Đối với Hoằng Trị hoàng đế mà nói, những lời của đám học đồng kia quả thực khiến tâm trí ngài trở nên khoáng đạt hơn nhiều.
Trong phút chốc, cảm giác như mây tan trăng hiện, lòng dạ sáng tỏ.
Đây mới chính là những thanh âm chân thật nhất.
Nếu loại bỏ đi những lời "hồ ngôn loạn ngữ", thì trong đó chứa đựng biết bao kỳ vọng chân thành, khiến Hoằng Trị hoàng đế cảm khái vô vàn.
Ngài ngồi xuống sau ngự án, đôi mắt hơi nheo lại, khóe miệng khẽ nhếch, nhìn Phương Kế Phiên với vẻ nửa cười nửa không.
Tên tiểu tử này... thật không ngờ hắn lại có thể nghĩ ra được những điều như vậy.
Mà khi nghe Hoằng Trị hoàng đế muốn nghe mình "trường thiên đại luận", Phương Kế Phiên dù mặt dày đến đâu cũng không khỏi đỏ mặt.
Những điều cần nói, bệ hạ chẳng phải đã nói hết rồi sao? Thần còn biết nói gì nữa?
Phương Kế Phiên liền cười gượng gạo với Hoằng Trị hoàng đế: "Thần không còn gì để nói nữa ạ."
"Vậy thì... truyền lệnh chuẩn bị thiện thực đi, trẫm thực sự thấy đói rồi." Hoằng Trị hoàng đế xoa xoa bụng, chậm rãi lên tiếng.
Vừa rồi ngài còn chẳng thấy đói, nhưng lúc này khi tinh thần đã khôi phục, lại cảm thấy bụng đói cồn cào như lửa đốt, vô cùng khó chịu, một cơn đói lả lan tỏa toàn thân khiến ngài cảm thấy vô cùng bứt rứt.
"Mau, trước tiên lấy một bát cháo đến đây." Hoằng Trị hoàng đế vừa xoa bụng vừa thúc giục, giây lát sau, ngài cúi đầu nhìn đống tấu sớ chất cao như núi trên án độc, rồi lập tức lên tiếng.
"Đợi lát nữa, trẫm còn bao nhiêu việc phải làm, phải phê duyệt tấu sớ, còn phải triệu vài vị khanh gia đến nghị chính." Ngài vừa nói, đôi mắt sáng ngời đã hướng về phía những lá thư kia, khóe miệng nở nụ cười.
"Còn phải... hồi đáp mấy chục lá thư này nữa."
"A..." Phương Kế Phiên sững sờ một chút, khóe miệng hơi co giật, ấp úng nói: "Hồi đáp thư tín..."
Hoằng Trị hoàng đế trừng mắt nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng.
"Sao nào, những đứa trẻ này thiên tân vạn khổ viết thư cho trẫm, khiến trẫm cảm thấy thư thái hơn đôi chút, trẫm không nên hồi âm sao? Trẫm là người tri thư đạt lý, chúng nó đã thể tất cho trẫm, trẫm cũng nên khuyên nhủ chúng nó. Kỳ thực, cũng nhờ có chúng nó mà tâm trí trẫm mới tốt hơn được phần nào."
Phương Kế Phiên thầm kêu khổ trong lòng: Bệ hạ ơi là bệ hạ, là thần, là thần đã bảo chúng viết thư đấy, thần đã lập công lớn cho bệ hạ, thần đã hao tâm tổn trí vì bệ hạ mà...
Nói đoạn, Hoằng Trị hoàng đế đã chẳng buồn để ý đến Phương Kế Phiên nữa, ngài cúi đầu, lấy ra một phong thư khác, xem cực kỳ chăm chú. Nhìn thấy chỗ buồn cười thì mỉm cười, thấy những "chân ngôn" vô tình lộ ra của đám học đồng, khóe mắt ngài lại nhòe đi, cảm thán lẩm bẩm.
"Chuyện thiên hạ, đại để không thoát khỏi một chữ 'Chân', chỉ là muốn bỏ giả cầu thật, sao mà khó đến thế. Đây là những đứa trẻ tốt, thực sự là những đứa trẻ tốt..."
Ngài đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Phương Kế Phiên, ánh mắt trở nên lạnh lùng, sắc mặt không khỏi nghiêm nghị.
"Chuyện xảy ra ở đây, không được phép tiết lộ ra ngoài, bao gồm cả những lá thư này!"
"Dạ." Phương Kế Phiên ỉu xìu đáp.
---❊ ❖ ❊---
Tại trắc điện.
Hoàng ngự y đang khóc.
Cảm thấy bị sỉ nhục và uất ức vô cùng, ông quỳ rạp xuống trước mặt Trương hoàng hậu.
Dáng vẻ đau đớn xé lòng, tay đấm thùm thụp vào ngực mình.
"Thần không còn cách nào khác, thật sự không dám đắc tội với Tân Kiến bá..."
"..."
Trương hoàng hậu lạnh lùng nhìn ông, đôi mắt phượng sáng ngời đầy vẻ nghi hoặc.
Hoàng ngự y tiếp tục đấm vào ngực mình thình thịch.
"Thần còn bị Tân Kiến bá uy hiếp..."
Thái Khang công chúa ngồi bên cạnh nghe vậy, gương mặt kiều diễm không khỏi trầm xuống, bĩu môi, giận dỗi nói: "Hồ đồ, Phương Kế Phiên uy hiếp ông thế nào?"
"Hắn... hắn..." Hoàng ngự y thảm thiết vô cùng, vô cùng chật vật nói: "Hắn nói hắn tên là Phương Kế Phiên, chẳng phải đó là uy hiếp thần sao?"
"..."
Hoàng ngự y lệ rơi đầy mặt, dường như cũng không giải thích nổi, liền run giọng nói tiếp.
"Thần trong lòng sợ hãi, vốn chỉ định hầu hạ bên ngoài, nhưng ngẫm đi ngẫm lại, không được, long thể của bệ hạ là quan trọng nhất. Bệ hạ mắc phải tâm tật, do lao tâm, ưu phiền mà thành, chính là một trong lục tật của Tần Y, cái gọi là hối dâm hoặc tật, minh dâm tâm tật là vậy. Lại thêm tư lự phiền đa, lao tâm thành tật."
Nói đoạn, ông không khỏi dừng lại một chút, suy nghĩ một hồi rồi tiếp tục nói.
"Theo ý thần, bệnh này trọng yếu nhất là ở chỗ dưỡng, tuyệt đối không được để người bệnh chịu sự quấy nhiễu từ bên ngoài. Tâm tật liên quan đến tâm mạch, mà bệ hạ ngày đêm vạn cơ, tích lao thành tật, càng phải cẩn thận phòng ngừa. Thần muốn trị bệnh cho ngài, trước hết phải tận lực để bệ hạ ít tiếp xúc với những người không liên quan, tránh làm động đến can hỏa của ngài. Thứ hai, dùng hoàng kỳ, trùng thảo, linh chi, hắc nghĩ đông lăng, kim ngân hoa sắc lấy nước cho uống, để phụ trợ, thư giải tâm mạch cho bệ hạ. Như vậy, dưỡng độ một tháng là có thể dần dần bình phục."
"Nếu có người đến gần bệ hạ, làm nhiễu loạn thánh cung, khó tránh khỏi việc bệ hạ lại xúc động can hỏa, từ đó làm bệnh tình trầm trọng thêm. Nếu như vậy... sợ là không thuốc nào cứu chữa nổi. Thần chỉ là một tên y quan nhỏ bé, không dám đắc tội Tân Kiến bá, nhưng lại sợ Phương Kế Phiên hồ đồ quấy nhiễu việc cứu trị, khiến bệnh tình bệ hạ thêm nặng... Thần đành phải đến chỗ nương nương, xin nương nương làm chủ cho."
Ông lắc đầu ngao ngán, nói nghe rất có lý có tình.
Lời nói của ông khiến Trương hoàng hậu sợ hãi, đôi lông mày phượng nhíu chặt lại.
Quan tâm tất loạn, bệ hạ chính là chỗ dựa của bà và các con, nếu ngài có mệnh hệ gì, thì coi như xong đời.
Nghĩ đến đây, Trương hoàng hậu vừa bi thống vừa lo lắng, nhưng bà thầm trấn an bản thân một chút rồi mới nhàn nhạt lên tiếng.
"Hoàng y quan là thánh thủ về tâm tật, chỉ là... nghĩ lại... sự tình chắc không đến mức nghiêm trọng như vậy chứ."
Kỳ thực, Hoàng ngự y bị ba chữ "Phương Kế Phiên" dọa chạy mất vía, cũng không dám tiếp tục gây sự với hắn nữa.
Nhưng nghĩ nếu Phương Kế Phiên tiến vào, còn mình cứ ngoan ngoãn hầu hạ bên ngoài thì thật không cam tâm.
Nếu bệnh tình của bệ hạ trở nặng, e rằng sau cùng tội lỗi lại đổ lên đầu mình. Nếu chẳng may dẫn đến kết cục xấu nhất thì càng tồi tệ hơn, chẳng những danh tiếng của bản thân tiêu tan mà trong cung chắc chắn cũng sẽ truy cứu trách nhiệm. Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này vẫn phải giao đãi rõ ràng với Trương Hoàng hậu.
Lão nói nhiều như vậy, ý tứ chính là: Phương Kế Phiên tự mình muốn vào trị bệnh, chuyện này không thể trách lão, nếu có xảy ra chuyện gì thì cứ tìm Phương Kế Phiên mà hỏi tội.
Bởi vậy, khi Trương Hoàng hậu hỏi tới, lão đương nhiên không dám chậm trễ, trong lòng cẩn thận châm chước một phen rồi nghiêm túc đáp:
“Hai chữ ‘Thánh thủ’, thần nào dám nhận, chẳng qua chỉ là có chút tâm đắc trong việc trị liệu tâm tật mà thôi. Chỉ là, nương nương, thần đối với việc này không dám ôm bất kỳ huyễn tưởng nào. Tân Kiến Bá đó, thần không dám phỉ báng, chỉ là... thần dám khẳng định, bệnh tình bệ hạ gia trọng, chuyện này... đã là sớm muộn mà thôi. Nếu nương nương không tin... lát nữa chưa biết chừng đã có hoạn quan đến cáo cấp rồi...”
Trên mặt Trương Hoàng hậu viết đầy vẻ lo âu, trong ánh mắt trong veo thậm chí đã thoáng hiện lên nét sợ hãi. Bà nhíu mày, vô thức hỏi: “Thật... nghiêm trọng đến mức này sao?”
Chu Tú Vinh thấy Hoàng ngự y nói nghiêm trọng như thế, chuyện này không chỉ liên quan đến an nguy của phụ hoàng mà còn liên quan đến Phương Kế Phiên, nàng nhất thời hoảng hốt, lệ nhãn nhạt nhòa: “Ngươi... hồ ngôn!”
“Điện hạ...” Vừa nghe điện hạ quát mắng mình, Hoàng ngự y liền gấp gáp. Tiểu nha đầu này sao cứ xử xử đối đầu với lão, nghĩ chắc là nàng không biết danh tiếng thần y của Hoàng Trọng Bính lão đây rồi.
Lão đỏ mặt, cực kỳ nghiêm túc nói:
“Thần học y ba mươi năm, đọc hết thiên hạ y thư, cứu trị bệnh nhân vô số, thiên hạ này ai mà không biết, ai mà không hiểu, điện hạ...”
Đúng lúc này, bên ngoài có hoạn quan cắt ngang lời Hoàng ngự y: “Nương nương... nương nương...”
Trương Hoàng hậu vừa nghe tiếng gọi gấp gáp ấy, trong khoảnh khắc, diện sắc trắng bệch như tờ giấy, tâm can như bị kim châm, kiều khu run rẩy. Chẳng lẽ... thật sự bị Hoàng ngự y nói trúng rồi sao?
Bệnh tình bệ hạ... sợ rằng lại ác hóa rồi...
Nếu như thế... thì mẹ con ta phải sống làm sao đây...
Trong nháy mắt, lệ thủy trào dâng tuôn rơi từ phượng mâu, cả người bà đều run rẩy.
Chu Tú Vinh cũng ngẩn người, nghĩ đến phụ hoàng không yên, mẫu hậu nắm chặt lấy tay mình, hiển nhiên là không thể át chế cảm xúc kích động. Trong đôi mắt nàng không khỏi hiện lên vẻ mê mang.
Trong tâm tư thiếu nữ, khó tránh khỏi sẽ có chút ngưỡng mộ đối với một vài người, như Phương Kế Phiên chẳng hạn. Chu Tú Vinh luôn nghĩ, Phương Kế Phiên luôn che chở cho mình, sự bảo hộ này, lại không giống như phụ hoàng mẫu hậu...
Tóm lại, nàng có lòng tin với Phương Kế Phiên, chỉ là bất đắc dĩ, bị Hoàng ngự y nói trúng, nàng cũng có chút hoảng sợ, đôi mắt tinh anh lấp lánh đượm vẻ lệ ý.
Chuyện này phải làm sao đây?
Hoàng ngự y nghe thấy tiếng gọi, trong lòng lại chẳng hề đắc ý, tận sâu nội tâm là nỗi ưu tư sâu sắc. Lão chạy đến cáo trạng cũng là xuất phát từ sự quan tâm lo lắng cho bệ hạ.
Hiện tại nghe tin quả nhiên xảy ra chuyện, nhất thời... nỗi sợ hãi về Phương Kế Phiên tan biến không còn dấu vết, lệ ý cũng chẳng còn, thậm chí còn quát lớn:
“Hỏng việc rồi, hỏng việc rồi, chỉ biết là sẽ hỏng việc mà. Trị bệnh, sao có thể để lang băm làm, không, Tân Kiến Bá còn chẳng bằng lang băm nữa...”
---❊ ❖ ❊---
Đang nói, liền có hoạn quan nhập điện, bái lạy dưới đất: “Nương nương...”
Trương Hoàng hậu gần như muốn ngất xỉu, hai tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của Chu Tú Vinh, đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, thê ai cất tiếng:
“Ngươi nói đi.”
“Nương nương, bệ hạ muốn dùng thiện, muốn uống cháo...”
“...”
Biểu tình Trương Hoàng hậu ngưng đọng, một mặt không thể tin nổi nhìn hoạn quan đang quỳ dưới đất.
“Chuyện này...”
Bà tưởng mình nghe nhầm, dung nhan đầy vẻ ngỡ ngàng.
Chu Tú Vinh ở bên cạnh ngược lại phản ứng kịp, nhíu mày, nghiêm túc hỏi:
“Phụ... phụ hoàng muốn uống cháo?”
Hoàng ngự y có chút phát mộng, lão đột nhiên có cảm giác như bị người ta đập vỡ bảng hiệu của mình vậy.
Tuy nói y giả nhân tâm, nhưng mà... chuyện này... chuyện này...
Sao có thể như vậy được.
Phương Kế Phiên kia căn bản không hiểu y thuật, hơn nữa rõ ràng là đang hồ nháo.
Chớp mắt cái bệnh của bệ hạ đã khỏi rồi?
Lão tưởng mình nghe nhầm, không nhịn được hỏi: “Bệ hạ tự mình khỏi bệnh rồi?”
Đối mặt với sự ngỡ ngàng của ba người Trương Hoàng hậu, hoạn quan thành thật đáp:
“Bệ hạ nghe theo tiến ngôn của Phương Kế Phiên, liền khỏe lại, nói là trong bụng đói cồn cào, muốn dùng thiện, chỉ đích danh muốn uống cháo, còn nói cháo nương nương tự tay nấu là ngon nhất.”
Hoàng ngự y như bị sét đánh, trời ơi... đây là tâm tật đó, không hạ dược, cứ thế mà khỏi rồi?
Sao có thể như vậy?
Lão gần như không dám tin vào tai mình, vì thế càng thêm không thể tin nổi mà nhìn hoạn quan trước mặt.
Nghe lời hoạn quan, Trương Hoàng hậu có thể xác định bệnh của bệ hạ đã khỏi hẳn, bà mừng rỡ đến rơi lệ: “Có, có, có, bổn cung đã nấu sẵn từ lâu rồi, mau, mau đưa tới.”
Lúc này, bà cũng chẳng buồn để ý tới Hoàng ngự y nữa, dắt tay Chu Tú Vinh vội vã chạy tới Noãn các. Chu Hậu Chiếu cũng đã nghe tin, hớn hở chạy tới: “Phụ hoàng, phụ hoàng...”