Tiểu Thiền đột nhiên im bặt, ngay sau đó nghe thấy tiếng Trần Thao Chi trầm thấp như tiếng sáo động tiêu: "Tỷ tỷ Tiểu Thiền tế bái xong chưa?"
Giọng Tiểu Thiền hơi thẹn thùng, đáp: "Xong rồi."
Trần Thao Chi nói: "Vậy để ta giúp tỷ tỷ Tiểu Thiền bưng mấy món quả trên án trở về."
Tạ Đạo Uẩn nghe thấy tiếng thu dọn mâm bát trên án, một lát sau, cuối cùng cũng lặng ngắt như tờ. Bên này, hai tỳ nữ Liễu Nhứ và Nhân Phong đã bày xong bồ đoàn, Nhân Phong lên tiếng: "Nương tử... không, Tạ lang quân, người đến bái Thiên Tôn nương nương cầu xảo đi." Tạ Đạo Uẩn yêu cầu các nàng dù trước mặt hay sau lưng đều phải gọi nàng là Tạ lang quân, như vậy mới không lỡ miệng.
Tạ Đạo Uẩn nói: "Ta đã ba năm không làm lễ tế Thiên Tôn cầu xảo rồi, hai người các ngươi cứ bái đi, ta về phòng trước đây."
Trăng đã lên đỉnh đầu, cái bóng nhàn nhạt in xuống dưới chân. Tạ Đạo Uẩn chậm rãi bước đi trên chính cái bóng của mình, muốn tránh cũng không được, nhấc chân bước tới, lần nào cũng giẫm trúng bóng mình, cho đến khi đi tới dưới mái hiên, người nằm trong bóng hiên, không còn bóng dáng, chỉ còn lại một thân đơn độc.