Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 181
xuất ngoại đi

❊ ❊ ❊

Khi Tả Thần An và HạVãn Lộ đi đến nhà hàng đã định, Thư Khai và Hạ Hiểu Thần quả nhiên đãtới trước rồi. Thấy hai người bọn anh đến, hai người đều thân thiết gọi"chị, anh rể", nhất là Hiểu Thần, gọi cực kỳ ngọt.

Trong mấytháng này, Thư Khai và ban nhạc của cậu đang nhận sự huấn luyện chínhquy nhất, Thần An càng tự mình chỉ dạy, vì ban nhạc bọn họ viết ca khúcchủ đề, chuẩn bị năm sau làm album đầu tiên cho bọn họ; mà Hiểu Thần cái người quán quân này, ngược lại dường như chưa từng được Tả Thần An coitrọng như vậy, trừ tham gia một số buổi diễn xuất ra, công ty cũng chưatính toán làm album cho cô.

Cô cũng biết, là bởi vì Tả Thần An tin lời của chị mình, muốn đưa cô ra nước ngoài. . . . . .

Nhưng mà, cô không muốn ra nước ngoài. Ra nước ngoài rồi, cô sẽ càng cô độchơn, càng thêm đáng thương, cũng sẽ không còn được gặp lại Tả Thần An.

Nhắc tới Tả Thần An, cô cảm nhận được tuyệt vọng. Anh đã chính thức trởthành anh rể của mình trên pháp luật, trong mắt của anh chỉ có chị, ngay cả dư quang khóe mắt cũng sẽ không chú ý tới mình. . . . . . Cô từngnản lòng, từng chán nả, thậm chí từng nghĩ có phải cứ tính như vậy haykhông, nhưng mà, hình tượng của anh trong lòng cô sáng chói như thế,hoàn mỹ như thế, bảo cô làm sao cam lòng từ bỏ? Còn có địa vị của anh,tài phú của anh, bối cảnh hiển hách của nhà họ Tả của anh, đều rung động lòng người như thế. . . . . .

Thế nhưng tất cả lại thuộc về chị, nếu như chị không có xuất hiện, vậy tất cả nhất định sẽ không giống. . . . . .

Cô nhìn chằm chằm dáng vẻ Tả Thần An múc canh cho chị ở đối diện, tronglòng tràn đầy hâm mộ cùng ghen tỵ, Tả Thần An như vậy, thật là quá mêngười rồi, cô bất giác nhìn ngây dại. . . . . .

Đột nhiên truyềnđến một tiếng ho khan, trong chén cô nhiều hơn một cái chân gà, bên taivang lên giọng nói của Thư Khai, "Ăn chân gà đi! Cô và chị một người một cái!"

Cô oán giận trừng mắt nhìn Thư Khai một cái, lại thấy Thư Khai cũng hung hăng trừng trở lại.

Hừ, Thư Khai nhất định là cố ý! Dường như Thư Khai thằng nhóc này biết chút gì, thấy cô nhìn chằm chằm Tả Thần An xuất thần, liền cố ý nhiễu loạncô! Bình thường cũng như vậy, quản đủ thứ, giống như là mọc ra con mắtthứ ba ở đối diện cô, mỗi lần cô muốn đi ra ngoài, anh đều biết, hơn nữa cho dù cô đi đâu, anh đều muốn quản, muốn gặng hỏi, nhiều lần thậm chícảnh cáo cô, không cho cô khi dễ chị. . . . . .

Cô cảm thấy, TảThần An sắp xếp Thư Khai ở đối diện cô chính là cố ý, cố ý để Thư Khailàm tai mắt của anh, cố ý để Thư Khai nhìn chằm chằm cô không cho quấynhiễu cuộc sống của Hạ Vãn Lộ!

Điều này làm cho cô càng thêm tứcgiận, tại sao mỗi người đều xem chị như bảo bối mà cưng chiều? Chị rốtcuộc tốt chỗ nào? Mà cô rốt cuộc nơi nào không bằng chị? Cô thậm chí tựnhận là mình xinh đẹp hơn trẻ tuổi hơn so với chị. . . . . .

Thếnhưng có tác dụng gì? Trong con mắt của bọn họ, chị chính là tiên nữ, mà cô, là tiểu ác ma chỉ biết tổn thương tiên nữ . . . . . . nghĩ tớiđây, cô thầm hừ lần nữa. . . . . .

Có lúc, trong nội tâm của côcũng sẽ có đấu tranh, cũng sẽ nhớ tới nhiều năm như vậy chị thật ra đốivới cô rất tốt, nhưng là, thoáng qua lại sẽ đưa cái ý nghĩ này ném đi,nếu như những năm này là cô đi theo mẹ, cô cũng sẽ đối với chị tốt nhưvậy, nếu như người Tả Thần An yêu là mình, cô cũng sẽ đối với chị cóđiều chăm sóc, trời cao rốt cuộc vẫn là thiên vị chị . . . . . .

Mày xem, hiện tại ngay cả đánh giá cái chức vụ rách gì đó của chị, Tả ThầnAn cũng muốn gióng trống khua chiêng ăn mừng cho chị. Cái này thì có cái gì giỏi! Khi cô đoạt giải quán quân, cũng không có mấy người giúp cô tổ chức chúc mừng. . . . . .

"Nào, chúng ta cùng nhau nâng ly, cạnly vì chị các em giỏi như vậy!" Tả Thần An dẫn đầu bưng sâm banh lên,muốn hai chị em và anh cùng nhau chúc mừng Hạ Vãn Lộ.

Tronglòng Hạ Hiểu Thần mặc dù không thoải mái, nhưng vẫn nâng ly, ngoài miệng cũng nói rất ngọt, "Chúc mừng chị, em biết ngay chị là giỏi nhất!"

Lại nói nếu cô không biểu hiện ngoài mặt có được không? Vậy Tả Thần An sẽcàng ghét mình hơn, về sau chỉ sợ muốn gặp Tả Thần An cũng khó khăn. . . . . .

Thời điểm kính rượu, liếc thấy khóe môi Tả Thần An nở nụcười kiêu ngạo, không khỏi không phục, cái này thì có cái gì đáng kiêungạo? Cuối cùng, lại thấy Tả Thần An dùng giấy khăn tự tay lau đi giọtrượu nơi khóe môi Hạ Vãn Lộ, thấy khuôn mặt tràn đầy cưng chiều lòng côđau a! Tất cả những cái này tại sao không thuộc về cô?!

Mà Hạ Vãn Lộ còn dường như có chút ngượng ngùng, đẩy tay Tả Thần An ra.

Thư Khai nhìn thấy cố ý trêu ghẹo hai người bọn họ, "Ai dô, chị, có cái gìthẹn thùng? Đều là người trong nhà! Hơn nữa, coi như chúng em không tồntại là được"

Cảnh tượng này, khiến Hạ Hiểu Thần tức giận muốn nổtung, chị cần gì kiểu cách như vậy chứ? Cũng đã chiếm đoạt Tả Thần An,còn giả vờ cái gì?! Cố ý khoe khoang hay là thế nào?! Còn có Thư Khaiđáng ghét! Cái gì xem bọn họ không tồn tại? Cô rõ ràng tồn tại có đượchay không?! Nhìn người khác ân ái, cô đã đủ khó chịu rồi, Thư Khai cốtình còn muốn bóc trần làm gì?! Điều này giống như rắc muối trên vếtthương của cô!

Cô hung hăng cắn cái chân gà kia, cho đến xương đụng đau răng cô, cô cũng không phát hiện. . . . . .

Ăn bữa cơm này cô thật là ôm một bụng tức giận! Nhưng lại vẫn không thể biểu hiện ra, mắt của Tả thần An rất nhạy cảm. . . . . .

Thật vất vả nhịn đến cơm nước xong, Hạ Vãn Lộ nhìn em trai em gái, nhất là,ánh mắt đặt đặt nhiều hơn trên người Hiểu Thần, trong giọng nói ý vịkhác, "Hiểu Thần, Thư Khai, mấy người chúng ta có thể toàn bộ đi tới Bắc Kinh phát triển, chị thật sự rất vui vẻ, đặc biệt là thấy các em mỗimột người đều có tiền đồ, chị cảm thấy rất kiêu ngạo vì các em!"

Thư Khai nghe xong cười hắc hắc, "Chị, tất cả đều là công lao của chị và anh rể, cám ơn hai người!"

Hạ Hiểu Thần cũng đường hoàng nói, "Đúng vậy, chị, em có thể có ngày hômnay cũng toàn dựa vào chị, không có chị làm sao có Hạ Hiểu Thần em!"Điểm này cô thừa nhận, chỉ là từ đầu đến cuối, trong đầu cô thì có mộtcái ngõ cụt không nghĩ ra, nếu như tất cả của chị đều thuộc về cô, nếunhư Tả Thần An thuộc về cô, cô sẽ đối với chị giống như vậy.

HạVãn Lộ gật đầu, "Chúng ta là chị em trong nhà, những lời cám ơn như vậycũng không cần nói nữa, trợ giúp lẫn nhau nâng đỡ lẫn nhau vốn chính làviệc chúng ta nên làm, không chừng chị sau này vẫn còn yêu cầu các emgiúp một tay đấy, các em khẳng định cũng sẽ không ngăn chị ở ngoài cửachứ?"

"Đó là đương nhiên!" Thư Khai vỗ ngực thùng thùng, "Chỉ cần một câu nói của chị, núi đao biển lửa, em cũng không chối từ!"

Hạ Vãn Lộ cười, "Đâu có nghiêm trọng như em nói? Chị mới không nở để choem lên núi đao xuống biển lửa đấy! Chị đây làm chị, chỉ hy vọng các emcàng đi càng tốt, càng đi càng ổn định, thì thỏa mãn rồi! Cho nên, ThưKhai, em không phải xuất thân từ trường lớp âm nhạc chính quy, về sauphải càng thêm chăm chỉ, nghe lời của anh rể hơn, không phụ sự đào tạoanh rể dành cho em! Sau này nổi danh, chị còn muốn tìm em ký tên đấy!"

Thư Khai ngượng ngùng sờ đầu một cái, "Chị, yên tâm đi, em nhất định sẽnghe lời anh rể, không tin chị hỏi anh rể một chút, em rất ngoan!"

Trong lúc chị em bọn họ nói chuyện, Tả Thần An vẫn chỉ là mỉm cười nghe, cũng không chen miệng vào, vấn đề của Thư Khai lúc này, anh không khỏi bậtcười, vội vàng chứng minh cho Thư Khai, cậu quả thật rất nghe lời.

Hạ Vãn Lộ cũng biết Thư Khai là một đứa bé nghe lời, lo lắng nhiều hơn lại là trên người Hạ Hiểu Thần, nhìn ánh mắt của cô cũng cực kỳ sâu xa,"Hiểu Thần, chị cũng vậy hi vọng con đường về sau của em càng đi càngrộng mở, càng đi càng sáng chói. Em và Thư Khai không giống nhau, em cókiến thức chuyên nghiệp vững chắc, chỉ đi con đường ca sĩ thịnh hành này quá nhỏ bé, chị thật sự hi vọng, nếu như em thích âm nhạc, càng đi xahơn trên con đường này, cho nên, ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu đốivới em mà nói, là con đường thích hợp nhất hiện tại, em còn trẻ tuổi như thế, nhiều kinh nghiệm phong phú cho mình, học hỏi nhiều, là điều trămlợi mà không có hại! Anh rể em đã làm xong thủ tục đi Austria du học, em chuẩn bị một chút đi!"

Hạ Hiểu Thần ngây dại, thật sự làm xong thủ tục xuất ngoại cho cô rồi sao? Cô không muốn đi!

"Chị. . . . . . Thật sự phải đi sao? Em không muốn đi. . . . . ." Cô lầu bầu, một bộ dáng đáng thương.

Đây là điều Hạ Vãn Lộ đã đoán trước, Hiểu Thần tất nhiên không chịu, nhưngcho dù như thế nào cũng phải thuyết phục cô! Vì vậy khẽ mỉm cười, "HiểuThần, cơ hội này rất khó được, Austria là thủ đô âm nhạc, bao nhiêungười học âm nhạc đều tha thiết ước mơ, đừng cáu kỉnh như trẻ con!"

"Em không phải cáu kỉnh như trẻ con! Em thật sự không muốn đi! Từ nhỏ emchính là một mình! Không có nhà, không có ấm áp của nhà, không có tìnhthương của mẹ, có một người ba cũng giống như không, không, là so khôngcó còn tệ hơn! Em chịu tư vị cô đơn đủ rồi! Chịu đủ sự giá lạnh mộtmình! May mắn duy nhất là còn có chị ở bên người, nhưng nếu như em điAustria, vậy ngay cả người chị duy nhất đều không thể nhìn thấy, emkhông muốn, em sẽ không quen! Chị, em không quen cuộc sống không có chị! Sự nghiệp có thể đi bao xa cũng không quan trọng, em có thể kiếm baonhiêu tiền cũng không quan trọng, em đối với bản thân hiện tại đã rấtthỏa mãn rồi, đối với em, quan trọng nhất là người nhà, là ấm áp củangôi nhà, là ở chung với người nhà! Chị. . . . . ." Hạ Hiểu Thần nói,trong mắt liền chứa nước mắt, khuôn mặt nhỏ lớn chừng bàn tay, vừa thấyđã thương.

Lời của cô khiến Hạ Vãn Lộ không khỏi nhớ lại quá khứnhững ngày đó, hai chị em mặc dù không giàu có, tuy nhiên đó là khoảngthời gian thân mật không có khoảng cách, hiện tại, tất cả khó khăn đềuđi qua rồi, lại cứ. . . . . .

Trong mắt cô không khỏi cũng chứalệ, có chút nghẹn ngào, "Hiểu Thần, đừng tùy hứng, chị là vì tốt cho em! Khi em nhớ chị có thể gọi điện thoại cho chị, chị lúc có thời gian nghỉ ngơi có thể cùng Thư Khai bay qua thăm em, em nghỉ lễ cũng có thể trởvề thăm bọn chị! Em xem, sắp tới chính là ngày nghỉ lễ Giáng Sinh Tạ Ơnvà Tết của phương tây rồi, em có rất nhiều ngày nghỉ! Hiểu Thần, thếgiới bên ngoài rất lớn, nhân dịp còn trẻ đi nhiều xem một chút !"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »