Tạ Vạn trong lòng có chút dao động, nói: "A Nguyên quá mức hiếu thắng, lại nghĩ đến chuyện tới quân phủ của Hoàn Ôn, thật là hoang đường! Nhưng nếu thực sự không thể từ chối, vậy thì cứ để con bé đi rèn luyện một năm nửa năm, sau đó tìm cớ cho con bé cáo quan về quê."
Tạ Huyền ngoài mặt vâng dạ, trong lòng lại nghĩ: "Việc A tỷ muốn làm, bây giờ chúng ta đều không ngăn cản nổi, đợi tỷ ấy vào quân phủ rồi thì càng là phép vua thua lệ làng, làm sao gọi tỷ ấy trở về được." Lại nghĩ tới sau khi vào Tây Phủ, A tỷ và Trần Tháo Chi sớm chiều bầu bạn, với tài mạo của A tỷ, Trần Tháo Chi chưa chắc đã không có lòng ngưỡng mộ, hơn nữa Lục Thủy kiên quyết không chịu gả con gái nhà họ Lục, Trần Tháo Chi thì có thể làm gì được, không thể cứ thế mà cả đời không cưới vợ, gia tộc họ Trần cũng không cho phép, mà nếu Trần Tháo Chi có thể nên duyên cùng A tỷ thì chẳng phải là tốt lắm sao.
Tạ Huyền vô cùng kính trọng A tỷ Tạ Đạo Uẩn, chàng đã đính hôn với nữ tử nhà họ Dương ở Hà Thượng, còn hôn sự của A tỷ lại vô cùng mịt mờ. Đối với Trần Tháo Chi, Tạ Huyền vô cùng khâm phục tài năng, nếu không xét đến môn đăng hộ đối thì quả thực là lương phối của A tỷ. Tạ Huyền đã biết tâm sự của A tỷ, tự nhiên hy vọng A tỷ được như ý nguyện, không đến nỗi phải sống cô độc cả đời.