"Người chết, từ đâu ra người chết?" Vũ Văn Thành nghe tin có người chết cũng không khỏi kinh ngạc.
"Bẩm lão gia, ngay tại cửa Đông ạ."
Vũ Văn Thành chẳng màng nghỉ ngơi, vội vàng nói: "Đi, dẫn bổn lão gia đi xem."
Đông đảo nha dịch cùng gia đinh vội vã cầm đuốc hộ tống Vũ Văn Thành hướng về phía cửa Đông. Trên đường đi, Vũ Văn Thành mới biết được tình hình cụ thể. Nguyên lai sau giờ Dậu, lính canh cửa Đông nghe thấy bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng ngựa hí, theo đó là tiếng người liều mạng gõ cửa. Lính canh vội vàng lên thành xem xét, nương ánh trăng cùng ánh đuốc miễn cưỡng thấy rõ dưới thành có một người ngồi trên lưng ngựa, toàn thân đẫm máu, trên người còn trúng hai mũi tên dài chói mắt.
Người kia trúng phải loại tên dài quân dụng, lính giữ thành kinh hãi không nhỏ, tưởng rằng có kẻ tạo phản hoặc quân địch công thành, nào dám để người nọ vào thành. Huống hồ không có mệnh lệnh của huyện lệnh, cửa thành một khi đã đóng thì không ai dám tự ý mở ra, chỉ đành phái người về báo cáo cho Vũ Văn Thành.
Vũ Văn Thành nghe xong trong lòng cũng bất ổn. Hắn vốn có tật giật mình, không khỏi lung tung suy đoán: Người này là ai? Vì sao lại bị thương? Không xong, chẳng lẽ là mật thám của triều đình? Nghĩ đến đây, Vũ Văn Thành tức khắc nóng nảy, không ngừng thúc giục thuộc hạ bước chân nhanh hơn.
Lúc này trên đầu tường cửa Đông sáng rực, rất nhiều lính canh vây quanh trên tường thành, cúi đầu nhìn xuống. Người vừa kêu cửa đã không còn sức lực, nằm trên mặt đất bất động, chỉ có con ngựa hắn mang theo không ngừng phát ra tiếng than khóc.
"Chết chưa?"
"Không biết, có lẽ đã chết rồi."
"Hay là phái người xuống xem thử?"
"Không được, không có mệnh lệnh của huyện lệnh đại nhân, ai cũng không được phép ra khỏi thành. Ai biết bên ngoài có địch nhân mai phục hay không?"
Lính trên thành chưa đi đến kết luận, cho đến khi có tiếng hô lớn: "Huyện lệnh đại nhân đến!", tất cả lính canh mới ngừng bàn tán, vội vàng tránh ra một lối đi, để Vũ Văn Thành chen lên phía trước.
"Chuyện là thế nào?"
"Đại nhân, ngài xem, hắn ở ngay chỗ đó."
Vũ Văn Thành vịn vào lỗ châu mai, cúi đầu quan sát kỹ. Chỉ thấy dưới thành có ba bốn cây đuốc đang cháy lách tách. Bên cạnh ánh lửa, một người nằm úp mặt xuống đất, bất động, hai mũi tên dài đen nhánh trên lưng trông thật ghê người. Người này trên thân hơn phân nửa đã bị nhuộm đỏ bởi máu tươi, không rõ sống chết.
Đám lính canh đều nhìn về phía Vũ Văn Thành, chờ đợi hắn hạ lệnh. Lúc đầu người này còn la hét yêu cầu mở cửa, muốn gặp huyện lệnh, nhưng khi lính canh hỏi về thân phận lai lịch thì người này lại một mực không đáp. Thủ thành binh lính đương nhiên sẽ không dễ dàng mở cửa, mặc cho hắn kêu gào đến khản cả cổ cũng vô dụng. Dần dần, không biết vì mất máu quá nhiều hay do thể lực cạn kiệt, tiếng kêu của người này nhỏ dần, cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa.
Vũ Văn Thành nhìn người dưới thành luôn có cảm giác quen mắt, trong lòng dấy lên một nỗi bất an khó hiểu. Chỉ là người này nằm úp mặt, căn bản không nhìn rõ diện mạo, thậm chí y phục trên người cũng vì máu tươi nhuộm thấm mà không thể phân biệt được. Vũ Văn Thành cố ý hùa theo phán đoán của đám nha dịch rằng người này đã chết, vì chảy nhiều máu như vậy thì không còn lý lẽ nào để sống sót.
"Người đâu, mở cửa thành. Đem người này nâng vào trong." Vũ Văn Thành quả quyết hạ lệnh.
Đám lính canh nhìn nhau, không ai tuân lệnh. Vũ Văn Thành giận dữ: "Các ngươi dám trái lệnh?"
Một người rụt rè nói: "Đại nhân, không phải chúng tiểu nhân muốn trái lệnh, chỉ là bây giờ đang đêm tối, cửa thành vừa mở, nếu có địch nhân nằm vùng trong bóng tối thì phải làm sao?"
Mọi người đối với sự xuất hiện bất ngờ của người này không khỏi có nhiều suy đoán, đoán nhiều nhất chính là có cường đạo tác loạn. Mấy năm nay, huyện Vạn Vinh tuy thái bình, nhưng các huyện lân cận lại có không ít tin tức về cường đạo lui tới, thậm chí việc lẻn vào huyện thành giết người cướp của trong đêm cũng từng xảy ra. Mọi người càng đoán càng thấy giống, những nơi tối tăm ngoài thành dường như đã ẩn nấp vô số kẻ trộm, chỉ chờ cửa thành mở ra là xông vào huyện.
"Nói bậy! Hiện tại thiên hạ thái bình, từ đâu ra cường đạo?" Vũ Văn Thành tự nhiên biết chuyện cường đạo ở huyện bên là thế nào. Trong đó, Thành Đô chính là kẻ giấu kín đội quân bí mật kia trong núi.
Không có cường đạo, vậy người dưới thành lại là chuyện thế nào? Mọi người trong lòng đều rất không phục, chỉ là huyện lệnh đại nhân kiên trì mở cửa, mọi người cũng đành chịu. Mấy người đành nơm nớp lo sợ hạ thành mở cửa.
Cửa thành phát ra tiếng kêu "kẽo kẹt" rồi hé ra một khe hở. Tiếp theo, mấy tên nha dịch như con thỏ từ trong cửa chạy vọt ra, nâng người đang phục dưới đất lên rồi chạy ngược vào. Ngay cả con ngựa cũng chẳng ai buồn dắt theo. Mấy người vừa vào thành, cửa thành tức khắc đóng sầm lại một tiếng vang lớn, khóa kín mít. Thấy không có chuyện gì xảy ra, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Một tên nha dịch sờ thử dưới mũi người nọ, kinh hỉ kêu lên: "Lão gia, người này vẫn còn hơi thở!"
"Mau, nâng người lên." Vũ Văn Thành luôn cảm thấy người này có mối liên hệ mật thiết với mình.
Vài tên nha dịch không dám chậm trễ, vội vàng khiêng người tới trước mặt Vũ Văn Thành rồi cẩn thận lật người hắn lại. Lúc này, mọi người mới nhìn rõ khuôn mặt người nọ: đó là một hán tử chừng ba mươi tuổi, da dẻ tím tái, mũi cao mắt sâu, dưới cằm để chòm râu quăn màu vàng. Nhìn tướng mạo này, hắn giống người Tiên Bi hơn.
Tuy rằng nhà Tùy đã lập quốc được vài năm, hiện nay là thiên hạ của người Hán, người Tiên Bi không còn được hưởng đặc quyền cao hơn người khác như trước, nhưng vì Hoàng hậu vốn là quý nhân người Tiên Bi, nên không ít người Tiên Bi vẫn giữ chức cao quyền trọng trong triều đình. Sự tự ti đã ăn sâu vào tiềm thức của nhiều người Hán vẫn chưa hoàn toàn xóa bỏ, thấy người này có khả năng là người Tiên Bi, không ít người thốt lên kinh hãi. Phải biết rằng, chỉ cần vài năm trước, nếu một quý nhân người Tiên Bi chết ở khu vực này, chắc chắn sẽ có vô số người vô tội phải chịu vạ lây. Hiện giờ, Vũ Văn huyện lệnh cũng là người Tiên Bi, không biết liệu ông ta có giận cá chém thớt lên đầu họ hay không.
Khi khuôn mặt người nằm dưới đất lộ ra, Vũ Văn Thành lập tức như bị sét đánh ngang tai, trong lòng dậy sóng dữ dội: "Sao có thể như vậy? Làm sao có thể chứ?"
Hắn đương nhiên nhận ra người này chính là thủ lĩnh của đội quân đang ẩn náu trong núi. Thân phận kẻ này còn cao hơn hắn, là phó tướng của Vũ Văn gia. Thực tế, Vũ Văn Thành chỉ là người bỏ tiền ra nuôi dưỡng đội quân này chứ không có quyền điều khiển họ. Tất nhiên, tục ngữ có câu "ăn của người thì phải nể người", nếu có việc gì cần, Vũ Văn Thành vẫn có thể nhờ đội quân này phái người hỗ trợ, đó cũng là lý do Vũ Văn Xa có thể điều động được họ.
Đầu óc Vũ Văn Thành rối bời, trong lòng chất chứa đầy nghi vấn: Tại sao hắn lại xuất hiện ở ngoài cửa huyện, và tại sao lại bị thương nặng đến mức này?
"Đại nhân, người này có nên cứu không?" Một tên nha dịch lấy hết can đảm hỏi, bởi nhiều người đã nhận ra sắc mặt không bình thường của Vũ Văn Thành.
"Mau, lấy nước tới, rồi chạy nhanh đi mời lang trung." Sau khi hoàn hồn, Vũ Văn Thành vội vàng hạ lệnh liên tiếp. Trước mắt, bắt buộc phải cứu sống người này, nếu không chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra, huống hồ nếu đội quân trong núi mất đi người chỉ huy thì hậu quả sẽ khó lường.
Màn đêm buông xuống, Vạn Vinh huyện định sẵn một đêm không yên giấc. Đầu tiên là Huyện thái gia được nha dịch vây quanh chạy thẳng tới cửa Đông, không lâu sau, các lang trung trong huyện đều bị nha dịch lôi từ trên giường dậy giữa đêm khuya, tất cả đều vội vã hướng về phía cửa Đông.
Dưới ánh trăng, cách thành Vạn Vinh mấy chục dặm, một đội ngũ vài trăm người đang ráo riết lên đường. Những người này đều cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, ngoại trừ tiếng vó ngựa dẫm lên mặt đất vang lên sột soạt, toàn bộ đội ngũ cơ bản đều im hơi lặng tiếng. Thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, cũng chỉ là nhắc nhở nhau đi nhanh hơn và cẩn thận hơn.
Đội ngũ này đương nhiên là Dương Dũng cùng các hộ vệ của mình. Hiện tại, Dương Dũng đã hội hợp với đám hộ vệ còn lại, tạo thành một đội kỵ binh ba trăm người được trang bị hoàn hảo. Dương Dũng đã quyết định đêm nay sẽ đánh úp hai ngàn quân phản loạn trong sơn cốc. Trước kia, chỉ với hai ngàn nhân mã, Dương Dũng đã dám lao thẳng vào đại quân mấy vạn người của Đột Quyết, thì nay với ba trăm kỵ binh thiện chiến, ông không cần thiết phải chạy trốn khỏi một huyện thành.
Điều khiến Dương Dũng tự tin mạo hiểm chính là địa hình nơi hai ngàn đại quân kia ẩn náu. Đó là Hồ Lô Cốc, cái tên đã nói lên tất cả, nơi này có hình dáng giống như một chiếc hồ lô: lối ra nhỏ, ở giữa rộng. Địa hình như vậy rất thích hợp để giấu quân, nhưng một khi bị người khác chặn mất đường ra thì chẳng khác nào "bắt rùa trong hũ", binh lực dù đông đến mấy cũng trở nên vô dụng.
Dương Dũng đã hỏi được từ miệng tên gia đinh của Vũ Văn Xa rằng Hồ Lô Cốc chỉ có hai lối ra, trong đó một lối là con đường nhỏ trong núi, hiểm trở đến mức "một người giữ cửa, vạn người không thể qua". Lối ra còn lại tuy rộng hơn một chút nhưng cũng chỉ đủ cho hai cỗ xe ngựa đi song song, hai bên đều là vách núi cao tới mấy chục trượng, rất dễ dàng chặn đứng cửa cốc.
Ban ngày tuy có một tên đào thoát, nhưng hắn đã bị thương, chắc hẳn hoặc là quay về thành, hoặc là trốn đi dưỡng thương. Tuyệt đối không thể nào vượt qua quãng đường gần bảy mươi dặm để quay về sơn cốc báo tin. Nói cách khác, tin tức về việc phục kích thất bại ít nhất trong đêm nay sẽ không truyền tới sơn cốc. Chỉ cần họ đến kịp trước bình minh, lấp kín cửa cốc, thì dù trong cốc có bao nhiêu binh mã cũng chỉ có thể bị vây chết bên trong.
Một đêm đi bảy mươi dặm không phải là quá khó khăn. Thực tế, đội quân phục kích của Vũ Văn Xa cũng chỉ mất một đêm để tiềm hành tới đây. Dương Dũng có ít nhất tám chín phần nắm chắc kế hoạch của mình sẽ thành công. Chỉ là chuyện này liên quan đến sự an nguy của Thái tử, lòng ai nấy đều thấp thỏm, khiến bầu không khí trong đội ngũ khi lên đường luôn tràn ngập vẻ căng thẳng.
"Đình!"
Đội ngũ theo thứ tự dừng lại. Một kỵ binh từ phía trước chạy về phía Dương Dũng: "Điện hạ, phía trước mười dặm chính là sơn cốc nơi bọn phản tặc đang ẩn náu."
Dương Dũng cùng Vân Mị Nhi cùng cưỡi một con ngựa, xe ngựa quá mức cồng kềnh đã bị vứt bỏ. Nghe được báo cáo, Dương Dũng ngẩng đầu nhìn trời, ánh trăng vẫn còn treo giữa không trung, biết rằng thời gian vẫn còn kịp: "Truyền lệnh, mọi người xuống ngựa đi bộ!"
"Tuân lệnh."
"Xào xạc." Trong đội ngũ tức thì vang lên tiếng người xuống ngựa, cả đoàn người lập tức như thấp xuống một nửa, bắt đầu dắt ngựa đi chậm.
Vũ Văn Xa cùng hai tên gia đinh của hắn đi đầu dẫn đường. Hai tên gia đinh vì biết phối hợp nên không phải chịu khổ, còn Vũ Văn Xa lại bị trói gô, trong miệng nhét một miếng giẻ rách. Tuy trong lòng Vũ Văn Xa đầy oán hận nhưng lại chẳng thể làm gì. Giờ phút này, hắn đã lờ mờ đoán được dụng ý của Dương Dũng, trong lòng vừa kinh vừa giận, hối hận muốn chết. Sớm biết đối phương có nhiều người đến thế, ngày hôm qua hắn đã nên huy động toàn bộ lực lượng mới phải.
Sau nửa canh giờ, mọi người đã tới cửa vào Hồ Lô Cốc, lặng lẽ phục xuống. Trong khi đó, Dương Dũng đã phái Dương Thạch dẫn theo một tiểu đội vòng ra phía sau núi, hướng về phía cửa sơn cốc còn lại.
Thời gian từng chút trôi qua, Dương Dũng lặng lẽ tính toán thời khắc. Hai cửa ra vào tốt nhất là đồng thời khởi xướng hành động, nhưng nếu không thể làm được cùng lúc thì thời gian cũng không được chênh lệch quá nhiều, nếu không đối phương sẽ phát hiện ra rồi liều mạng đoạt đường thoát thân. Đó là lý do Dương Dũng phải kiên nhẫn chờ đợi.
Một đội ngũ khác gồm năm mươi người đang tiến lên trên đỉnh núi, Dương Thạch không ngừng thúc giục tên gia đinh của Vũ Văn Xa đang dẫn đường: "Mau, mau lên chút nữa."
Trong sơn cốc chính là doanh trại của đám phản quân. Từ trên núi nhìn xuống, có thể thấy những đốm lửa trại lập lòe giữa thung lũng. Sơn cốc này quá lớn, từ phía trước đuổi tới phía sau ít nhất còn cần một canh giờ, bọn họ không có thời gian dư thừa để lãng phí.
"Xào xạc." Một tên hộ vệ cảm thấy dưới chân mềm nhũn, một hòn đá lỏng lẻo lăn xuống sườn núi. Một lúc sau, dưới chân núi vọng lên tiếng "băng" một cái. Tất cả mọi người chấn động, bất giác dừng bước.
Trong sơn cốc vẫn im ắng không hề có phản ứng. Việc đá rơi là chuyện quá đỗi bình thường, có lẽ là do đá tự bong ra, hoặc là do động vật chạy nhảy. Huống chi, tiếng động trên núi nghe thì vang, nhưng thực tế nơi đóng quân của phản quân nằm ở giữa thung lũng, cách hai bên vách núi một khoảng rất xa, bọn họ căn bản không thể nghe thấy. Điều này làm đám người Dương Thạch được phen hú vía.
Thấy dưới chân núi không có động tĩnh, mọi người mới yên lòng, tiếp tục tiến lên, nhưng bước chân đã nhẹ hơn rất nhiều, Dương Thạch cũng không dám thúc giục nữa.
Mắt thấy bầu trời đã dần lộ ra ánh trắng mờ nhạt của buổi sớm, Dương Dũng thở phào một hơi, từ nơi ẩn nấp đứng dậy, vung tay ra hiệu. Hàng trăm kỵ binh lập tức đứng dậy từ trong bụi cỏ, hiên ngang tiến về phía cửa sơn cốc.
Tại cửa trại, những bó đuốc nhựa thông được đốt sáng trưng, chiếu rọi bốn phía rõ mồn một. Hơn mười tên lính canh đang gật gù buồn ngủ, tiếng vó ngựa khiến vài tên trong số đó cảnh giác. Một tên quát lớn: "Người nào?"
Không đợi tên gia đinh của Vũ Văn Xa kịp trả lời, một tên lính canh khác đã thay hắn lên tiếng: "Còn là người nào nữa, chắc chắn là tướng quân đã trở về rồi."
Nghe tin tướng quân dẫn đội trở về, những tên lính đang buồn ngủ vội vàng đứng dậy, xếp thành hai hàng. Bọn chúng căn bản không hề nghi ngờ sẽ có kẻ địch tìm đến nơi này. Sơn cốc này đã được Vạn Vinh huyện lệnh tự mình khoanh vùng làm cấm cốc, ngày thường ngoài người nhà ra, ngay cả một thôn dân cũng không dám bén mảng tới.
Hai bên càng lúc càng gần, cuối cùng có kẻ phát hiện ra điều bất thường. Những người này dường như đều là gương mặt lạ, trang phục cũng không đúng: "Các ngươi là người nào?"
Đáp lại bọn chúng là một loạt mưa tên cấp tốc. Gần như cùng lúc với tiếng quát hỏi, đám lính canh đang xếp hàng chờ đón tướng quân đã trúng tên ngã gục, ngay cả một tiếng cảnh báo cũng không kịp phát ra.
Nhìn cửa cốc chỉ đủ cho hai cỗ xe ngựa đi qua này, Dương Dũng thở phào nhẹ nhõm. Mọi chuyện thực ra còn đơn giản hơn tưởng tượng. Nơi này quả thực là tử lộ, cho dù bây giờ đối phương có phát hiện ra cũng không thể nào lao ra khỏi sơn cốc được.
"Tìm tảng đá lớn, đốn củi, phong tỏa cửa cốc!"