Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6493 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 197
chỉ làm hết khả năng

❊ ❊ ❊

“Con và Thần An đều hết sức vui mừng chào đón người tới, thật.” Cô để đũaxuống, vô cùng chân thành nói. Đây là lời nói thật, không một nàng dâunào không muốn lấy được câu chúc phúc và vui mừng từ mẹ chồng, cô rấtchân thành hoan nghênh Tiêu Hàn, nhưng mà, chưa chắc Tiêu Hàn sẽ nhậnlấy tấm lòng chân thành của cô.

“Vậy sao?” Tiêu Hàn thâm ý nhìnlướt qua cô, cười cười, “Vậy……. Mẹ cũng không khách khí! Đi, con trai,dẫn mẹ đi xem gian phòng chút đi!”

“Được!” Tả Thần An rất sảngkhoái đáp ứng, một tay nắm lấy Hạ Vãn Lộ, đi theo sau lưng mẹ mình. Lơđãng, còn véo tay Hạ Vãn Lộ, Hạ Vãn Lộ ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấytrong mắt anh thoáng nét cười giảo hoạt tinh nghịch, cũng không hiểu nụcười này của anh, là có ý gì.

Đầu tiên Tiêu Hàn vào phòng ngủ chính, phòng ngủ của Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ.

Vừa mở cửa ra, Tiêu Hàn liền phát ra một tiếng tán thưởng. Phòng ngủ rấtrộng rãi, cái giường cung đình hình tròn vừa mới mua, phong cách kiểuChâu Âu cổ điển, ban công cũng là phong cách châu Âu, thường xanh thựcvật trong ánh ráng chiều ngưng hương gợn sóng, cái bàn bằng mây trongánh hoàng hôn lại tăng thêm mấy phần hương vị lãng mạn, hơn nữa, trênbàn nhỏ còn có một hộp chocolate nho nhỏ đăng ăn dở, giống như đang ámchỉ, nữ chủ nhân căn phòng này có bao nhiêu thích ý cùng lười nhác ởtrên ban công này hưởng thụ qua cái ánh nắng mặt trời mùa thu ấm áp…….

“Thần An! Phòng ngủ này của nhà con thật tốt! Không, phải nói, toàn bộ thiếtbị lắp đặt ở nhà con cũng rất tuyệt! Mẹ chính là thích phong cách ChâuÂu kiểu này! Nhưng mà ba con, ai! Một Lão già cổ hủ!” Tiêu Hàn buồn buồn than thở, giống như bà là một người phụ nữ, ít nhiều vẫn có chút tínhtình nghệ sĩ, thích mấy thứ phong cách phương Tây gì đó, nhưng mà Tả TưTuyền tiếp nhận/ nối nghiệp từ gốc rạ của cách mạng đỏ do ông nội Tả bồi dưỡng, trong nhà thiết bị lắp đặt rất chính tông và truyền thống. Chonên, nhìn tất cả vật dụng trong phòng này, cũng rất thích, từ dụng cụgia đình đến vật dụng bài trí, hơn nữa yêu thích nhất chính là cáigiường lớn này, không khỏi thầm khen, ai, bà muốn bới móc vật dụng bàybiện nhà con trai, lại nhìn thấy nào có vật nào là vật dụng tầm thườngđâu? Vật dụng trong nhà này cái nào cũng vô cùng tinh xảo đi…….

“Thần An à, mẹ thích căn phòng này! Mẹ và ba con liền ở nơi này đi!” Tiêu Hàn giương mắt nhìn Thần An nói. Ánh mắt kia, cũng không giống với một nữcường nhân thương giới, lại càng không giống với một người mẹ chồng gâykhó khăn cho cô con dâu, lại có mấy phần muốn làm nũng với con trai.

Nói một cách công bằng, đây là căn phòng ngủ của Hạ Vãn Lộ và Tả Thần An,có căn phòng tắm cô và Thần An cùng dùng qua, chiếc giường cô và Thần An cùng ngủ, rất nhiều chuyện riêng tư của bọn họ đều xảy ra ở nơi này,đưa gian phòng này cho ba chồng và mẹ chồng , trong lòng luôn có chútvướng mắc…….

Cô ngẩng đầu quan sát sắc mặt của Tả Thần An, khôngnghĩ tới mặt mày Thần An còn đầy nụ cười noi, “Được ạ! Chỉ cần mẹ thích! Con ở đâu cũng được!”

Trong lòng Hạ Vãn Lộ không thoải mái……

Nhưng lại không thể nói được, con trai hiếu thuận với mẹ là đạo lý hiển nhiên……

Tiêu Hàn thấy con trai trả lời như vậy, cực kỳ hài lòng, liền muốn ngay lậptức đổi thành cái ga trải giường nào đó, còn vui vẻ nói nhỏ, “Ngược lại, mẹ muốn nhìn cái Lão già cổ hủ kia khi nằm trên chiếc giường tư bản chủ nghĩa như thế này, làm sao ngủ đây!” Nói xong còn liếc Hạ Vãn Lộ mộtcái, trong mắt hàm chứa vẻ đắc ý, giống như đang muốn khiêu khích cô,con trai của bà, rốt cuộc vẫn hướng về mẹ mình……

Tả Thần An chỉcười, “Nếu mẹ thích chỗ này, vậy mẹ muốn ở bao lâu cũng được! Trừ phòngngủ chính này, còn có mấy phòng khách khác, sau đó mẹ đưa Như Ý tới chọn đi, tùy tiện ở đâu cũng được, bọn con đi trước đây!”

“Các con? Đi? Đi đâu chứ?” Tiêu Hàn ngạc nhiên.

Tả Thần An cũng không đáp lại, dắt tay Hạ Vãn Lộ đi ra ngoài.

Đi vào trong thư phòng thấy cái laptop mà Tả Thần An thường dùng cũngkhông mang theo, nói cách khác,cái gì cũng không mang, anh dắt cô đithẳng ra ngoài, mặc cho Tiêu Hàn cứ đuổi theo hỏi “Các con đi đâu”…….Nhưng mà, Tả Thần An không chỉ không đáp, ngược lại cười hì hì chúc mẹ ở nơi này thật vui vẻ……

Cuối cùng Hạ Vãn Lộ cũng hiểu tại sao lúc trước anh đối với Tiêu Hàn lại một mực nhường nhịn và cái nụ cười ý vịsâu xa là có ý gì rồi, thì ra là, anh chủ trương quyết định tặng căn nhà này cho mẹ mình, hai người bọn họ dọn ra ngoài……

Đây cũng làbiện pháp giải quyết tốt nhất, cũng sẽ không mang trên lưng tội danh bất hiếu không vâng lời mẹ già, lại không cần mỗi ngày phải nghe theo Tiêu Hàn, tiếp nhận từng chuyện muốn gây khó dễ cùng phiền toái. Quỷ cũngbiết, Tiêu Hàn vào đây ở, tuyệt không đơn giản là muốn nhàn nhã đi nghỉphép …….

Nhìn bóng lưng của hai người cùng nhau rời đi, Tiêu Hàn không khỏi giận đến giậm chân, mục đích muốn vào nhà con trai, chính là muốn bất động thanh sắc gây khó khăn, dùng các loại phương pháp “TiếuLý Tàng Đao” (miệng nam mô, bụng bồ dao găm hoặc khẩu phật tâm xà) đốiphó với Hạ Vãn Lộ, cho đến khi làm cho Hạ Vãn Lộ rời đi, nào biết, bà ởchỗ này lá cờ chiến tranh còn chưa được giương lên, binh sĩ đã sớm bịcon trai tiêu diệt sạch rồi……

Tả Thần An mang theo Hạ Vãn Lộ,lái xe đến chung cư gần bệnh viện cô làm, nơi ấy, còn có căn phòng anhmua cho cô, cái ổ nhỏ mười mấy mét vuông.

Đã lâu không có ngườiở, trong phòng đã phủ lên một lớp bụi mỏng, anh dắt cô đi vào, dùnggiọng nói xin lỗi nói với cô, “Tạm thời chúng ta phải ở chỗ này, mặc dùhơi nhỏ, nhưng chỗ nhỏ cũng có chỗ tốt, nếu mà ngày nào đó mẹ đuổi tớilần nữa, cũng sẽ không thể gạt chúng ta cùng ở chỗ này.”

Trừ nơinày, anh cũng không phải sẽ không có nơi khác để ở, căn nhà Giang Nammới mua hiện tại cũng có thể vào ở được rồi, nhưng mà, không muốn mỗimột chỗ cũng bị mẹ tìm thấy, hơn nữa Giang Nam, đó là nơi mình cho côcái kinh hỉ (khinh ngạc, vui mừng), không nên phá hư ý cảnh…… Nghĩ đếnđây, thế nhưng lại nhớ đến ký ức tuổi thơ chơi trò mèo vờn chuột hết sức thú vị, bất giác cười ra tiếng.

Cô chưa bao giờ chê căn nhà nhỏ hay lớn, nghe anh cười, càng được khích lệ, vào nhà liền nhanh tay nhanh chân quét dọn vệ sinh.

Tả Thần An xắn tay áo, “Để anh giúp em!”

Căn nhà rất nhỏ, hai người cùng nhau đồng tâm hiệp lực, quét dọn rất nhanh, một giờ sau, cả hai liền ngửa mặt lên trời

Nằm trên sàn nhà phòng khách, đều thở ra một hơi.

“Thần An……” Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà, gọi tên anh.

“Hả?” Anh lập tức quay lại, cùi chỏ chống lên đầu, đưa mắt nhìn xuống cô. Gần đây cô ít nói, chủ động bắt chuyện với anh lại càng ít, cho nên, giờphút này anh rất vui vẻ.

Cô ngước đầu lên, nhất thời chạm vào tầm mắt là con ngươi đen như mực của anh, vầng sáng kiều mị, khuếch tán vô tận.

Cô có chút ngây người, lấy tay sờ lên đôi mắt anh, giống như muốn bắt lấyvẻ kiều mị kia, chạm vào lông mi của anh, mượt mà, có chút nhám tay.Hoảng hốt cười một tiếng, “Không có gì.” Thật ra thì, là muốn biểu đạtsự áy náy, bởi vì cô, làm anh phải phản bội ba mẹ mình, cô luôn mangphiền toái như vậy sao?

Anh bắt được tay cô, đặt lên trên môi khẽ hôn, “Có mệt hay không?”

Cô lắc đầu, nhìn thấy cuộn ống tay áo sơmi đang xoắn lên, trên đó đangdính nước đọng cùng bụi bặm, đây là công tử văn nhã Tả Tam Thiếu mà mọingười vẫn kính ngưỡng hay sao? Cô làm anh cảm thấy mệt mỏi……

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————————

Thật ra thì ở trong căn phòng trọ nhỏ này thật không có cái gì không tốt,trong đó ưu điểm lớn nhất chính là, cô đi làm rất gần, đi bộ mấy phút là đến, cho nên không cần anh phải đưa đón, như vậy anh có thể nhẹ nhõmhơn nhiều. Liên tục mấy ngày đều nhìn thấy anh vì thời gian dư dả màtham ngủ hay dậy trễ, trong lòng cô quyết định, ở chỗ này luôn, nơi nàocũng không dọn đi.

Hiểu Thần không nói một tiếng liền xuôi vềnam, lúc đi cũng không thông báo cho cô, cô đã từng cố ý đến nhà để tìmem ấy, nhưng cho dù cô gõ cửa đến thế nào, cũng không ai đáp lại, ThưKhai nói, từ lần đầu Hiểu Thần trở lại dọn dẹp đồ đạc, cũng không hềthấy em ấy về nữa.

Chưa đến mấy ngày, Thư Khai lại nói cho côbiết, căn phòng kia đã đổi chủ, Hiểu Thần thấy giá tiền quá hời liềnnhanh chóng bán đi.

Căn phòng kia, mặc dù người chủ mang tên là Hiểu Thần, nhung cũng là của Thần An a……

Cô không nói gì.

Đến khi cô cho là sẽ không bao giờ nghe được tin tức của Hiểu Thần nữa thìlại nhận được điện thoại từ Nghiễm Châu. Cô vừa nhìn thấy số khu vựcnày, liền nhận, cô kích động vốn tưởng là sẽ được nghe giọng nói củaHiểu Thần, vậy mà, nói chuyện lại là một giọng nói từ một người đàn ôngnói tiếng phổ thông mang khẩu âm Quảng Đông.

Điện thoại này gọi đến từ cục cảnh sát Nghiễm Châu, Hiểu Thần bởi vì tàng trữ ma túy mà bị bắt.

Lúc nhận cú điện thoại này Tả Thần An đang ở bên cạnh cô, nhìn thấy điệnthoại của cô rơi xuống, sau đó là một gương mặt đờ đẫn như người chết……

Anh và cô dùng tốc độ nhanh nhất xuôi nam, nhưng, Hiểu Thần đã bị nhốt vào trại tạm giam, không cách nào gặp được.

Từ khi nhận được cú điện thoại này, Hạ Vãn Lộ lại không nói thêm một câunào nữa, giống như giờ phút này đây, ngồi trong khách sạn, không nhúcnhích ngưng mắt nhìn ra cửa sổ, giống như hồn phách đã không còn ở nơinày, Tả Thần An kêu cô mấy tiếng liền, cô cũng không phản ứng.

Anh không muốn nhìn thấy cô như thế, đi đến sau cô ôm chặt cô, cô mới giật mình tỉnh ra.

Anh thở dài, “Đừng như vậy, đi thôi, luật sư đã gặp Hiểu Thần rồi, chúng ta đi nghe xem luật sư nói gì.”

Thật ra thì, không có một luật sư nào nguyện ý nhận vụ án này, bởi vì chắcchắn sẽ thua không thể thắng, cuối cùng là Tả Thần An vung tiền thật lớn cho chi phí luật sư, cùng một câu nói của anh mới làm cho mấy ngườiluật sư có lòng can đảm nhận lời. Câu nói của anh là: bất kể thắng thua, chỉ làm hết khả năng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »