Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 141
tự giải quyết cho tốt

❊ ❊ ❊

Hạ Hiểu Thần qua mộtlúc lâu mới đến, thời điểm vào phòng làm việc còn cầm một cái túi lớn,phía trên in logo một siêu thị tự động, là từ siêu thị về sao?

Ánh mắt của anh như băng, nhìn thẳng cô.

"Tổng. . . . . . Tổng giám đốc. . . . . ." Ánh mắt như thế làm cho cô có chútsợ, nói chuyện cũng trở nên lắp bắp, sau khi kêu hai tiếng tổng giám đốc liền không dám nói lung tung.

Tả Thần An vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sắc bén, hàm chứa hàn băng, tựa như muốn đâm xuyên qua cả người cô.

Không khí này, rất dọa người. . . . . .

Hạ Hiểu Thần khẽ rùng mình, lập tức cười giơ lên túi trong tay, "Tổng giám đốc, em mới vừa đi siêu thị mua thức ăn, để ăn mừng anh khôi phục sứckhỏe, ngày đầu tiên trở lại làm việc, buổi tối em sẽ làm cơm tối chotổng giám đốc được không? Hơn nữa, mấy ngày nay nhìn tổng giám đốc cũnggầy đi, nên chú ý bồi bổ thân thể một chút! Tài nấu nướng của em rấttuyệt đấy!"

Anh khép lại văn kiện trong tay, như có điều suynghĩ, chẳng qua là trong con ngươi lạnh như băng chưa từng phai nhạt,"Vậy sao? Ý của em là. . . . . . Là ở cùng em ăn bữa cơm này?"

Hạ Hiểu Thần sắc mặt vui mừng, cho là Tả Thần An đáp ứng cô, vội nói,"Không sao cả, ở nhà tổng giám đốc hoặc là nhà em cũng đều có thể!" Côhơi ngượng ngùng cười một tiếng, "Thật ra thì. . . . . . Nhà em cũngchính là nhà tổng giám đốc, phòng ở cũng là do tổng giám đốc mua. . . . . ."

Anh nhìn chằm chằm cô, không nói gì, nhìn chăm chú đến mức làm da đầu cô cũng trở nên tê dại, mới nói tiếp, "Sau đó thì sao?"

"Sau đó. . . . . ." Cô suy tư ý tứ trong lời nói của Tả Thần An, dường nhưhiểu ra, nở nụ cười ngọt ngào, "Sau đó. . . . . . Chúng ta có thể cùngnhau nghe một chút âm nhạc, ừ. . . . . . Hiểu Thần nếu có may mắn nhưtrong lời nói, không biết là có thể xin tổng giám đốc tự mình chỉ điểmthêm một chút về giọng hát của Hiểu Thần hay không?"

"Còn gì nữa không?" Trong con ngươi của anh hiện lên một tia cười lạnh nhàn nhạt.

"Còn có. . . . . . Tổng giám đốc. . . . . ." Hạ Hiểu Thần sắc mặt trở nên phiếm hồng, ngượng ngùng mà mềm nhẹ.

Giọng nói của anh chợt trở nên nhu hòa, "Được! Tối nay cùng nhau ăn cơm, nếm thử một chút tay nghề của em!"

"Có thật không?" Cô vui mừng ra mặt.

"Thật!" Anh nhìn cô, chẳng lẽ không có ai nói cho cô biết, mỗi khi sắc mặt anhtrở nên ôn hòa sau lưng có lẽ sẽ ẩn núp cơn sóng mãnh liệt hơn sao? Anhkhẽ mỉm cười, "Chỉ là, sau khi ăn cơm tối xong làm gì còn phải hỏi chịem một chút!"

"Chị em?" Cô hoàn toàn bị kinh hãi, chỉ là, lần này, trên khuôn mặt không có sắc mặt vui mừng.

"Đúng vậy, chị em! Buổi tối anh và chị em sẽ cùng đến nếm thử tài nấu nướng của em!" Anh khóe môi thoáng qua một tia giễu cợt.

"Nhưng là, chị em không phải là. . . . . ." Cô nghẹn lời.

Anh rất có thâm ý mà cười, "Không sai, chị em trở về nhà một chuyến, anh và cô ấy cùng đi, anh theo cô ấy về nhà, cô ấy theo anh đi nghỉ phép, bâygiờ trở về rồi. Thế nào? Chẳng lẽ em không hi vọng chị em trở lại BắcKinh sao?"

"Không. . . . . . Không phải. . . . . . Làm sao như vậy chứ?" Cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười .

"Không phải. . . . . . Là tốt rồi. . . . . ." Anh chậm rãi, khạc ra mấy chữ.

Câu chuyện bị chấm dứt ở chỗ này, anh tạm thời lâm vào trầm mặc, Hạ HiểuThần đứng ở trước bàn làm việc của anh, không có chỉ thị của anh, đicũng không được, lại không dám nói chuyện, nhất thời không biết phải làm như thế nào cho phải.

Anh tựa như nhớ ra cái gì, đột nhiên nói,"Đúng rồi, lúc anh đi Ô Trấn có nhận được một cuộc điện thoại, là ký giả của một tòa soạn báo nào đó, hắn nói, hắn có tin độc nhất vô nhị muốnđăng, là về anh. . . . . ."

Anh không chút để ý nói ra, giống như là đang nói chuyện của người khác, khóe miệng vẫn giương lên nụ cườinhư cũ, chỉ là, Hạ Hiểu Thần nghe xong, sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.

Anh cười ha ha, hỏi, "Cho nên. . . . . .Em không cảm thấy phải nói cái gì đó với anh sao?"

"Cái . . . . . . Nói cái gì. . . . . ." Hạ Hiểu Thần khẩn trương đến nỗitoàn thân khẽ phát run, ánh mắt càng thêm toát ra lo lắng.

TảThần An lại đợi thêm mấy giây, thấy cô vẫn không có dấu hiệu thẳng thắn, trên mặt nụ cười cũng dần dần thu lại, trong con ngươi lạnh nhạt dầnnổi lên, "Chuyện đọc nhất vô nhị về anh, thật ra thì đây là lần thứ haianh cùng hắn trao đổi. Lần đầu tiên là ở một nhà hàng, em chắc còn nhớ,lần đó là cùng em dùng cơm chung, tìm em là nói về chuyện phòng ở, kếtquả Sa Lâm phát hiện có người ở bên lén lúc chụp hình. . . . . ." Anhkhông nhanh không chậm kể lại, chú ý tới khuôn mặt cô càng ngày càngtrắng bệch, tiếp tục nói, "Nếu như anh nhớ không lầm, lần đó biết chúngta ăn cơm ở đó, chỉ có anh, em, còn có Sa Lâm, ba người, là ai tiết lộtin tức cho ký giả đây? Tất nhiên không phải là chính anh, chẳng lẽ làSa Lâm? Hay là anh nhớ nhầm, còn có người thứ tư biết chuyện?"

Rõ ràng máy điều hòa đang được mở, nhưng Hạ Hiểu Thần trên đầu vẫn có mồhôi chảy ra, "Có lẽ. . . . . . Có lẽ là ký giả tự họ theo dõi nên pháthiện ra. . . . . ."

Anh nhướng lông mày cười một tiếng, ánh mắtlạnh như băng, "Vậy sao? Sa Lâm kéo hắn ra, khi hắn phải lựa chọn giữaanh và người thuê hắn, hắn không chút do dự lựa chọn phản bội người thuê hắn. Bài báo kia liền không thể đăng ra ngoài, không biết hắn như thếnào cùng người thuê hắn giao phó đây?"

Hạ Hiểu Thần chỉ cảm thấy trước mắt choáng váng, hình ảnh Tả Thần An bắt đầu trở nên mơ hồ.

Anh tiếp tục nói, "Lần này hắn chủ động gọi điện thoại cho anh, nói cho anh biết có người thuê hắn chụp ảnh một lần nữa, nội dung chính là nhà vôđịch mới Hạ Hiểu Thần mua hàng loạt đồ vật gia đình, nghi ngờ đang ởchung với bạn trai, hơn nữa tại chỗ ở mới của Hạ Hiểu Thần phát hiện đồdùng tình nhân trong phòng tắm. . . . . ."

Anh cười lạnh, "Bâygiờ ký giả càng ngày càng lợi hại, trong phòng tắm đồ dùng tình nhâncũng có thể chụp được hình? Vậy em về sau đi tắm phải chú ý hơn nữa? Cẩn thận bị chụp hình khiêu dâm!"

"Tổng giám đốc. . . . . . Em. . . . . . .Em sai lầm rồi. . . . . ." Hạ Hiểu Thần không hề giả bộ ngốcnghếch nữa, một khuôn mặt hai mắt đẫm lệ dịu dàng đáng thương.

Anh ngưng mắt nhìn cô, vẫn như cũ lạnh lùng, "Có một việc em chưa nghe nóiqua sao? Tế hạ là động vật máu lạnh, đối với nước mắt của bất kỳ ngườinào cũng không có tác dụng. Dĩ nhiên, trừ một người, đó chính là chị gái em! Thời điểm anh mua phòng ở cho em đã nói thế nào?"

"Anh. . . . . . Anh nói. . . . . . Em muốn tốt nghiệp, cũng sẽ có sự nghiệp củamình, nếu cùng chị ở chung một chỗ sẽ gặp rất nhiều khó khăn, em là emgái của chị, cũng chính là em gái của anh, con gái ở Bắc Kinh xông xáokhông dễ dàng, cho nên. . . . . . Cho nên cho em một phòng ở. . . . . .Coi như là chị cho em. . . . . . Hi vọng em chuyên tâm ca hát. . . . . . Hồi báo. . . . . . Hồi báo lại chị. . . . . ." Cô dùng giọng nói tinhtế tái diễn lai lời anh từng nói qua, trong lòng càng ngày càng sợ hãi.

"Cho nên, em chính là như vậy hồi báo chị gái của em hay sao?" Anh nhướngmày, trong tròng mắt lạnh như băng đủ để đông cứng cô, "Trong công ty có những lời đồn đãi gì anh không quan tâm, truyền thông có đồn đại cái gì anh cũng vậy không quan tâm, nhưng là, anh quan tâm cảm nhận của chịem, anh chỉ biết đêm hôm đó chị của em từ nhà em chạy ra đã thương tâmmuốn chết, anh muốn biết trong nhà em trừ đồ dùng tình nhân, chị em cònnhìn thấy cái gì khác nữa hay không? Anh không có hứng thú đi đến nhàcủa em kiểm tra, tốt nhất hiện tại em nên nói rõ ràng cho anh!"

Hạ Hiểu Thần bị dọa sợ tới mức túi ny lon cũng rơi xuống, thức ăn bêntrong lăn đầy đất, "Tổng giám đốc. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Embiết sai rồi. . . . . . Em. . . . . . Em tre người không hiểu chuyện,chỉ là muốn mượn anh lăng xê tên tuổi của mình, thành công sớm hơn mộtchút . . . . . . Em. . . . . ."

"Những thứ này anh không muốn nghe! Nói những gì em nên nói!"

"Phải . . . . . Nên nói. . . . . . Chính là chị nhìn thấy một tấm hình, em và anh . . . . . . Phải . . . . . Là em. . . . . . PS . . . . . . Còn có. . . . . . Chính là đồ dùng tình nhân như anh nói. . . . . . Em. . . . . . Tự em đi mua . . . . . . Em ngày đó uống say. . . . . . Thật. . . . . . Không nghĩ tới chị sẽ đưa em về nhà. . . . . . Cho nên chị nhìn thấy. . . . . . Nhưng là em thật sự là không biết. . . . . . Em lúc ấy uốngsay. . . . . . Cái gì cũng không biết. . . . . ." Cô nói có chút khôngmạch lạc, ô ô mà khóc lên, "Tổng giám đốc. . . . . . Anh rễ. . . . . .Anh đại nhân đại lượng, tha thứ em lần này đi. . . . . . Em về sau. . . . . . Về sau cũng không dám nữa. . . . . ."

Anh cảm thấy không cần thiết cùng cô nói nhảm nữa, phụ nữ như thế là người mà anh không thíchnhất, một cô gái nên đơn thuần, trong sáng, tốt đẹp, ngay cả Kiều Á sovới cô còn có chừng mực hơn, mà cô, miệng đầy lời nói xạo, trước sau mâu thuẫn, cũng đủ để cho anh thấy rõ! Chỉ sợ là cô cũng không phải chỉmuốn mượn anh để lăng xê, trong lúc anh nằm viện, cô nhiều lần viện cớchăm sóc chị gái để thăm anh, chỉ là lăng xê? Lại dùng tâm kế đem Hạ Vãn Lộ từ Bắc Kinh trở về Ô Trấn, chỉ là muốn lăng xê? Nhưng, chuyện nàynói cho cùng cũng có lỗi của anh. . . . . .

Anh suy nghĩ trongchốc lát, nhẹ nhàng gõ xuống bàn một cái, ý bảo cô dừng lại tiếng khócthút thít, rồi sau đó nói ngắn gọn, "Hạ Hiểu Thần, lần đầu tiên cũng làlần cuối cùng, em nhớ cho kỹ. Anh không cho phép bất luận kẻ nào tổnthương chị em, ai muốn dùng chuyện này khiêu khích anh, anh sẽ khôngtiếc tất cả hủy diệt người đó! Kể cả em, Hạ Hiểu Thần cũng không ngoạilệ! Còn nữa, chị em rất yêu em, cũng rất quan tâm tình cảm của hai chịem, cho nên, những chuyện bôi nhọ này anh sẽ không nói cho cô ấy biết,không muốn làm cho chị em thương tâm, không muốn cô ấy mất đi đứa em gái duy nhất này, nhưng chỉ lần này thôi, tự giải quyết cho tốt, nếu nhưcòn tái phạm, em cứ đợi anh làm em biến mất khỏi thành phố Bắc Kinhnày!"

Hạ Hiểu Thần cắn cắn môi, uất ức rơi nước mắt, "Biết, tổng giám đốc. . . . . ."

"Đi ra ngoài!" Anh không nghĩ sẽ nhìn thấy cô lâu thêm một lúc.

"Dạ . . . . ." Cô yên lặng thu thập trên đồ đạc rơi trên mặt đất, lau khônước mắt, đi ra ngoài, tối nay bữa cơm này, chắc là sẽ không có nữa. . . . . .

Phòng làm việc khôi phục lại yên tĩnh, anh mở ra văn kiện, giữa những những hàng chữ cư nhiên hiện lên khuôn mặt tươi cười của một người, lo lắng trong lòng nhất thời cũng tieu tan, anh cũng cười, cầmlấy điện thoại, gọi về nhà, điện thoại là dì giúp việc nhận.

"Dì, phu nhân đâu?"

"Phu nhân còn ngủ."

Vẫn còn ngủ? Thật là heo! Chỉ là, có thể ngủ đối với cô mà nói là chuyệntốt! Anh chỉ sợ cô không ngủ cũng không ăn! Trong đầu anh hiện ra dángvẻ lúc cô đang ngủ, trong lòng càng thêm ấm áp, cười nói, "Được, vậyđừng quấy rầy cô ấy, để cho cô ấy ngủ đi, đợi cô ấy tỉnh lại nói cho côấy biết, buổi chiều cùng tôi đi xem phòng ở cho em trai."

Anh đãtừng cam kết, sẽ xem em trai cô trở thành em trai của mình, cho nên,trước hết để cho Thư Khai ở Bắc Kinh có một ngôi nhà để ở trước đã, làviệc người anh rễ như anh nên làm. So sánh với Hạ Hiểu Thần, Thư Khai dễ thương hơn nhiều!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »