻ địch là ai, tại sao lại thông thuộc địa hình sơn cốc đến thế, nên chẳng thể nghĩ ra kế sách đối phó.
Một người miễn cưỡng an ủi: "Trong cốc lương thực đủ dùng hơn nửa năm, chẳng lẽ đối phương có thể vây núi lâu đến vậy? Đợi không được chúng sẽ rút quân, đến lúc đó chúng ta tự khắc có thể xuất cốc."
Tiếng ầm ầm ở cửa cốc đã dứt, vật cản tại cửa cốc đã cao tới mấy chục trượng. Hàng trăm hộ vệ canh giữ trên đỉnh núi hai bên, sẵn sàng chờ đối phương xông tới sẽ ném đá lăn cây xuống. Thế nhưng, đối phương lại chẳng có chút phản ứng nào, thậm chí không cử người ra thăm dò.
Đợi thêm một lúc, tin tức từ phía Dương Thạch truyền tới, phản quân trong cốc thấy đường nhỏ cũng có người phòng thủ liền rút lui ngay, hoàn toàn không có ý định tấn công.
Tình cảnh này khiến mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Vốn dĩ họ cho rằng đối phương không cam tâm bị nhốt, chắc chắn sẽ liều mạng xông ra. Dương Dũng đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả, nhưng đối phương lại đột nhiên án binh bất động. Cảm giác này khiến người ta khó chịu vô cùng, như thể chính mình mới là kẻ đang bị vây khốn vậy.
Mặt trời càng lên cao, ánh nắng gay gắt thiêu đốt những hộ vệ trên sườn núi. Các hộ vệ khoác trên mình giáp trụ nặng nề, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại. Phản quân trong cốc vẫn không có ý định ra ngoài mở cửa.
"Điện hạ, nắng gắt quá, không bằng để quân sĩ tìm chỗ râm mát tạm lánh, trên núi chỉ cần để vài người canh chừng là được." Lữ Mộc Lâm kiến nghị với Dương Dũng.
Dương Dũng nhìn quanh, thấy quân sĩ ai cũng mồ hôi đầm đìa, ngay cả Hạnh Nhi và Mị Nhi đi theo bên cạnh cũng đang đổ mồ hôi như tắm, liền gật đầu: "Cũng phải, truyền lệnh cho các tướng sĩ, giáp trụ không được cởi, phải luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu."
"Tuân lệnh."
Nghe tin được vào chỗ râm mát tránh nắng, mọi người chẳng còn chần chừ gì nữa, lệnh vừa ban xuống, đám người trên đỉnh núi liền lũ lượt kéo nhau xuống dưới những tán cây lớn.
Mắt thấy giữa trưa sắp qua đi, trong sơn cốc phản quân vẫn không có chút ý định lao ra, Dương Dũng cùng Lữ Mộc Lâm, Đoạn Đạt đám người bàn bạc nhiều lần nhưng vẫn không đoán ra đối phương đang toan tính điều gì.
Vân Mị Nhi cầm trên tay một phần lương khô, nhỏ giọng tiến lại gần Dương Dũng: "Công tử, người ăn chút gì đi."
Dương Dũng lúc này mới giật mình nhận ra đã tới giữa trưa. Hắn không nhận lấy lương khô từ tay Vân Mị Nhi mà phân phó: "Đưa Vũ Văn Xa tới đây."
Chỉ một lát sau, Vũ Văn Xa đang bị trói gô đã bị áp giải tới. Thần sắc hắn lúc này uể oải hơn trước rất nhiều, do không chịu hợp tác nên đã phải chịu không ít khổ sở từ tay các hộ vệ.
"Vũ Văn Xa, bổn cung hỏi ngươi, trong sơn cốc này ngoài hai lối ra thì còn có đường nào khác không?"
"Lối ra khác ư?" Vũ Văn Xa đương nhiên biết cái Hồ Lô Cốc này ngoài hai đường ra thì không còn lối thứ ba. Nghe Dương Dũng hỏi, trong lòng hắn bỗng động tâm. Hắn vốn hận Dương Dũng thấu xương, chỉ mong làm cho Dương Dũng đau đầu, đôi mắt liền đảo một vòng: "Đương nhiên là có, các ngươi cứ chờ xem, rất nhanh quân đội trong cốc sẽ xông ra, đến lúc đó một tên các ngươi cũng đừng hòng chạy thoát."
"Mau nói, lối ra ở đâu?" Vừa nghe thực sự có lối khác, Lưu Hổ tức khắc nóng nảy, trường đao trong tay đã kề sát cổ Vũ Văn Xa.
"Ha ha, ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi, ta sẽ ở dưới âm tào địa phủ chờ các ngươi." Vũ Văn Xa cười ha hả, căn bản không để tâm đến thanh đao trong tay Lưu Hổ.
Mặt Lưu Hổ đỏ bừng vì giận. Hắn vẫn luôn tự trách bản thân không đuổi kịp tên địch chạy trốn khiến Thái tử phải lâm vào hiểm cảnh. Nay thấy Vũ Văn Xa ngoan cố như thế, tay cầm đao siết chặt, trên cổ Vũ Văn Xa tức thì rỉ ra những giọt máu nhỏ. Vũ Văn Xa cảm thấy đau nhói, lập tức ngừng cười, tuy nhiên trên mặt vẫn giữ vẻ bất cần.
Lữ Mộc Lâm thấp giọng quát: "Lưu Hổ, thu đao lại."
"Keng." Lưu Hổ không cam lòng tra đao vào vỏ, dùng chân hung hăng đá Vũ Văn Xa một cái: "Ngươi chờ đó, sớm muộn gì cũng phải chết dưới đao của ta."
Dương Dũng khẽ nhíu mày. Lưu Hổ uy hiếp như vậy chỉ khiến Vũ Văn Xa càng thêm không chịu hợp tác. Nhưng hắn cũng không tiện trách mắng Lưu Hổ trước mặt mọi người, đành phất tay ra hiệu cho người áp giải Vũ Văn Xa xuống.
Sau khi Vũ Văn Xa bị đưa đi, Dương Dũng lại hỏi tên gia đinh của hắn một lần nữa. Tên gia đinh thề thốt rằng trong sơn cốc tuyệt đối không có lối ra thứ ba. Hồi tưởng lại ánh mắt lấp liếm của Vũ Văn Xa lúc nãy, Dương Dũng cơ bản đã loại trừ khả năng trong cốc còn đường khác.
"Điện hạ, chúng ta công không được, đối phương lại không chịu ra. Vài ba ngày còn đỡ, nếu đối phương cứ lì lợm như vậy, chúng ta phải làm sao đây?" Đoạn Đạt thô giọng hỏi.
Đúng vậy, ngăn chặn đối phương cũng chính là tự giam hãm chính mình. Dù thế nào, Dương Dũng cũng không thể dùng 300 hộ vệ để đánh bừa với 2000 đại quân của đối phương. Vốn tưởng rằng đối phương sẽ nôn nóng tìm đường thoát, khi đó dựa vào địa lợi để gây sát thương lớn rồi bức hàng cũng không phải không có khả năng. Hiện tại tuy đã vây khốn được đối phương, nhưng đối phương dường như chẳng hề vội vã, người chịu thiệt lại chính là mình, bởi hắn không có thời gian để tiêu hao.
"Bổn cung hỏi ngươi, trong cốc còn bao nhiêu lương thực?"
"Bẩm Thái tử gia, lương thực trong cốc rất nhiều, lão gia nửa năm mới vận chuyển một lần, hiện tại tính từ lần vận lương trước vẫn chưa đầy một tháng." Gia đinh thành thật trả lời.
"Nửa năm." Dương Dũng càng thêm lạnh lòng. Đừng nói là nửa năm, ngay cả nửa tháng hắn cũng không có. Không ngờ sau khi vây khốn được phản quân, kẻ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan lại chính là mình.