Trên mặt Tiêu Kính thoáng hiện một nụ cười lạnh, nhưng nụ cười ấy chỉ như tia chớp xẹt qua, trong nháy mắt lão đã khôi phục lại vẻ bình thản thường ngày, nhàn nhạt nói: "Con người ta ấy mà, chỉ khi biết sợ hãi rồi mới nhớ đến những kẻ từng đối đãi tốt với mình sao?"
"Mấy thứ này, ta chẳng hiếm lạ gì." Tiêu Kính chỉ tay vào chiếc rương trên bàn, đôi mày nhướng lên rồi lại tiếp tục: "Nhưng đã là tâm ý của Lưu Cẩn, ta cũng đành miễn cưỡng nhận cho hắn vậy."
"Không dưng lại tỏ vẻ ân cần, chẳng phải gian tà thì cũng là phường trộm cướp." Tiêu Kính mím môi, lộ ra thần sắc như đã thấu hiểu mọi chuyện.
"Hắn ở Đông Cung thì tích cóp được bao nhiêu tiền? Phen này ra khỏi quan ải mới như cá gặp nước, vơ vét được ngần này bảo vật. Đã đem tặng hết sang đây thì xem ra rắc rối hiện giờ của hắn không hề nhỏ đâu."
Tiêu Kính nói tiếp: "Đã như vậy, chắc hẳn hắn có thư từ gửi tới phải không?"
"Có, có ạ." Trương Trí thấy Tiêu Kính đã nhận lễ mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng từ trong lòng lấy ra một phong thư dâng lên: "Mời Lão tổ tông quá mục."
Tiêu Kính tùy ý liếc qua một cái rồi thu phong thư lại, sau đó mím môi nhàn nhạt nói.
"Ta hiểu ý hắn rồi, hắn muốn rũ sạch những chuyện rắc rối thối nát mà mình đã làm ở Cẩm Châu. Chuyện này... đối với hắn thì khó tựa lên trời, nhưng ở chỗ ta lại dễ như trở bàn tay."
"Phải ạ, Lão tổ tông là bậc thần thông quảng đại thế nào cơ chứ." Trương Trí cười hì hì nịnh nọt.
Tiêu Kính khẽ nheo mắt, sa sầm mặt lại.
"Mấy thứ này vốn dĩ ta không muốn nhận, nhưng ngươi có biết tại sao ta lại thu lấy không? Năm đó ta để cái đồ chó má Lưu Cẩn kia đến Đông Cung là thật lòng muốn bồi dưỡng hắn, ai ngờ tên súc sinh này lại vong ân phụ nghĩa, lòng dạ chẳng bằng heo chó. Thế nhưng, nếu tên đó mà xong đời thì ta chẳng phải lại phải bồi dưỡng người khác đưa đến Đông Cung sao? Hy vọng lần này hắn rút được bài học, ghi nhớ lấy ân tình ta ra tay giúp đỡ, vạn lần đừng có không biết trời cao đất dày như trước nữa. Được rồi..."
Tiêu Kính run rẩy đứng dậy, lại khôi phục dáng vẻ già nua, trung hậu: "Ta cũng phải đi diện thánh đây."
---❊ ❖ ❊---
Tiêu Kính nói xong liền đi tới Noãn các.
Hoằng Trị hoàng đế thấy lão đi vào cũng không buồn để ý, ngược lại Tiêu Kính lại tươi cười rạng rỡ: "Bệ hạ, Cẩm Châu có tin tức rồi ạ."
"Tin tức gì?" Hoằng Trị hoàng đế có chút hứng thú, ngước mắt nhìn Tiêu Kính.
"Là Lưu Cẩn gửi tới."
"Lưu Cẩn?" Hoằng Trị hoàng đế không khỏi nhướng mày.
"Chính là kẻ hầu hạ Điện hạ ở Đông Cung đấy ạ."
Hóa ra là tên nô tài ác độc kia, sắc mặt Hoằng Trị hoàng đế lập tức trầm xuống.
Tiêu Kính tiến lên phía trước, lấy phong thư của Lưu Cẩn dâng cho Hoằng Trị hoàng đế.
"Đây là thư Lưu Cẩn gửi cho nô tì, Bệ hạ... chi bằng cứ xem qua một chút."
Hoằng Trị hoàng đế hững hờ nhận lấy phong thư. Trong thư này, gần như từ đầu đến cuối chỉ viết về một chuyện.
Việc "kiên bích thanh dã" ở Cẩm Châu chẳng liên quan gì đến Lưu Cẩn hắn cả, hoàn toàn là do Âu Dương Chí không biết phụng ý chỉ của ai mà làm, hắn cũng là bị Âu Dương Chí hiếp đáp mà thôi.
Thư lại nói Âu Dương Chí phen này mang theo một thanh Ngự kiếm tới, khiến các quan viên ở đó căm phẫn mà không dám nói gì, đành để mặc cho Âu Dương Chí làm xằng làm bậy.
Hoằng Trị hoàng đế lạnh mặt đặt phong thư xuống. Tuy trong thư không nhắc tới Phương Kế Phiên một chữ nào, nhưng sự việc đã rành rành ra đó, Âu Dương Chí chẳng phải là người do Phương Kế Phiên ngầm sắp xếp sao? Còn cả thanh Ngự kiếm kia nữa, chính là do ông ban thưởng cho Phương Kế Phiên.
Cái thằng nhóc Phương Kế Phiên này gan to thật đấy, ngay cả Ngự kiếm cũng dám đem cho người khác mượn.
Ông ngước mắt nhìn Tiêu Kính, nhàn nhạt hỏi: "Có đúng sự thật không?"
"Nô tì không rõ." Tiêu Kính cười khổ lắc đầu: "Người của Đông Hán đi thám thính tin tức vẫn chưa về, ngoài quan ải dù sao đường xá cũng xa xôi."
Hoằng Trị hoàng đế gật đầu, đôi mắt hơi rũ xuống nhìn phong thư thêm lần nữa, rồi từ lỗ mũi hừ lạnh một tiếng.
"Tên Lưu Cẩn này là muốn đùn đẩy trách nhiệm sao?"
Tiêu Kính suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nô tì thấy cũng chưa hẳn. Bệ hạ thử nghĩ xem, Lưu Cẩn chẳng qua chỉ là một tên tiểu thái giám, hắn có thể có tâm tư gì chứ? Nô tì nói câu không nên nói, người trong cung này khi ra ngoài, nếu bảo là cậy thế hiếp người thì có, bảo là tham tài vơ vét thì cũng có. Nhưng chuyện kiên bích thanh dã này, Lưu Cẩn làm để làm gì? Việc này với hắn chẳng có chút quan hệ nào cả. Cho nên nô tì tin rằng phong thư này của Lưu Cẩn lẽ ra phải xuất phát từ phế phủ của hắn."
Hoằng Trị hoàng đế ngẫm lại cũng thấy có lý: "Cho dù là không muốn làm, nhưng hắn đã đi theo thì chắc chắn là do Thái tử xúi giục."
Tiêu Kính cười cười: "Thái tử điện hạ có lẽ sẽ có dặn dò, nhưng việc này đối với Lưu Cẩn mà nói chẳng có lợi lộc gì, đa phần là tên Lưu Cẩn này muốn nước chảy bèo trôi, Âu Dương Chí nói sao thì là vậy thôi."
Hoằng Trị hoàng đế gạt phong thư sang một bên, lạnh lùng phân phó Tiêu Kính.
"Phong thư này đừng để truyền ra ngoài. Hiện tại... mọi chuyện đã đủ rắc rối rồi, đừng có thêm loạn vào trong cung nữa."
"Nô tì đã hiểu."
Hoằng Trị hoàng đế đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền cau mày hỏi.
"Ngươi nói xem, người Thát Đát thật sự sẽ tập kích Cẩm Châu sao? Cái tên Phương Kế Phiên kia xưa nay chưa bao giờ nói lời không căn cứ, hiện tại hắn khẩn trương như vậy, lại còn sắp xếp một Âu Dương Chí đến Cẩm Châu, hoặc giả người Thát Đát thật sự có khả năng sẽ tập kích nơi đó."
Tiêu Kính im lặng một lát, sau đó mỉm cười: "Nô tì to gan, xin nói vài lời không nên lời. Hiện giờ trong kinh thành đã bắt đầu đổ tuyết, phương Bắc Liêu Đông khí hậu chắc hẳn còn khắc nghiệt hơn. Lúc này nếu quân Thát Đát thực sự tập kích Cẩm Châu, e rằng sớm đã có tin tức truyền về rồi. Tân Kiến bá tuy thông minh tuyệt đỉnh, nhưng cũng chẳng phải thần tiên. Huống hồ Âu Dương Chí chỉ là một Hàn lâm mới nhậm chức, hắn mang theo ý chỉ của Bệ hạ đến Cẩm Châu làm loạn một trận, một tiểu Hàn lâm thì hiểu cái gì chứ? Nếu quân Thát Đát kéo đến thật, e là hắn đã sớm sợ đến vãi linh hồn rồi. Lúc đó hắn không hoảng loạn thì còn tốt, bằng không... nếu gây ra họa lớn, Cẩm Châu mà có sơ suất gì, e rằng lại chấn động thiên hạ."
Hoằng Trị Hoàng đế nghe xong, cảm thấy lời của Tiêu Kính cũng có vài phần đạo lý. Quân Thát Đát kỳ tập Cẩm Châu quả thực là chuyện có chút khó tin. Ngài phất tay với Tiêu Kính: "Ngươi lui xuống đi."
---❊ ❖ ❊---
Đến nửa đêm. Vô số đèn đuốc trong cung lần lượt tắt ngấm. Hoàng đế đã đi nghỉ. Chỉ tại một góc khuất không mấy bắt mắt, nơi Nội các vẫn còn ánh đèn sáng rực. Hôm nay đến phiên Lưu Kiện trực đêm. Đêm khuya vốn chẳng có việc gì, nhưng lệ thường vẫn phải có một vị Đại học sĩ túc trực để đề phòng bất trắc. Thực tế lúc này Lưu Kiện lẽ ra đã phải đi ngủ từ lâu. Nói là trực đêm nhưng không có nghĩa là không được nghỉ ngơi. Dù sao nơi này cũng có Hàn lâm và thư lại trông coi, ban đêm cũng không có tấu chương đưa tới, nếu có tấu chương khẩn cấp nhưng không quá hệ trọng thì sáng sớm hôm sau xử lý vẫn kịp.
Nhưng Lưu Kiện tuổi tác đã cao, người già thường ít ngủ. Thấy không có chút ý buồn ngủ nào, ông bèn sai người châm trà, cùng thư lại đương trực hàn huyên vài câu. Vị thư lại nọ cẩn trọng đứng hầu, trên mặt lộ vẻ cung kính. Lưu Kiện mỉm cười, dường như nhận ra sự căng thẳng của đối phương, bèn nói: "Tấu chương hôm nay, mười phần thì có đến tám chín phần là đàn hặc. Có của Đô sát viện, có của Lục khoa. Ái chà, chuyện Cẩm Châu này, Bệ hạ giữ lại tấu chương đàn hặc không phát lạc, trái lại khiến các Ngự sử và Cấp sự trung bất mãn. Cho nên mới nói, cổ nhân dạy rất đúng, ngăn chặn không bằng khơi thông."
Đây là sự thật. Thông thường nếu có lời đàn hặc, nhất là về những chuyện đang gây xôn xao dư luận như việc của Phương Kế Phiên và Âu Dương Chí, Bệ hạ chỉ cần xử lý ngoài mặt một chút, dù là phạt bổng lộc ba năm thì sự việc cũng sẽ dần lắng xuống. Nhưng một khi Hoàng đế giữ lại không phát, coi như không nhìn thấy, thì chẳng khác nào chọc vào tổ ong vò vẽ, càng khiến mọi chuyện ầm ĩ hơn.
Thư lại khẽ khàng thưa: "Nghe nói tại Cẩm Châu, vì thực hiện kế sách kiên bích thanh dã mà có một tú tài đã treo cổ tự tận, nói là bị triều đình bức bách đến đường cùng... Chính vì tin tức này mà kinh thành mới náo loạn, đám cống sinh ở Quốc Tử Giám đều phát điên cả rồi. Các Ngự sử Đô sát viện cùng Cấp sự trung Lục khoa không làm lớn chuyện mới là lạ."
Lưu Kiện nghe vậy, đôi mày khẽ động, sau đó nhàn nhạt đáp: "Lão phu đã sai Lễ bộ đi xác thực rồi, nhưng tám chín phần mười lại là tin đồn nhảm thôi."
Thư lại gật đầu tán đồng. Bỗng chốc không khí lại rơi vào im lặng, địa vị giữa hai người quá chênh lệch, muốn tìm một chủ đề chung cũng chẳng dễ dàng gì. Lưu Kiện nhấp một ngụm trà, không nói nữa mà tựa vào ghế quan mạo nhắm mắt dưỡng thần. Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó là giọng một hoạn quan: "Cấp báo! Cấp báo từ Liêu Đông, hỏa tốc trăm dặm!"
Lưu Kiện bừng tỉnh, đôi mắt đầy vẻ nghi hoặc và kinh ngạc. Đã xảy ra chuyện gì? Đêm hôm khuya khoắt thế này, Thông Chính ty không thể không hiểu quy củ mà mạo muội đệ tấu chương vào được. Ông bật dậy, vị thư lại cũng vội vàng đứng lên, nhìn Lưu Kiện một cái rồi gấp gáp nói: "Học sinh đi xem sao."
Chẳng bao lâu sau, hắn cầm một bản tấu chương chạy lại. Lưu Kiện đón lấy, mở ra, nhất thời... cả người như hóa đá. Đây là tấu báo từ Đóa Nhan vệ ở Đại Ninh, nội dung vô cùng đơn giản: Có hàng vạn thiết kỵ Thát Đát đã vòng qua Đại Ninh, trực chỉ Cẩm Châu. Đến khi Đại Ninh phát hiện tình hình thì đã không còn kịp đánh chặn nữa. Vùng Đại Ninh vừa mới vào thu đã xảy ra tuyết tai, do đó dân du mục đều tản mát khắp các bãi cỏ để tập kết gia súc và cỏ khô trước khi vào đông, phòng hờ bất trắc. Vì thế, họ hoàn toàn không kịp phản ứng. Trái lại, mục tiêu của quân Thát Đát cực kỳ rõ ràng, mười phần thì chắc chắn là nhắm vào Cẩm Châu...
Lưu Kiện hít sâu một hơi, cảm giác như có gai đâm sau lưng, cả người run rẩy. Ông ngước mắt bảo thư lại: "Mau, mời Lý công, mời Tạ công..."
Thư lại cũng nhận ra tính chất nghiêm trọng, cuống quýt: "Lưu công, hai vị Đại học sĩ Lý, Tạ đều đang ở ngoài cung ạ."
Lưu Kiện lúc này mới sực tỉnh, hiện tại đang là nửa đêm. Chuyện hệ trọng thế này, tấu chương đã đưa tới đây thì phải lập tức xử lý. Nhưng vấn đề là mọi người đều đang ngủ, đặc biệt là Bệ hạ vừa mới chợp mắt không lâu. Thân thể Bệ hạ vốn không tốt, lại làm việc quá độ, khó khăn lắm mới ngủ được, ông sao nỡ lòng đánh thức. Lưu Kiện sốt ruột đến đỏ cả mắt, vội vàng thúc giục: "Nghĩ cách đi, mau sang Binh bộ hỏi xem gần đây có tấu báo gì không, phải nhanh lên, chuyện này không phải chuyện đùa đâu!"
---❊ ❖ ❊---