Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 146
cô không ở nhà?

❊ ❊ ❊

Buổi tiệc của giađình nhà họ Diệp, người đến phần lớn là nhân vật nổi tiếng trong giớibất động sản, cũng có bạn tốt trong các giới, gia đình họ Tả trừ ông nội Tả và Tả Tư Tuyền cùng với mấy đứa trẻ trong nhà, những người khác đềuđến đông đủ.

Tả Thần An đi vào cùng với mẹ mình và Diệp Như Ý,liền lập tức trở thành tiêu điểm, về việc Tả Tam thiếu cùng tiểu thư nhà họ Diệp kết thân, được đồn đại đã lâu, buổi tiệc gia đình ngày hôm nay, nhân vật chính có phải là hai người này không? Ít nhất, Tiêu Hàn vôtình hay cố ý cũng vẫn sắp xếp Tả Thần An ở bên cạnh Diệp Như Ý, thì cóthể nói rõ một vài vấn đề.

Cuối cùng, Diệp Như Ý bị mọi người vây xung quanh lên tiếng xin lỗi, muốn rời khỏi chốc lát, tình huống nhưthế này, bình thường là đi nhà vệ sinh rồi. Tả Thần An buồn cười nhẹnhàng hỏi bên tai mẹ, "Mẹ, cái này. . . . . . con cũng cần đi theo hả?"

Tiêu Hàn trừng mắt liếc anh một cái.

Tả Thần An cười khẽ, giữa lông mày mấy phần không kềm chế được, đứng dậy rời đi, tìm một chỗ yên tĩnh, ngồi im nghỉ ngơi.

Theo thói quen lấy điện thoại ra chơi, khuôn mặt cười tỏa sáng xinh đẹp nhưánh mặt trời của người nào đó ở trên bàn, trong nháy mắt chiếu sáng từng ngóc ngách trong tim, cũng không biết anh không trở về một ngày, conheo ngốc đó đang làm gì? Lại ngủ nữa sao? Đang muốn gọi điện thoại hỏimột chút, trước mắt nhiều hơn một ly rượu, giọng nói của Thần Hi vanglên, "Thế nào? Nghĩ thông rồi?"

Anh cất điện thoại lại, dưới ánh đèn thủy tinh tinh anh rực rỡ, Thần Hi xinh đẹp mà ưu thương.

"Cái gì nghĩ thông rồi?" Anh nhận lấy ly rượu, nhẹ nhàng cụng ly với chị mình.

Tả Thần Hi ngồi xuống đối diện anh, bĩu bĩu môi, "Như Ý! Dự định đính hônsao?" Người khác không biết, nhưng cô biết, người trong lòng em traikhông bỏ được là ai.

Tả Thần An nhấp một ngụm rượu, từ từ thưởngthức ở trong miệng, sau khi chậm rãi nuốt xuống, nhìn vợ chồng anh cảcùng với Tống Sở đang cười nói cách đó không xa, nói, "Em không hiểu,tại sao anh cả và chị có thể thuận lợi tự mình lựa chọn hôn nhân, saovận khí của em lại không tốt như vậy?"

"A. . . . . ." Tả Thần Hinhìn chằm chằm chất lỏng trong ly rượu cười khổ, trong con ngươi sánglóng lánh, ánh sáng khao khát trong đôi mắt như muốn vỡ tung, "Tự mìnhchọn lựa thì thế nào? Bây giờ chị càng ngày càng cảm thấy ba mẹ đúng,môn đăng hộ đối có cái tốt của môn đăng hộ đối."

"Đùa gì thế!Thời đại nào rồi!" Tả Thần An xì mũi coi thường, ngay sau đó nhớ tớicuộc hôn nhân của chị mình, lập tức nói, "Thần Hi. . . . . . chị và Tống Sở, cuối cùng xảy ra chuyện gì?" Từ nhỏ hai chị em bọn họ ngủ cùng mộttấm chăn, mãi cho đến trung học anh mới không ngủ cùng Tả Thần Hi, cóthể nói, hai người không có bí mật gì, nhưng hôn nhân đơn độc này, TảThần An có thể cảm thấy chị mình đau buồn không vui, nhưng chị cái gìcũng không chịu nói, anh từng cho người điều tra Tống Sở, cũng khôngphát hiện chuyện vượt quá giới hạn nào, không biết là Tống Sở quả thậttrung thành, hay là giấu diếm quá tốt?

Hỏi đến đề tài này, TảThần Hi vẫn lắc đầu không nói, hồi lâu, mới nói, "Mặc dù chị và anh cảđều tự mình lựa chọn hôn nhân, nhưng kết quả không giống nhau, hạnh phúc của anh cả và Loan Loan làm cho người ta ghen tỵ, mà chị. . . . . .Thần An, em đừng hỏi nữa, nhưng chúng ta là chị em sinh đôi, cảm nhậncủa chị, em hiểu mà. Chị thường suy nghĩ, tại sao phải như vậy chứ? Nghĩ tới nghĩ lui, chính là vấn đề môn đăng hộ đối. Nhà chúng ta lại cũngkhông phải nói là cái gì đại phú đại quý mà hơn người ta, chỉ là hoàncảnh sống rất quan trọng. Anh cả và Loan Loan hạnh phúc như vậy, là bởivì bối cảnh nhà chúng ta và nhà họ Lục giống nhau, giá trị quan giốngnhau, thói quen sinh hoạt, cách đối nhân xử thế các phương diện cũnggiống nhau, ngay cả cãi nhau cũng dễ dàng hiểu nhau, nhưng, em có từngnghĩ cảm giác không thể khai thông với một người như thế nào không? Loại cảm giác đó thời điểm khi yêu không thể thể nghiệm, chỉ có trong cuộcsống gia đình mới có thể cảm nhận được, thật. . . . . . muốn nổ tung!Muốn nổ tung!"

Tả Thần An nhẹ nhàng lắc ly rượu, nhìn dáng vẻhiên ngang của Tống Sở trong đám người, chàng trai nghèo năm đó đã lộtxác thành nhân sĩ thành công tác phong nhanh nhẹn, tổng giám đốc củacông ty Tả gia lớn như vậy, đây là công lao Thần Hi, đương nhiên, TốngSở này cũng có chút bản lãnh, cuộc hôn nhân này năm đó được vô số ngườichúc phúc, chẳng qua cũng như thế này sao?

Theo ánh mắt Tả ThầnAn, Thần Hi cũng nhìn chồng mình, trong mắt vẫn là tình yêu sâu đậm vàsùng bái, "Thần An, cuộc sống nói cho chị biết, chỉ có tình yêu thìkhông đủ, chúng ta đã từng yêu như vậy . . . . . ."

Tả Thần Anthở dài, đặt ly xuống, ngồi vào bên cạnh chị mình, ôm cô, để cho cô tựalên vai mình, vỗ nhẹ vai cô, "Thần Hi, em chỉ biết, chị là công chúa của nhà họ Tả chúng ta, ngày trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, về sau cũngvậy. Cho dù chị là vợ của ai, là mẹ của ai, trưởng thành hay già rồi,đều là đứa con gái duy nhất của nhà chúng ta, là bảo bối trong tay bamẹ, là nữ thần của em và anh cả, bất cứ lúc nào nơi nào, chỉ cần chị kêu lên một tiếng, chúng ta sẽ hóa thân làm kỵ sĩ, đáp xuống bên cạnh chị,cho nên, đừng sợ, nhà mình vĩnh viễn là hậu thuẫn của chị, chỉ cần chịmuốn quay đầu lại, là có thể thấy."

"Thần An. . . . . ." Lời nóitình cảm của Tả Thần An, hoàn toàn làm cho Thần Hi khóc, cô khó khăn ômchặt cổ em mình, nước mắt chảy đầy trên cổ anh. Quả thật rất lâu khôngcùng em trai thân mật như vậy rồi, kể từ khi lên trung học, sau đó không có tâm tình như vậy, thì ra, em trai thấp hơn mình một cái đầu, đãtrưởng thành như vậy rồi.

Tả Thần An rất bất đắc dĩ, loại chuyệnhôn nhân này, hạnh phúc hay đau khổ tự mình biết, biết Thần Hi khônghạnh phúc, theo như truyền thống của người Trung Quốc, không tiện trựctiếp khuyên người ta ly hôn, nhưng, nhìn cô khổ sở mình lại đau lòng,việc duy nhất có thể làm, chỉ là kiên nhẫn nói cho cô biết, cô khôngphải một mình, cô còn có tình yêu của người thân. . . . . .

"Thần An. . . . . . sau này thường về nhà, có được không?" Cuộc sống của Thần Hi là cuộc sống kiềm nén, khổ sở của cô không đành lòng cho ba mẹ biết, anh cả lại thường ở nhà họ Lục, trong ngôi nhà xa hoa của nhà họ Tả, có khi cô thật không biết còn có thể dựa vào ai. . . . . .

Nhưng,nói xong lại nghĩ tới em trai có nhà của mình ở bên ngoài, lập tức đổilời nói, "Thỉnh thoảng đi, thỉnh thoảng trở về ăn cơm. . . . . . Y Thầncũng thường nhắc đến em. . . . . ."

"Ừ, em sẽ cố gắng." Anh sờ tóc của chị mình.

Ánh mắt của Thần Hi có chút hoảng hốt, giống như lầm bầm lầu bầu hỏi mộtcâu, "Thần An, tình cảm anh chị em vững chắc hơn tình yêu, đúng không?"

"Đó là đương nhiên!" Anh thuận miệng đáp một câu, chỉ vì để chị mình bớtbuồn, lại không để ý chị mình cúi đầu, trong ánh mắt ảm đạm hơn.

"Được rồi, vui vẻ một chút, trang điểm đều trôi hết rồi!" Tả Thần An nâng đầu chị mình lên.

Tả Thần Hi mím môi cười một tiếng, tình hình như thế này giống như cậu làanh trai, cô là em gái, cảm giác được chiều chuộng, thật sự rất tốt đẹprất tốt đẹp . . . . . ."Đúng rồi, chị không phải đến nói chuyện củamình, đều tại em, bị em làm rối cả lên, chị nói em và Khả Tâm thì sao,em dự định như thế nào?"

"Chị cảm thấy thế nào?" Anh cười hỏi ngược lại.

Cô thở dài, "Chị còn không hiểu em sao? Chúng ta là chị em sinh đôi, ngaycả thái độ của tình cảm đều giống nhau, ngu ngốc, quá cố chấp. Nhưng,vết xe đổ của chị ở trước mặt em đó, em còn muốn dẫm lên vết xe đổ sao?Không bằng nghe theo sự sắp đặt của ba mẹ, Như Ý là người sống chung rất tốt, chỉ có em điều khiển được cô ấy."

Anh cười ha ha, "Chị cũng nói em ngốc, em lại cứ thích bị người điều khiển thì làm thế nào?"

"Chị cảm thấy. . . . . . rất khó!" Thần Hi lo lắng cho em trai, chuyện củanăm năm trước có lẽ chỉ có cô là hiểu rõ, mẹ có thể làm ra chuyện nhưvậy, có thể thấy có nhiều mâu thuẫn đối với Hạ Vãn Lộ.

"A, thì ra hai chị em nói chuyện riêng ở chỗ này!" Có giọng nói cắt đứt cuộc nóichuyện của bọn, Như Ý dịu dàng cười chăm chú nhìn hai người bọn họ, cách đó không xa, Tống Sở cũng phát hiện không thấy vợ của mình, đang tìmkiếm khắp nơi, ánh mắt đã tìm được, đang đi tới bên này.

Tả ThầnHi vội vàng lau sạch nước mắt, lớp trang điểm bất đắc dĩ đã trôi hết,muốn đi trang điểm lại cũng không kịp rồi, Tống Sở rất nhanh đi tới đây, kéo cô lên, ôm vào trong lòng, "Đây là sao?"

Tả Thần An chậm rãi đứng lên nói, "Hai chị em chúng tôi lâu ngày không gặp, uống một lyrượu, con nhóc Thần Hi này uống quá sức, bị sặc rồi, rượu toàn bộ đềulên trên mặt, còn làm dính người em đây!"

"Ai là con nhóc? Khôngbiết lớn nhỏ!" Tả Thần Hi phối hợp trừng mắt nhìn anh một cái, che giấulúng túng mình đã khóc, chỉ là, nghe thấy em trai gọi mình con nhóc này, càng muốn khóc. Cô trưởng thành, kết hôn, cũng đã làm mẹ rồi, không còn là con nhóc có thể tùy ý làm nũng ngày trước, đã bao lâu không ai gọimình là con nhóc rồi?

"Con bé ngốc!" Tống Sở thần xui quỷ khiếnthế nào cũng gọi theo Tả Thần An, giọng tràn đầy sủng ái, ôm cô nói, "Đi trang điểm lại, sắp khiêu vũ rồi!"

Tả Thần Hi vùi đầu ở trước ngực Tống Sở, thiếu chút nữa khóc lên.

"Anh Thần An, sắp khiêu vũ rồi !" Như Ý thẹn thùng cười e lệ với anh, nói xong trên mặt liền nhuộm một tầng đỏ ửng.

Anh nhìn đại sảnh xa hoa nở nụ cười hờ hửng, khiêu vũ? Được thôi. . . . . . khiêu vũ. . . . . .

Bữa tiệc vĩnh viễn đều nhàm chán như vậy, khoác lác, uống rượu, khiêu vũ,đã hình thành thì không thay đổi, nhưng anh không hiểu, tại sao còn cóngười không biết mệt như vậy? Anh tình nguyện lười biếng ở nhà, ôm heonhỏ xem ti vi. . . . . . thật rất nhớ cái ghế sa lon trong nhà. . . . . .

Anh kiên trì đến cuối cùng, thời điểm mẹ còn chưa kịp bắt anh, đầu tiên lái xe ra khỏi nhà họ Diệp, chạy thẳng tới Vân Hồ.

Một đường đều đang phỏng đoán, tối nay heo nhỏ sẽ cho anh sắc mặt như thếnào? Cho dù là sắc mặt như thế nào, anh đều muốn mặt dày vào phòng ngủ,mặt dày lên giường! Sau khi trong lòng lên mấy cái đối sách, cuối cùngđến nhà, ngẩng đầu, lại phát hiện cửa sổ nhà mình tối đen như mực.

Cô không ở nhà?

Anh gấp rút xông lên lầu, mở cửa, cô quả nhiên không ở nhà. . . . . .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »