Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6510 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 148
trai đẹp

❊ ❊ ❊

Cô không lên tiếng, chỉ chú ý công việc trên tay.

Một lồng sủi cảo tôm hấp đã nấu chín, cô đem ra khỏi nồi, tiếp tục bỏ một lồng khác vào chưng.

Da bánh sủi cảo hấp thật mỏng sau khi chưng qua càng trong suốt hơn, cóthể thấy được rõ ràng nhân bánh ở bên trong, con sâu tham ăn trong người Tả Thần An bị quyến rũ ra, lấy tay bóc ăn, bị Hạ Vãn Lộ vỗ một cái trên mu bàn tay, sủi cảo hấp cũng rơi xuống, ngón tay anh cũng không độngvào được nữa.

"Hung dữ như vậy?" Anh đặt mông ngồi ở trên bồnrửa, lắc lắc chân, tâm tình thật tốt, không chút nào giống bộ dáng củaTả Thần An ở bên ngoài.

"Không phải nấu cho anh!" Cô cuối cùng cũng nói chuyện, chỉ là sắc mặt cứng ngắt rất khó coi.

Những lời này thế nhưng làm cho nghẹn lời, không phải cho anh sao? Chẳng lẽmới sáng sớm thức dậy cô đã vì người đàn ông khác mà làm bữa ăn sáng?Không thể nào đâu?

Anh cười híp mắt đoán, "Là cho Thư Khai sao?"

Cô không có để ý đến anh, sắp xếp sủi cảo tôm đã nấu chín tốt vào hộp, lại bỏ nước trái cây cùng sữa tươi vào trong túi.

"Đó là cho. . . . . . Hứa Tiểu Soái?" Sắc mặt anh bắt đầu đen lại, chỉ là,đáp án này lập tức bị anh bác bỏ, không thể nào, Hứa Tiểu Soái từ tốihôm qua còn không biết cô trở lại!

"Người này rốt cuộc là đàn ông hay là phụ nữ?" Hắn dáng vẻ hết sức đáng thương.

"Đàn ông!" Đầu cô cũng không ngẩn lên trả lời.

Bị đả kích một lần nữa. . . . . .

"Có đẹp trai hay không?"

"Đẹp trai!" Cô xách theo túi chuẩn bị đi ra ngoài, chỉ chỉ sủi cáo tôm cònchưng trong nồi nói với anh, "Nhân tiện làm nhiều hơn một lồng, anh chờchín tắt lửa là có thể ăn được!"

Cái gì? ! Thì ra anh chỉ là nhân tiện làm thôi sao? !

"Hạ Vãn Lộ! Em rốt cuộc đi đâu? !" Tính khí thiếu gia của anh đã chịu đựnghồi lâu không có bộc phát, mặc dù cô vẫn luôn không để ý anh, nhưng làtrong lòng anh rất rõ ràng, anh vẫn giữ vị trí quan trọng nhất trongtrong lòng cô, cho nên anh mới có lòng tin im lặng chờ đợi ở bên cạnhcô, cho dù có đau lòng đến mấy cũng chịu đựng, vậy mà! Hôm nay! Vị trínày có khả năng bị thay thế!

Chỉ là, tính khí thiếu gia của anhđối với cô mà nói cho tới bây giờ cũng không sinh ra quá nhiều ảnhhưởng, lúc này cũng giống như vậy. . . . . .

Cô nhìn cũng không nhìn anh một cái, lướt qua anh, đổi giày.

"Hạ Vãn Lộ! Em càng ngày càng không xem anh ra gì phải không? Trở lại bệnhviện đi làm cũng không cùng anh thương lượng! Bây giờ đi nơi nào cũngkhông nói với anh một tiếng? !"

"Hạ Vãn Lộ! Em có nghe thấy không?"

"Em mới làm ca đêm sáng sớm không ngủ bù lại còn muốn đi nơi nào? !"

Trả lời anh là tiếng đóng cửa vang dội "Phanh".

Anh giận dữ, mở cửa hướng về phía bóng lưng của cô kêu, "Hạ Vãn Lộ! Anh sẽ không tắt lửa! Em muốn anh đoản mệt sớm sao?"

Cùng với tiếng la hét của anh, cô vào thang máy, cửa thang máy lạnh lẽo đem bóng hình cô đóng lại.

"Buồn cười!" Anh đánh một quyền vào cửa, nhớ tới một người, trong tròng mắtđen nổi lên một tầng âm trầm, Kỷ Tử Ngang, cậu sắp gặp xui xẻo chắc rồi! Không có sự đồng ý của tôi đã để vợ tôi đi làm!

Anh không cònkịp thay quần áo nữa, trở về phòng bếp tắt bếp, sau đó cứ mặc quần soócT-shirt đã đi xuống lâu. Lấy xe, đuổi theo, rốt cuộc ở cửa Vân Hồ vượtqua cô, ngăn cản đường đi của co.

Bảo vệ Vân Hồ nhìn thấy cách ăn mặc này của Tả tiên sinh cũng hết sức kinh ngạc, nhưng anh lại làm nhưkhông thấy, mở cửa xe ra, cười hì hì, "Bà xã, đi đâu? Anh đưa em đi."

Một tiếng bà xã này, gọi được cực kỳ thuận miệng. Hạ Vãn Lộ im lặng liếc anh một cái, lên xe.

Anh rốt cuộc thở dài một hơi, có thể để cho anh đưa đi, hẳn không phải là đi gặp người không nên thấy. . . . . .

"Bà xã, đi đâu?" Tính khía đại thiếu gia sau khi bộc phát, lại tiếp tục lấy lòng cô.

"Bệnh viện." Cô hoàn toàn không để ý đến hai tiếng "Bà xã" này, trong lòngbiết có không cho anh gọi cũng không được, thật ra thì trong lòng cô lại hiện lên một câu nói khác: bà xã anh, cái cô tối hôm qua để lại dấu son môi trên áo anh mới chính là bà xã anh. . . . . . Chỉ là, những lời nói này cô vĩnh viễn cũng sẽ không nói ra khỏi miệng, cô lấy tư cách gì mànói?

Trên đường, Tả Thần An cũng đang suy tư, cô đi bệnh viện đưa bữa ăn sáng cho ai? Người này quan trọng như vậy sao? Mười hai giờ đêmmới tan ca, sáng sớm đã thức dậy? Mà điều quan trọng người này là nam!Còn là trai đẹp! Tâm tình anh mới vừa bình tĩnh bây giờ lại bắt đầu bấtan, tiếp theo ngay cả tên họ Bành cùng cô xem mắt lần trước cũng nằmtrong phạm vi tình nghi của anh, là hắn sao? Sẽ là hắn?

"Bà xã, em vẫn còn làm ở khoa phụ sản sao?" Anh dò hỏi cô.

"Không có." Cô tuyệt không trả lời nhiều thêm một chữ.

"Vậy đó là. . . . . . ?"

"Khoa nhi!"

Hả. . . . . . Khoa nhi. . . . . ."May mắn không phải khoa phụ sản. . . . . ." Anh nhẹ nhàng nói thầm.

"Cái gì?" Cô cau mày hỏi lại.

"Không có. . . . . . Không có gì. . . . . ." Anh đối với cái người tên BànhThạc này địch ý bắt đầu không ngừng tăng lên, thậm chí bắt đầu chửi bớinghề nghiệp của anh ta, một người đàn ông, không có việc gì lại đi họckhoa phụ sản, rõ ràng trong lòng có vấn đề, ừ, nói không chừng ngay cảchức năng “ấy ấy” cũng có vấn đề. . . . . .

Sau khi đến bệnh viện, Hạ Vãn Lộ xách bữa ăn sáng xuống xe, để cho anh đi về thay quần áo trước, đừng tới công ty trễ.

Thế nhưng anh lại chết sống muốn đi theo cô, anh ở công ty là ông chủ không phải sao, anh muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ ai dám quản! Hôm nay không tìm ra người đẹp trai kia anh thề không bỏ qua!

Hạ Vãn Lộ hết cách với anh, không thể làm gì khác hơn là để anh đi theo.

Đi vào phòng bệnh khoa nhi, trực tiếp hướng giường 21 đi tới, một cậu nhóc sắc mặt nhợt nhạt, ngoan ngoãn nằm ở trên giường, vừa thấy Hạ Vãn Lộtới, trên mặt liền xuất hiện nụ cười, "Dì, dì thật đã tới rồi. . . . .."

"Đúng vậy! Tôn Tôn có cảm thấy khỏe hơn chút nào không?"

Nhìn thấy đứa nhỏ, lòng của cô lập tức sẽ tan ra, nở nụ cười dịu dàng mà rực rỡ.

"Dạ!" Cậu bé gọi tôn tôn gật đầu một cái, "Con là nam tử hán! Không sợ khó chịu!"

Hạ Vãn Lộ bị vẻ mặt nghiêm túc của cậu chọc cười, "Vậy tiểu nam tử hán có thể đứng dậy ăn điểm tâm không?"

Tả Thần An nhìn đến đây không nhịn được chen vào nói, "Em nói trai đẹp chính là nó?"

"Ừ, so với anh đẹp trai hơn!" Hạ Vãn Lộ xị mặt trả lời.

Tả Thần An không phục, vụng trộm hừ hừ, so với anh đẹp trai hơn sao! Có ýgì vậy, cậu bé này thì có cái gì đẹp, vì vậy liền hướng về phía cậu béliền chưng ra bộ mặt thúi! "Nó là ai?" (???? bó tay)

"Chú buổisáng tốt lành, cháu tên là Hà Tôn. Chú là bạn trai của dì sao?" Khôngđợi Hạ Vãn Lộ trả lời, Hạ Tôn nhanh mồm tự giới thiệu, còn tự cho làthông minh chặn ngang lừoi anh.

"Bạn trai" ba chữ này khiến TảThần An rất hài lòng, đứa trẻ ngoan, coi như có ánh mắt, đang muốn trảlời "Phải" , Hạ Vãn Lộ đã đoạt lời của anh, "Tôn tôn đừng nói bậy, chúấy không phải!" (男朋友:bạn trai nên có ba chữ nhé)

Hạ Tôn nghe xong sắc mặt vui mừng, "Thật? May mắn không phải!"

Tả Thần An nổi giận, cái gì gọi là may mắn không phải? ! Thằng nhóc thúinày, mới vừa còn khen anh! Thật không làm cho người khác thích được mà!

"Vậy chú là ai?" Hạ Tôn một bộ dạng tra hỏi.

Hạ Vãn Lộ thuận miệng trả lời qua loa nó, "Là chú ấy đưa dì tới."

"Nha. . . . . . Vậy chú là tài xế. . . . . . Chú tài xế thật buổi sáng tốtlành!" Hạ Tôn rất nhanh cho ra đáp án, còn rất lễ phép chào hỏi chú tàixế.

Tả Thần An hận không thể bắt thằng nhóc này đánh cho một trận !"Nó rốt cuộc là ai?" Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục! Tả Tam Thiếu không nhịn được!

Hạ Vãn Lộ cau mày xoay người, "Em là bạnmẹ thằng trẻ, cô ấy rất bận, em giúp cô ấy chăm sóc nó một chút, khôngcó việc gì thì anh về đi, ở lại cũng không có giúp được gì, bác sĩ cũngsắp tới kiểm tra phòng rồi!"

Anh lại còn thành người cản trở. . . . . .

Chỉ là, không có tình địch anh cũng liền có thể yên tâm, ít nhất bữa ănsáng này cùng chư nhiệm khoa phụ sản không liên quan là tốt rồi!

"Em khi nào thì trở về? Anh tới đón em?" Nếu là tài xế, vậy thì nên làmtròn trách nhiệm của một tài xế, ngược lại anh nguyện ý cả đời này cóthể làm tài xế cho cô!

"Không cần, em phải chăm sóc Tôn Tôn, buổi tối còn phải làm việc, đoán chừng phải đến nửa đêm mới xong!" Cô mặtkhông thay đổi nói.

"Vậy anh mười hai giờ tới đón em!" Anh không muốn nghe cô nói ba chữ "Không cần", nên nói xong cũng liền rời đi.

Hạ Vãn Lộ bày tất cả bữa ăn sáng ra, dịu dàng cười hỏi Hà Tôn, "Tôn Tôn ăn sủi cảo tôm trước có được hay không? Chính dì tự làm đấy!"

Hà Tôn nháy mắt, trong mắt đột nhiên bịt kín một tầng sương mù.

"Thế nào? Tôn Tôn?" Cô ôm Tôn Tôn từ trong chăn ra .

Hà Tôn rũ mí mắt xuống, ở trong lòng cô nhỏ giọng nói, "Dì, trước kia mẹ cũng làm bữa ăn sáng như vậy. . . . . ."

Hạ Vãn Lộ trong nội tâm hiểu rõ, đút một miếng sủi cảo tôm tới khóe miệngHà Tôn, "Tôn Tôn trước nếm thử, xem ăn được không, nếu như ăn ngon ngàymai dì lại làm tiếp cho con ăn, ừ. . . . . . Làm cháo cật Bắc Kinh ăn có được hay không?" (Xin lỗi mọi người bạn hà ko biết đó là món gì nên cứghi đại nha)

"Thật?" Hà Tôn ngẩng đầu lên, sắc mặt vui mừng.

"Đương nhiên là thật! Con tới nếm thử trước đi!" Đoạn đường từ Vân hồ đến bệnh viện này, sủi cảo tôm đã không còn nóng nữa, cô trực tiếp đút cho cậubé ăn.

Hà Tôn trước cắn một ngụm nhỏ, sau đó một ngụm liền nuốt hết că phần dư lại, la hét muốn ăn nữa.

Hạ Vãn Lộ cười, đút cho cậu bé hơn phân nửa hộp, sau đó lại uống một chút sữa tươi, mới thả lại nó lại trên giường.

Hà Tôn chợt la lớn, "Ba, ba đến rồi, con ăn sáng xong rồi!"

Hạ Vãn Lộ quay đầu lại, chỉ thấy ba Hà Tôn một thân cảnh phục ngăn nắp,xách theo một túi điểm tâm tiến vào, thấy tình cảnh này, tất nhiên ngoài ý muốn, ngay sau đó cười, "Tôi còn tưởng rằng. . . . . . Anh sẽ khôngtới. . . . . . Cho nên. . . . . ."

"Làm sao lại như vậy? Đáp ứngchuyện của anh tôi nhất định sẽ làm được! Ah, các anh còn còn không cóđi sao?" Hạ Vãn Lộ cười hỏi.

"Đi! Lập tức phải đi rồi!" Hà Khả để bữa ăn sáng xuống, "Thật là phiền toái cô, vậy tôi. . . . . ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »