Hoàn Thạch Kiền cười lớn, nói với Trần Tháo Chi: "Trần Duyện, lệnh đệ dũng mãnh tuyệt luân, trước cứ làm Thập trưởng, sau khi theo quân rèn luyện ba tháng sẽ thăng làm Trăm người Đồn trưởng."
So với việc Trần Tháo Chi phải khổ đọc nhiều năm mới được nhập phẩm, Nhiễm Thịnh nhờ vào sức mạnh thiên bẩm mà vừa vào quân ngũ đã được thăng làm Đồn trưởng, tốc độ thăng tiến nhanh hơn Trần Tháo Chi nhiều. Chỉ là hạ cấp quân quan thì chỉ cần có sức mạnh là được, còn muốn thăng lên cao hơn như Bộ khúc đốc, Quân tư mã, những cấp bậc trung gian đó thì cần phải có cả dũng lẫn mưu.
Lúc này, thuộc lại của Chủ bạ phủ Tướng quân là Ngụy Sưởng đến mời Hoàn Thạch Kiền tới dự tiệc của Đại tư mã. Thấy Tạ Huyền và Trần Tháo Chi ở đó, ông ta vui mừng nói: "Tạ Duyện, Trần Duyện cũng ở đây, hạ quan đang định đi mời hai vị, vậy chúng ta cùng đi thôi."
Trần Tháo Chi liền cùng Hoàn Thạch Kiền, Tạ Huyền tới phủ Tướng quân, còn Nhiễm Thịnh thì ở lại Tử Thành. Cứ năm ngày sẽ có một ngày nghỉ, có thể quay về thành Cô Thục gặp Trần Tháo Chi.
Trần Tháo Chi cưỡi ngựa rời khỏi Tử Thành, ngoái đầu nhìn lại, thấy Nhiễm Thịnh đứng trước cửa thành dõi theo. Thiếu niên mười sáu tuổi thân hình như tháp sắt này từ nay bắt đầu bước vào con đường quân ngũ, không còn những tháng ngày thuần phác nhàn nhã như xưa nữa. Thiếu niên từng thay chàng thức đêm khen ngợi Cố Khải Chi ngâm thơ là "Diệu thay" ấy, chắc đã một đi không trở lại rồi. Có bao nhiêu người sẽ thay đổi chỉ sau một đêm? Đây là nỗi buồn của sự trưởng thành, hay là sự bất lực của số phận?