Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 198
người khởi xướng

❊ ❊ ❊

“Đây là lần thứ hai cô ấy vận chuyển ma túy. Lần đầu tiên là ngốc nghếch, bị lợi dụng, cô ấy quen một người bạn, bảo là muốn mang cô ấy đến NghiễmChâu làm ăn, buôn bán cực lời. Cô ấy nói người bạn của cô ấy thoạt nhìnlà người rất giàu có, hơn nữa còn giới thiệu cho cô ấy quen thêm mấyngười bạn, đều là người lái xe hiệu mặc đồ hiệu sang trọng, cô ấy cho là có được cơ hội đi vào giới thượng lưu, nên đi theo bọn họ xuôi nam đếnNghiễm Châu khảo sát thực địa, mà quả thật cô ấy nhìn thấy bọn họ cócông ty làm ăn chính đáng đàng hoàng, vì vậy cô ấy không hề do dự đồng ý cùng bọn họ hợp tác làm ăn. Sau đó liền trở lại Bắc Kinh, thu xếp tấtcả mọi chuyện xong xuôi, quyết tâm xuống miền nam, vậy mà, lần này, côấy mới phát hiện ra mình bị lợi dụng làm công cụ vận chuyển ma túy, côấy muốn dừng tay, nhưng mà, cô ấy biết được bí mật của mấy người đó, bọn họ sẽ không bỏ qua cho cô ấy, hơn nữa, chính cô ấy cũng đã dính bùn,muốn phủi tay sạch sẽ để ra ngoài là không có khả năng, trái lại nhữngngười đó lại cam đoan với cô ấy, sẽ cho cô ấy “huê hồng” rất cao, rất rõ ràng đặt ra con đường cho cô ấy lựa chọn, hoặc làm ăn cùng bọn họ, giúp bọn họ vận chuyển ma túy, đồng thời có tiền “lời”, hoặc chết ngay tứckhắc, lần thứ hai vận chuyển ma túy lại bị bắt.” Luật sư nói cho bọn họbiết tin tức sau lần gặp này với Hiểu Thần.

Hạ Vãn Lộ lặng lẽnghe, cũng không nói tiếng nào, cho đến khi luật sư nói xong hết, côcũng chỉ nhìn chăm chăm cái gạt tàn thuốc đặt trên bàn.

Tả ThầnAn cũng không dám mở miệng nói chuyện, chỉ sợ hỏi nhiều sẽ làm cô lolắng thêm, vì vậy chỉ dùng ánh mắt giao tiếp với luật sư, luật sư hiểu ý anh, nhìn vào mắt anh, chậm rãi lắc đầu một cái, có nghĩa không có mấyhi vọng……

Tả Thần An liền đứng dậy bắt tay tạm biệt với luật sư: “Xin nhờ chiếu cố thêm chút nữa.”

“Tôi sẽ cố gắng hết sức. Trước mắt hy vọng duy nhất chính là cô ấy nói rõmọi chuyện để được khoan hồng, cung cấp đầu mối, đưa người đứng đầuđường dây mua bán này sa lưới.”

Tả Thần An gật đầu, dắt tay cô rời khỏi.

Trở về khách sạn, anh ngồi trên ghế salon trước cửa sổ, ôm cô vào lòng.

Cô đã trầm mặc mấy ngày nay, chợt trong ngực phát ra tiếng nói nho nhỏ, “Thần An, sẽ bị phán tử hình sao?”

Tay anh ôm chặt cô, không dám nhìn vào mắt cô, “Chưa chắc…… Không phải luật sư đã nói……”

“Không! Đừng an ủi em, em biết rõ……” Cô cúi đầu cắt đứt lời anh, sắc mặt cực kỳ đau đớn, “Thần An, rốt cuộc là em đã hại nó……. Nếu như không phải em ép buộc nó rời khỏi Bắc Kinh, nó cũng không tùy hứng chạy đến Nghiễm Châu, là em…… Chúng ta quá ích kỷ…… Chỉ lo hạnh phúc cho mình……”

Câu “Chúng ta quá ích kỷ” hẳn là gộp anh vào luôn……

Cô đang trách anh sao?

“Thần An, chúng ta…… Có phải không nên yêu nhau không…… Tình yêu không đượcngười ta chúc phúc thực đau khổ, chúng ta…… quá mệt mỏi……” Cô cúi đầu cứ nói mê, “Năm năm trước, em nên rời khỏi Bắc Kinh, rời xa xa khỏi anh,không nên làm cho chúng ta còn có cơ hội gặp lại…… Như vậy, tất cả tấtcả, cũng sẽ không xảy ra…… Thần An, đều là lỗi của em…… Nó là đang giậnem…… Em là chị, thật không nên…… Mấy tháng trước, nó còn nói với em, sau này nó có tiền, sẽ đối tốt với em, sẽ không để cho em làm công việc cực khổ như vậy nữa…… Mà em thì sao, mình thì sống thật tốt, lại vứt bỏ nóđi…… Em không bằng nó…… Em ngay cả nó cũng không bằng……”

“Không! Chuyện của Hiểu Thần và chuyện chúng ta yêu nhau không quan hệ gì hết!Xã hội hiện nay biến đổi khôn lường, con người cũng thay đổi, Hiểu Thầnlà bị tiền tài vật chất dụ dỗ! Là lòng tham sai khiến! Nó có năng lực tự xử lý chuyện của mình! Nó cũng là người có khả năng phân biệt được đúng sai! Nó cũng biết mình cái gì nên làm và cái gì không nên làm!” Anh cảm thấy Hạ Vãn Lộ đang đi vào một ngõ cụt, đổ hết mọi sai lầm lên trên đầu mình, anh nôn nóng muốn rống tỉnh cô, nhưng mà, lời nói của anh khôngchút tác dụng nào, anh thấy, trong ánh mắt cô không bởi vì lời nói củaanh mà gợn lên một gợn sóng nào……

Anh không biết phải làm sao,cũng không biết tại sao Hạ Vãn Lộ lại trở nên như vậy, duy nhất có thểlàm, chính là ôm chặt lấy cô……

Nhưng, tin dữ vẫn tiếp tục truyền tới…….

Buổi tối hôm đó, trong trại tạm giam Hiểu Thần đột nhiên tử vong.

Liên tục mấy ngày nay, giấc ngủ Hạ Vãn Lộ vốn đã không tốt, ăn uốngcàng không được bao nhiêu, khi nhận được tin tức này, rốt cuộc khôngchịu nổi, ngã xuống bất tỉnh.

Cô không biết cô đã ngủ bao lâu,sau đó, bắt đầu nằm mơ, trong mơ là vùng sông nước quê nhà ở Giang Nam,cô dắt ta Hiểu Thần, vào một quán ăn nhỏ khi còn bé thường hay đến ăn,mua cho Hiểu Thần một bát mỳ thịt bằm con bé rất thích ăn, lúc ban đầu,Hiểu Thần rất vui vẻ, nhưng mà, đột nhiên, Hiểu Thần dội cả tô mì lêntrên mặt cô, còn lớn tiếng nói, “Chị không phải là chị của tôi! Tôikhông có một người chị như vậy! Tôi hận chị! Hận chết các người! Là cácngười hại tôi! Là các người bức chết tôi đó! Bây giờ chị có vui chưa?Hài lòng chưa? Rốt cuộc tôi không còn là chướng ngại vật của các ngườinữa! Tôi muốn xem xem các người làm sao thoải mái yên tâm hưởng hạnhphúc!”

Một bát mì nóng bỏng dội vào mặt, cô lại không cảm thấyđau, cô biết là đang nằm mơ, trong mơ chắc là không có cảm giác đau,nhưng mà, tại sao, tim, rõ ràng lại đau đến thế? Hơn nữa khi nhìn HiểuThần lần nữa, nó đã trở thành hình dáng trưởng thành, vẫn hướng cô nóigiọng khàn khàn, “Là các người bức chết tôi! Các người vui vẻ không? Các người làm sao yên tâm thoải mái hạnh phúc! Các người bức chết tôi…… Các người làm sao yên tâm thoải mái hạnh phúc…… Làm sao yên tâm thoải máihạnh phúc…… Các người bức chết tôi……”

Cuối cùng, nhữnggiọng nói ấy càng lúc càng lớn, càng lúc càng nhanh, tựa như chú ngữ,hành hạ cô ở trọng mộng cũng không cách nào thở nổi. Mơ hồ nghe thấytiếng Thần An đang gọi cô, “Heo con! Heo con tỉnh lại!”

Cô biếtmình đã hãm sâu vào trong giấc mộng, trong mộng cô không nhìn thấy ThầnAn ở đâu hết, chỉ có thể quơ quơ cánh tay lên không trung, trong mờ mịt, đôi tay bị một người bắt được, sau đó rơi

Vào một lồng ngực ấm áp, “Heo con, bà xã, anh ở đây…… Đừng làm loạn……”

Vì vậy, rốt cuộc cũng tỉnh lại.

Cô nhìn thấy anh sắc mặt tiều tụy, râu ria mọc lởm chởm, chú ngữ trong ácmộng lại một lần nữa ào đến, “Các người bức chết tôi, các người làm saothoải mái yên tâm…… Các người bức chết tôi……”

Chợt cô đẩy TảThần An ra, sau đó, vội trùm chăn che kín đầu, không, cô sẽ không yêntâm thoải mái, cô vĩnh viễn cũng sẽ không thể yên tâm thoải mái……

“Bà xã, đừng làm loạn! Máu chảy ngược rồi!” Tả Thần An dùng sức bắt tay côlại, đặt nó lên trên giường, giọng nói càng thêm nhu hòa, “Ngoan, đừnglàm loạn, em đã ngủ ba ngày nay rồi, thân thể còn rất yếu, phải tiêm cho em dịch dinh dưỡng đó.”

Ba ngày……

Vậy Hiểu Thần?

Cô lại một lần nữa cả kinh ngồi bật dậy, bật thốt lên hai chữ “Hiểu Thần”.

Cô bị anh kéo vào trong ngực, giọng nói thật thấp cứ quanh quẩn trên đỉnhđầu, “Hiểu Thần…… Anh đã tự làm chủ hỏa táng nó xuống mồ rồi, về phầnnguyên nhân cái chết, có thể là……. Diệt khẩu…… Đây chỉ là suy đoán bướcđầu……. Chi tiết liên quan đến vụ án, chúng ta cũng không biết, trại tạmgiam tự tra là do họ thất trách, nguyện ý gánh chịu mọi trách nhiệm…….”Khi anh nói mấy lời này, không quên lấy tay đè lại kim ghim nơi cổ taycô, phòng ngừa cô vì kích động làm trượt kim tiêm.

Nhưng mà, cô lại không hề kích động?

Thất trách…… Trách nhiệm…… Những chuyện này đều không quan trọng……

Cô chỉ biết một sự thật, bất kể là ai chịu trách nhiệm, Hiểu Thần của cô cũng không sống lại nữa……

Mà trên thực tế, người chịu trách nhiệm cho việc Hiểu Thần mất đi, là cô……

Cô đè ngực, nỗi đau như đang thấm vào trong phổi, cô chầm chậm lắc đầu,“Không phải……. Không phải trách nhiệm của trại giam, là em…… Là em đẩycon bé đến con đường này…….”

Anh sợ nhất chính là bộ dạng cô lúc nào cũng ôm đồm hết tất cả sai lầm lên thân mình, nếu ý nghĩ này cứ nằm thâm căn cố đế trong lòng cô, thì cả đời cô cũng không giải thoát được! “Không! Bà xã, không phải lỗi của em! Nếu như nói là người có lỗi, đólà anh! Là lỗi của anh! Em hận anh! Ghét anh! Thế nào cũng được!”

Thay vì để cô cứ buồn bực tự trách mình, không bằng để cho cô nói ra mấy lời mình đang chịu uất ức trong lòng, có lẽ khi chửi mắng xong, cô sẽ tốthơn chút, nếu không, cô cứ không chịu ăn chịu uống như vậy, cô sẽ tựgiày vò mình đến chết……

Vậy mà, cô chỉ nhìn anh rồi lắc lắc đầu, cuối cùng còn nâng tay lên sờ sờ mặt anh, nước mắt tuôn rơi, “Anh gầyquá…… Cũng đã xấu đi nhiều…… Cũng là do em cả…… Em thật là một kẻ xấuxa…… Thần An, anh không cần em nữa, đúng không?”

“Không đúng!”Biết là cô sẽ như vậy! Cũng không muốn nói mấy lời thừa thãi, chỉ ômchặt lấy cô, dùng hành động này để bày tỏ quyết tâm của mình.

“Em…… Muốn đi gặp Hiểu Thần……” Cô hô hấp khó khăn trong vòng tay siết chặt của anh.

“Được! Anh đi cùng em!” Chỉ cần cô đừng nói đến mấy câu có cần hay không gì đó, thế nào cũng được……

Hiểu Thần được chôn cất trong khu nghĩa địa công cộng, mộ bia rất đơn giản,người lập bia là tên của cô, ánh mắt cô rơi vào hai chữ “Hạ”, không khỏi đau buồn, mới vừa đưa tiễn ba đi, giờ lại tiễn đưa em gái, trên đờinày, người họ Hạ có liên quan đến cô, cũng không còn nữa……

Nếunhư nói ba chết đi, cô còn có thể dùng từ giải thoát để an ủi mình, vậyHiểu Thần ra đi, cô dùng cái cớ gì cho mình đây? Cô cũng không muốn tìmcớ gì thêm nữa, chính cô là người khởi xướng…… Khiến cho từng người từng người có liên quan đến cô, đều sống không được tốt, bao gồm cả Thần An, cũng vì cô mà cả ngày chịu liên lụy……

Cô đứng trước bia mộ Hiểu Thần, thật lâu không muốn rời đi…….

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »