Trong những tiếng xì xào đối diện, các lãnh chúa nhìn thấy kỵ sĩ tên Martin kia thì thầm điều gì đó với kỵ sĩ Alexander, sau đó hắn cười khẩy nhìn về phía này. Mấy gã kỵ sĩ xung quanh hắn cũng tỏ vẻ cợt nhả, bàn tán những câu đại loại như "quý tộc nhà quê".
"Đám cờ hó này còn muốn lừa ông sao?! Đừng hòng có đứa nào bước qua được vạch này!"
"Thật là vô lý hết chỗ nói!" Nam tước Garvey tức đến phát nổ, ông chưa từng thấy những gã kỵ sĩ nào ngạo mạn vô lễ đến thế.
Thế nhưng, đám người này càng ngạo mạn vô lễ, các lãnh chúa lại càng cảm thấy hành vi của chúng có vẻ... hợp lý.
"Đây chính là mệnh lệnh của Đức Giám mục sao?!" Nam tước Garvey phẫn nộ nói, nhưng lần phẫn nộ này lại pha lẫn đôi chút oán hận.
"Đương nhiên." Lần này, phó kỵ sĩ trưởng tên Martin kia chậm rãi lên tiếng. Hắn ghì dây cương, dạo bước quanh đường ranh giới, dùng đôi mắt diều hâu quét nhìn các lãnh chúa một lượt rồi nghiêm giọng nói: "Các người là lãnh chúa các phương ở thung lũng Ngọc Trai Đen, chức trách chính là trấn thủ lãnh địa, chăm lo cho con dân của mình! Khu vực phía Nam thung lũng sản xuất lương thực dồi dào, không được phép để mất! Chúng ta đến đây để an ủi những người tị nạn, càng không cho phép bất cứ ai rời khỏi đây! Còn về con ác ma kia, vài ngày nữa chúng ta tự khắc sẽ dẫn người đi chém chết nó! Công dụng duy nhất của các người, chính là khai khẩn đất đai thật tốt, chống đỡ tuyến phòng thủ thung lũng, đóng góp lương thực! Đương nhiên cũng nên làm tốt nhiệm vụ này mới phải!"
Giọng điệu của hắn như thể đang giáo huấn đám người này, nghe vô cùng chói tai.
Thế nhưng trong số các lãnh chúa, ngoại trừ vài kẻ đầu óc chậm chạp, sắc mặt của tất cả những người còn lại đều dần trở nên kỳ lạ.
Nam tước Garvey trầm tư một lát, thu ánh mắt từ cái xác dưới đất về, nhìn Martin gật đầu nói: "Xem ra tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, thợ săn Martin. Chúng tôi đến đây chỉ để trao đổi vật tư. Xong việc sẽ quay về ngay."
Chỉ trong vài nhịp thở, nam tước Garvey đã bình ổn lại cảm xúc, như thể đã quên sạch những gì vừa chứng kiến, ngay cả những lời chói tai của Martin vừa nãy cũng như chưa từng nghe thấy.
Ít nhất, trên gương mặt ông không để lộ ra cảm xúc gì trong lòng.
Ông tiếp tục nói: "Ngài xem, chúng tôi mang theo nhiều người và nhiều hàng hóa như vậy. Cứ đứng đây chờ Đức Giám mục quay về thì không ổn lắm. Người đông phức tạp, trưa lại nhóm lửa nấu ăn ở đây, khó tránh khỏi làm tổn hại đến những mầm non trên cánh đồng kia—hãy đưa chúng tôi đến Johannes đi, sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn, chúng ta sẽ bàn bạc chuyện chính."
Lời này có thể nói là đã nể mặt đám đại gia kỵ sĩ Thánh đường này hết mức rồi!
"Ngài Garvey." Nhưng Martin lại cười không bằng lòng, mở miệng như thể được voi đòi tiên: "Trại của chúng tôi chỉ có hơn trăm người tị nạn, điều kiện sơ sài, không thể tiếp đãi các người được. Hàng hóa tôi có thể cho người vận chuyển tới, muốn giao dịch thì cứ ở đây đi."
Trong mắt các lãnh chúa, lời này chẳng khác nào đang lừa quỷ! Bảo rằng họ chỉ có hơn trăm người tị nạn, ai mà tin được chứ?!
Nhưng thần sắc của nam tước Garvey lại càng thêm bình tĩnh, ông gật đầu đồng ý với quyết định của vị "kỵ sĩ Thánh đường" kia.
"Thu xếp đội ngũ của các người cho gọn, nếu có kẻ nào tự ý vượt qua vạch này, làm kinh động đến những người tị nạn đang canh tác, đến lúc đó xảy ra chuyện gì thì đừng trách tôi!" Nói xong, Martin cười lạnh một tiếng, ghì ngựa quay về vị trí cũ.
Đội ngũ của các lãnh chúa nghỉ ngơi tại chỗ, họ quây lại bàn tán rất lâu. Vài lãnh chúa luôn tươi cười, sau khi xuống ngựa còn mon men lại gần vạch kẻ, liên tục bắt chuyện với đám kỵ sĩ đối diện. Tuy nhiên, ngoại trừ kỵ sĩ Alexander kia, những người khác đều giữ kín miệng, không hé răng nửa lời, chỉ chăm chăm để ý xem có ai vượt vạch hay không.
Thế nhưng dù biết chẳng thể moi được gì từ cái gã ngốc đó, cũng không ai dám lại gần bắt chuyện với hắn, bởi bất kể ai tiếp cận, ánh mắt hắn cũng chỉ chằm chằm nhìn vào vạch kẻ trên mặt đất.
Vài thám tử lặng lẽ cưỡi ngựa từ trong sương mù quay về, sau khi xuống ngựa, họ nhíu mày đi tới gần chỗ các lãnh chúa.
Những người này đều lén lút đi đường vòng để tới Johannes.
Sau khi nhìn thấy những nông dân đang canh tác trên cánh đồng, họ không đi sâu vào nữa, nhưng quả thật đã nhìn thấy trong màn sương mù mịt mù kia, thấp thoáng có những "kỵ sĩ" cưỡi ngựa tuần tra. Hơn nữa, bất kể họ tiếp cận từ hướng nào, đều đụng độ người tuần tra!
Đây tuyệt đối không phải là hơn một trăm người tị nạn! Hơn một trăm kỵ sĩ cũng tuyệt đối không đủ!!
Có người suýt chút nữa đã giáp mặt với đội tuần tra, sợ đến mức ghì chặt dây cương rồi phóng như bay trở về—may mắn thay, những kỵ sĩ kia dường như không phát hiện ra họ, vẫn tiếp tục tuần tra theo lộ trình đã định.
"Xem ra thành Vịnh Phong cũng chưa chắc đã biết họ mang đến nhiều người như vậy." "Tôi nghĩ thành Vịnh Phong chắc cũng biết đôi chút, chỉ là không biết con số chính xác ở đây thôi." "Không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì giữa Công tước đại nhân và phía Giáo đình." "Những người chúng ta phái đi, họ sẽ không hiểu lầm là chúng ta đang thám thính quân tình chứ?" "Yên tâm đi, ngài Carroll, sẽ không có ai diệt khẩu các người đâu. Những kẻ này còn phải trông cậy vào chúng ta cung cấp vật tư mà."
"Phải làm sao đây, ngài Garvey? Chúng ta đâu có thực sự đến để giao hàng, người trong lãnh địa còn đang chờ gạo nấu cơm đây! Nếu thực sự bị họ tịch thu hết đồ đạc, chẳng lẽ chúng ta đều phải chết đói sao?!"
Garvey thở dài, tình thế này chính ông cũng không ngờ tới.
Lãnh địa kia họ đã không cần phải xác nhận thêm nữa, mọi chuyện cơ bản đã phơi bày trước mắt rồi.
"Mọi người không cần quá bi quan, ít nhất nếu ở đây thực sự đóng quân một kỵ sĩ đoàn, chúng ta cũng không cần lo lắng về đám ác ma kia nữa. Còn về lần giao dịch này, tôi nghĩ chưa chắc đã có kết quả tồi tệ như vậy."
Các lãnh chúa nhìn nhau.
"Họ chắc sẽ không tham lam mấy thứ đồ vật ít ỏi trong tay chúng ta đâu." Nam tước Garvey nói.
"Nhưng hắn quả thật cần vật tư, đúng không?"
"Đúng vậy." Nam tước Garvey gật đầu nói: "Nhưng thứ hắn cần hơn là mảnh đất này, cần người, cần trật tự!"
Các lãnh chúa bừng tỉnh, dường như hiểu ra ý ông. Những kẻ đầu óc nhanh nhạy thậm chí còn mở to mắt, cảm thấy nếu là mình, cũng sẽ không làm đến mức tuyệt tình như vậy.
Huống hồ ở đây cũng có hơn một ngàn người, hắn thực sự sẽ dồn họ vào đường cùng sao?
"Thưa các ngài." Nam tước Garvey nâng cao giọng: "Các vị nên biết ý nghĩa của vương quốc Rodonke đối với chín nước, cũng nên biết tầm quan trọng của thung lũng Ngọc Trai Đen đối với phương Bắc. Ma triều vẫn luôn gặm nhấm phương Bắc, vương đô đã lâu không có tin tức, nếu nó đã thất thủ, thì nơi đây sẽ trở thành chiếc đinh cuối cùng của phương Bắc ngăn chặn nanh vuốt của cổ thần."
"Tôi không biết chuyện giữa Giáo đình và Công tước Adeline, nhưng các vị là những thủ lĩnh quan trọng chống đỡ phía sau thành Vịnh Phong, cũng là những cơ quan trọng yếu của thung lũng Ngọc Trai Đen. Vì vậy, Giáo đình phái người đến đây phụ trách giáo khu này, ý nghĩa của nó đã quá rõ ràng rồi."
"Thưa các quý ông." Nam tước Garvey nói: "Tôi chỉ muốn bày tỏ một ý kiến—chúng ta đều là những tín đồ thành kính, mà đóng quân ở đây là những người bảo vệ tín đồ, không phải thổ phỉ. Vì vậy, xin hãy kiểm kê lại hàng hóa của các vị đi."
Những lời này khiến các lãnh chúa rơi vào trầm tư.
Nam tước Garvey ngẩng đầu nhìn đám kỵ sĩ kia, thầm thở dài.
Từ đầu đến cuối, ông vẫn chưa tận mắt nhìn thấy toàn bộ cái gọi là kỵ sĩ đoàn kia.
Vì vậy, trong lòng vẫn giữ lại một chút nghi ngờ cần thiết.
Nhưng ông biết, nếu hơn mười người trước mắt này hợp lại, cộng thêm chút trí tuệ, quả thực có thể đánh gục tên khổng lồ kia.
Và chắc chắn cũng có thể lao vào đám đông, một đao chém chết kẻ đầu tiên dám chống đối họ.