Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6223 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 160
anh chọn lấy thân bồi thường

❊ ❊ ❊

Anh cũng nhớ lại mẹ mình, người phụ nữ đoan trang, dịu dàng, nhưng cũng đầy lão luyện.

Ở trong ký ức của anh, mẹ xinh đẹp dịu dàng, có tri thức, hiểu lễ nghĩa,cho dù là đối với người không quen biết hay bạn bè, người thân, cũng vôcùng thân thiện. Khi bạn bè thân thích, người nào nhắc tới mẹ, cũng sẽgiơ ngón tay cái. Sau khi giúp đỡ ba xử lý công việc của công ty, càngthêm đột phá ra năng lực thật sự, trở thành trợ thủ đắc lực nhất của ba, trên thương trường có thể nói là người lão luyệ chu toàn.

Quantrọng hơn là, trong trí nhớ của anh mẹ luôn thích làm việc thiện, lấygiúp người làm niềm vui, hơn nữa những việc này luôn làm trong âm thầmvà khiêm tốn, chưa bao giờ có bộ dạng phu nhân nhà giàu.

Đối với mẹ, anh luôn kính yêu cùng tôn kính.

Nhưng là, từ lúc nào bắt đầu, mẹ đã thay đổi thành một người khác?

Chính anh cũng không có ấn tượng. . . . . .

Mẹ đã từng tốt đẹp như vậy nhưng bây giờ lại trở nên nịnh hót dối trá, tàn nhẫn vô tình, thậm chí không từ thủ đoạn nào. . . . . . Anh cảm giáckhông thể tin được.

Không thể không nói, Hạ Vãn Lộ đau thươngcùng thống khổ nhưng hiện nay, mẹ không thể không có trách nhiệm trongnày! Nếu như không phải bà dùng thủ đoạn hèn hạ ép Hạ Vãn Lộ rời đi, nếu như bà có thể vui vẻ tiếp nhận cô gái anh yêu làm con dâu, Hạ Vãn Lộlàm sao sẽ lưu lạc bên ngoài chịu khổ? Làm sao sẽ mất đi đứa bé còn mấtđi khả năng sinh con?

Nghĩ tới đây, trái tim anh như bị khoét đimột lỗ càng thêm đau đớn không ngừng, vì Hạ Vãn Lộ đau lòng, vì bỏ lỡđứa bé mà đau lòng, đồng thời, cũng vì mẹ mà đau lòng, đau lòng chongười mẹ anh đã từng yêu sâu sắc bây giờ biến thành một người hoàn toànxa lạ như vậy. . . . . .

Cứ giày vò đau đớn cả đêm như vậy, kết quả là anh cũng ôm Hạ Vãn Lộ ngồi bên cửa sổ cả đêm. . . . . .

Không phải cố ý giày vò mình, chỉ là không có buồn ngủ, càng suy nghĩ sâusắc, đối với người con gái trong ngực càng áy náy, càng thương yêu. Mẹanh sai lầm, anh không có quyền tới trừng phạt, điều duy nhất có thểlàm, chính là càng đối xử tốt với người trong ngực hơn, những gì mẹ anhnợ cô anh sẽ trả thay, cho nên anh sẽ dùng cả đời để yêu thương bù đắpcho cô, mặc dù, anh cố gắng thế nào, cũng không cách nào chữa trị toànvẹn vết thương lòng của cô. . . . . .

Nhìn thấy tia nắng mặt trời đã bắt đầu ló dạng ở đường chân trời, anh mới hít một hơi thật sâu, ôm cô, đặt cô lại trên giường.

Tối hôm qua ầm ĩ cả đêm, cô cả người mệt mỏi, lúc này ngủ rất sâu, anh ởtrên trán cô nhẹ nhàng ấn xuống một cái hôn, cũng không có quấy rầy cô,để cho cô tiếp tục ngủ.

Một ngày mới bắt đầu, cuộc sống mới, đến lúc này, sẽ không chỉ là một người. . . . .

Từ trung tâm thể hình ra ngoài, đã là hơn một giờ sau đó, trải qua một hồi vận động kịch liệt, cuối cùng thoáng tiêu tan một phần nặng nề tronglòng. Lúc này mặt trời đã lên cao lắm rồi . . . . . .

Nhìn lênbầu trời xanh biếc, anh cảm thấy mình là đàn ông nên có trách nhiệm vớigia đình, không đủ thời gian cũng như không cần thiết vì chuyện quá khứmà đau lòng, mặc dù nỗi đau này vẫn như cũ tồn tại, nhưng tồn tại với ýnghĩa chỉ là vì nhắc nhở anh hạnh phúc quan trọng cỡ nào, làm cho côhạnh phúc mới là quan trọng nhất. . . . . .

Khi về đến nhà bảomẫu đã tới, trong phòng mùi thơm từ bữa ăn sáng lan tỏa, đây chính làhương vị gia đình, tuy bình thường nhưng lại làm cho người ta thỏa mãn.

Anh khóe môi nâng lên một nụ cười bình thản, ai cũng không thể biết anh mới vừa rồi ở phòng tập thể thao là như thế nào hung dữ mà phát tiết rangoài, chính anh như vậy, từ nay sẽ không còn thấy nữa. . . . . .

Cho là cô còn đang ngủ, anh cũng rón rén đẩy ra cửa phòng ngủ, trên giườngcũng là trống không, trong lòng anh chợt giật mình, vừa định gọi bảo mẫu tới hỏi, lại thấy một góc quần ngủ màu trắng tinh ở sau rèm của sổ trên ban công theo gió phiêu động, tâm, trong nháy mắt liền an bình.

Anh khẽ mỉm cười, đi về phía ban công.

Cô đứng đưa lưng về phía anh, chân trần, tóc đen thật dài ở trong gió maibị thổi tung bay bốn phía, thân thể gầy nhỏ bị bao quanh trong váy ngủmàu trắng thật dài, gió vừa thổi, liền hiện ra đường nét thân thể cô,nổi bật lên khung xương nhỏ gầy. . . . . .

Anh lặng lẽ nhìn chăm chú vào cô, cô dường như không chú ý tới, toàn tâm toàn ý tưới nước cho những bông hoa trên ban công kia.

Cô gái này làm cho anh anh, để cho anh yêu, khiến anh yêu thích không buông tay . . . . . .

Không kìm lòng được đi lên phía trước, từ phía sau che kín ánh mắt của cô.Trong gió sớm, tiếng cười vụn vặt của cô liền truyền ra . . . . . .

Bỗng dưng, chỉ thấy cổ tay cô xoay một vòng, nước trong bình liền phun ra, dính đầy mặt anh.

Anh cười rộ lên, tất cả phiền não đều ở thời khắc này tan thành mây khói. . . . . .

Heo Con của anh cuối cùng cũng bắt đầu nhớ lại phải "Nghịch ngợm", đây đã là bao nhiêu tiến bộ?

"Em được lắm! Lá gan càng lúc càng lớn!" Anh đoạt lấy bình nước trong tay cô, vung vẫy lung tung, đem hai người đều làm ướt.

Cô một bên tránh công kích anh đùa giỡn, hi hi ha ha, từ ban công chạy vào phòng ngủ, sợ anh đuổi theo, chạy thẳng đến phòng khách.

Tình cờ gặp bảo mẫu ở phòng khách lau đồ dùng trong nhà, thấy hai người đùagiỡn, cũng không khỏi lộ ra nụ cười vui vẻ từ nội tâm, vợ chồng trẻ tuổi nên thế này mới đúng, Tả tiên sinh cùng phu nhân cuối cùng cũng hòa hỏa rồi sao? Không khí trước kia, thật làm cho lòng người đều nặng nề. . . . . .

Hạ Vãn Lộ chạy trốn quá nhanh, thiếu chút nữa đụng vào bảomẫu, cô vội vàng dừng chân, gương mặt hơi hồng, "Thật xin lỗi, dì. . . . . ."

Bảo mẫu tươi cười rạng rỡ, "Không có việc gì. . . . . . Không có việc gì. . . . . ."

Tả Thần An từ trong phòng ngủ đuổi tới, ôm cô lên, "Xem em còn chạy trốn chỗ nào!"

Cô xấu hổ không dứt, quẫn bách nói nhỏ, "Dì vẫn còn ở đây. . . . . ."

Bảo mẫu cười ha ha, vội vàng hướng phòng bếp đi tới, để lại một câu, "Dì cái gì cũng không nhìn thấy!"

Cô càng xấu hổ hơn, nhéo cánh tay của anh, "Đều tại anh!"

Anh chỉ là cười, ôm cô trở lại phòng ngủ, quần áo của cô ướt cả rồi, quầnngủ dính vào trên người, hiện ra thân hình xinh đẹp của cô, không có mặc áo lót, cho nên, hai điểm nhỏ đáng yêu ở trước ngực đều nổi cả lên. . . . . .

Anh trong nháy mắt miệng đắng lưỡi khô, hạ thân chỗ đó rõ ràng nổi lên biến hóa.

Đóng lại cửa phòng ngủ, liền đặt cô ở trên giường, tìm môi của cô, hôn, cứ như vậy rơi xuống.

Khi anh bắt đầu không an phận thoát quần ngủ của cô, thời điểm vuốt ve chân của cô đi lên, cô vội vàng đè xuống tay của anh, "Đừng. . . . . . Đừng. . . . . . Dì sẽ nghe thấy. . . . . ."

Anh ngừng lại, ở phía trên buồn cười nhìn cô, "Em đừng lên tiếng là được!"

Mặt của cô hồng đến càng thêm đáng yêu, ánh mắt cầu khẩn nhìn anh, "Khôngcần. . . . . . Eo của em đến bây giờ vẫn còn đau . . . . . ."

Anh cười, thở dài, "Heo Con. . . . . . Em rút lui. . . . . ."

Cái gì gọi là cô lui bước? Là anh quá đói khát có được hay không? Thật giống như là nhiều năm không có ăn thịt. . . . . .

Thật sự anh mấy năm qua chưa ăn thịt bao giờ sao? Cô ánh mắt tò mò nghiên cứu nhìn anh.

"Em nhìn chằm chằm anh như vậy làm gì? Nhìn anh đẹp trai không?" Anh bóp mặt của cô, rất mềm mại, rất thoải mái.

Cô lắc đầu một cái, không có ý định nói ra.

Anh lập tức mất hứng, sắc mặt cũng trầm xuống, "Heo Con! Không ngoan! Mớiviết giấy cam đoan, không thể gạt anh, em muốn như thế nào? Mười vạnnhân dân tệ hay là lấy em bồi thường?" Tay của anh trượt đến bên eo cô,để cho cô dán thật chặt vào mình, để cho cô cảm thụ được khát vọng khócó thể nhịn của anh, anh đúng là cố ý dao động qua lại trên người cô.

Cô bị cường đại cứng rắn của anh dọa sợ, như vậy dao động đi xuống nữa,chỉ sợ lại muốn tạo ra lửa, cô vội vàng đầu hàng, "Em nói! Em nói khôngphải là được sao?"

"È hèm. . . . . ." Anh chờ.

"Là. . . . . . Anh mấy năm qua không cùng người khác ừ. . . . . . Làm qua cái gì kia sao?" Cô cẩn thận từng li từng tí hỏi, cô nhớ, anh từng nói qua, anh từ đó tới nay chưa từng có người khác. . . . . . Nhưng là. . . . . . Nhiều xì căng đan như vậy. . . . . . Được rồi, cô nguyện ý tin tưởng anh, anh nói không có liền không có đi!

Lời cô vừa nói ra, anh liền nóngnảy, chỉ kém không thề độc, "Không có! Thật sự không có! Những xì căngđan kia không phải đã viết thư giải thích qua cho em rồi sao?"

Thư? Cô căn bản là không có đọc, hiện tại cũng không biết để ở nơi đâu. . . . . .

Chỉ là, vẫn là câu nói kia, cô tin tưởng anh!

Cô tiếp tục ánh mắt tò mò. . . . . .

Anh cho là cô đang chất vấn, giơ tay lên thề, "Anh thề, nếu như anh Tả Thần An. . . . . ."

"Em không phải ý này!" Không đợi anh nói xong cô đã dùng tay ngăn chặn cái miệng của anh.

"Vậy em có ý gì? Tại sao ánh mắt kỳ quái như thế? Nói! Nếu không nói anh muốn trừng phạt em!" Anh một lần nữa cử động.

"Chúng ta. . . . . . Có thể hay không đổi lại tư thế nói chuyện?" Anh như vậyđè ép cô, thật sự là tùy thời đều có nguy hiểm. . . . . .

"Đừngnghĩ đánh trống lãng qua chuyện khác! Nói nhanh một chút!" Tả Tam Thiếukhông ngừng thúc giục, chỉ là, lập tức chính anh liền hối hận. . . . . .

Cô bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là theo dõi anh hỏi, "Vậy anh mấy năm qua làm sao chịu được? Năm năm! Không nghẹn chết anh rồi sao?"

Nếu như tính toán cẩn thận, giống như bọn họ tối hôm qua đến bây giờ cáchnhau còn chưa tới năm tiếng? Theo như tần suất này của anh, năm năm quathế nào chịu đựng?

Khuôn mặt trắng nõn của anh bắt đầu biến hóahơi hồng , tránh né ánh mắt của cô, ấp a ấp úng, "Cái này. . . . . . Emkhông nên hỏi nhiều. . . . . ."

"Là anh muốn em hỏi!" Anh như vậy ngược lại thật gợi lên lòng hiếu kỳ của cô, bản chất nghịch ngợm từtrong xương cũng bị dụ dỗ ra ngoài, những thứ khó chịu kia thậm chí tạmthời đã quên mất luôn, chỉ lo trêu chọc anh, "Còn là. . . . . . Trongnăm năm anh cũng. . . . . . Không được?"

"Dĩ nhiên không phải. . . . . ." Đàn ông không thể dễ dàng tha thứ cho việc chính là bị ngườikhác nói không được, hơn nữa còn là người phụ nữ mình yêu!

"Vậyanh làm sao?" Cô thật sự tính toán, nhìn chằm chằm anh bộ dạng lúng túng của anh không tha, "Chính anh nói, không thể có điều giấu giếm! Mườivạn nhân dân tệ!"

"Anh lựa chọn lấy thân bồi thường!" Anh không chút do dự giơ tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »