Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 130
cô ấy là vợ tôi

❊ ❊ ❊

Ám Hương.

Tất cả vẫn giống như cũ.

Nhưng, tựa hồ lại có chút không đúng. Là bởi vì ít đi cô, Hạ Hạ sao? Tuyệt đối không thể nào, cái thế giới này sẽ không bởi vì ít đi một người nào màngừng chuyển động.

"Chị Hạ Hạ! Lâu rồi không có nhìn thấy chị!" A Tạp đi theo ở bên cạnh Hạ Hạ, nhìn cô uống rượu.

Tửu lượng của chị Hạ Hạ, ở Ám Hương người người đều biết, được xưng "ngàn chén không say".

"Đúng vậy, không có chị Hạ Hạ, sân khấu cũng không có linh hồn rồi !" Ngườipha rượu A Tân đưa một ly rượu mới vừa pha chế tốt tới trước mặt cô.

Cô nhìn sang ly rượu kia, lắc đầu, "A Tân, có loại nào mạnh hơn một chút nữa hay không, rượu này, chưa đủ độ. . . . . ."

"Được, chị Hạ Hạ! Rượu này đàn ông đều không chịu nổi qua mấy chén, cũng làchị Hạ Hạ tửu lượng tốt, nếu không đã say rồi! Rượu này, uống chút ít để vui chơi thôi, nếu uống nhiều quá chính là hành hạ chính mình!" A Tânnhất quyết không chịu pha chế cho cô.

"A Tân! Chỉ lần này thôi!Cho chị đi! Chị muốn say một lần! Sau này, cho dù chị có muốn uống, cũng không uống được rượu của em pha nữa rồi!" Cô chăm chú nhìn chất lỏngmàu sắc biến hóa không ngừng trong ly rượu, cúi đầu nói.

"Chị HạHạ, chị có ý gì?" A Tạp là một người sống tình cảm, vì thế sợ nhất chính là cảnh bi hoan ly hợp. (ý là anh này sợ nhìn thấy cảnh chia tay màkhóc sướt mướt ấy. . . .)

Cô cúi đầu cười một tiếng, hốc mắt chua xót, "Không có gì. . . . . . A Tân, cho chị nếm thử bí kiếp độc môn “Độc dược” của em một chút đi!"

A Tân thở dài, bắt đầu pha chế cho cô "Độc dược" —— anh không truyền bí quyết cho bất kỳ ai, nghe nói uống vào sẽ say, dĩ nhiên, lời này chỉ là khoa trương, cũng không phải làTiểu Thuyết Võ Hiệp, chỉ là, vừa được xưng độc dược, cai này cũng có thể xem là khá mạnh.

Nhưng là, khi A Tân và A Tạp tận mắt thấy cômột hơi liền uống xong một ly độc dược như uống nước trái cây thì khôngkhỏi cả kinh trợn mắt hốc mồm.

"Cho chị thêm một ly!" Cô cau mày, rượu này quả thật độ mạnh khá lớn, đến cô cũng có chút không chịu nổi,nhưng, như vậy mới kích thích, không phải sao?

"Không, chị Hạ Hạ, thật không thể uống nữa, uống nữa là xay ra án mạng đó!" A Tân kiênquyết không chịu cho cô thêm rượu, cũng gấp đến độ cùng A Tạp trao đổiánh mắt, nhỏ giọng nói thầm, "Ông chủ đâu? Ông chủ làm sao còn chưatới?"

Cô vẫn là nghe thấy, đầu có chút choáng váng, trước mắt ATân đã biến thành hai người, cô lấy tay đi bắt một người trong đó, bắthụt, liền khoát khoát tay, "Đừng gọi anh ấy! Cho chị uống thêm hai lynữa! Các cậu nói cho anh ấy biết, chị ghé qua là được. . . . . ." Nhưvậy cũng tốt, tối nay tới là muốn cùng Tiểu Soái nói lời tạm biệt, nhưng là, cô không biết cô có dũng khí cùng Tiểu Soái nói ra hai chữ gặp lạihay không, Tiểu Soái có thể sẽ rất khổ sở, cần gì phải làm cho không khí thêm đau buồn? Biết cô tới là được rồi, sau này khi anh phát hiện côđột nhiên biến mất, sẽ hiểu cô tối nay tới có mục đích gì. . . . . .

"A Tân, A Tạp. . . . . . Chúng ta cùng uống một ly cuối cùng, coi như làtạm biệt chị đi!" Cô gõ cái ly độc dược không, nói chuyện đã không cònlưu loát như trước.

A Tân âm thầm kêu khổ, "ngàn chén không say"xem ra cũng say. . . . . . Hơn nữa tác dụngđộc dược tới chậm chưa hoàntoàn phát huy hết được, không biết qua một lát nữa, chị Hạ Hạ có thể say thành một bãi bùn hay không. . . . . .

Nhưng là, cùng sâu rượu nói chuyện thật không có hiệu quả, hiện tại cô còn cố ý muốn uống rượu nên làm như thế nào?

A Tân đánh bạo, pha chế một ly “độc dược” màu sắc không sai biệt nước trái cây lắm đưa cho cô.

Cô nhếch nhác giơ ly rượu lên, hướng về phía không trung nói, ". . . . . . A Tân. . . . . . A Tạp. . . . . . Cạn chén. . . . . . Hẹn gặp lại, Tiểu Soái. . . . . .Hẹn gặp lại, Bắc Kinh. . . . . ." Cô uống một hớp lầnnữa, trong lòng cũng yên lặng nói một lần: Hẹn gặp lại, người tôi yêu. . . . . .

Đến lúc này —— anh mang đến cho cô bao nhiêu vết thươngchồng chất, cô cho dù đang trong trạng thái say rượu còn có thể vô cùngthanh tỉnh biết, cô vẫn còn thương anh . . . . . .

Hai hàng nướcmắt trong suốt, theo gương mặt từ từ lăn xuống, cô say khướt ở trên quầy bar, trong miệng thầm thì, "A Tân, ly thứ hai này giống như. . . . . ."

A Tân sợ hết hồn, còn tưởng rằng bị cô phát hiện, tiền gần lên vừa nhìn, lại phát hiện cô đã say đến mơ hồ. . . . . .

"Làm sao bây giờ?" A Tạp hỏi.

"Nếu không, trước tiên đỡ chị ấy vào phòng nghỉ ngơi trước đi, điện thoại của ông chủ vẫn không thể nào gọi được?"

"Ừ!" A Tạp gật đầu một cái.

"Sau đó sẽ gọi lại, trước tiên đỡ chị ấy đi đã!"

"Được!" A Tạp vừa muốn chạm vào cô, một giọng nói ở phía sau vang lên, "Để tôi!"

Giọng nói rất lạnh nhạt, đủ để đông cứng tay A Tạp trên không trung. A Tạpquay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông lần trước cùng ông chủ đánh nhautrong truyền thuyết, Tả Tam Thiếu, ngồi trên xe lăn Tả Tam Thiếu. Nhưng rõ ràng đang ngồi so với anh thấp hơn một đoạn, thế nhưng khí thế bứcngười lạnh lẽo tỏa ra từ anh lại để cho hắn cảm giác thấp đi ba phầnkhí thế.

Mắt thấy Tả Thần An ôm lấy hông của chị Hạ Hạ, A Tạp mới tỉnh ngộ, ngăn lại nói, "Không được, anh không thể dẫn chị ấy đi!"

Tả Thần An phóng ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng nhìn tới, "Cô ấy là bà xã của tôi."

A Tạp rõ ràng khiếp sợ, chưa bao giờ nghe qua chị Hạ Hạ lập gia đình. . . . . .

Chỉ là ngây ngẩn một lúc, Hạ Vãn Lộ đã bị Tả Thần An ôm ở trên đùi, Sa Lâm chuẩn bị đẩy xe lăn đi ra ngoài.

"Nhưng là tại sao tôi phải tin tưởng anh?" A Tạp vẫn là không yên lòng, chẳngqua là đã không còn lo lắng, nhớ lần trước vợ chưa cưới của ông chủ tớitrong tiệm gây chuyện, cũng là Tả Thần An đến đưa chị Hạ Hạ đi, ông chủcũng không có thể ngăn cản. . . . . .

Xe lăn Tả Thần An đã chuyển phương hướng, lúc này đưa lưng về phía A Tạp, cũng không quay đầu lạiném xuống mấy chữ: "Chỉ với thân phận tôi là Tả Thần An!"

Ngạomạng trả lời! Chỉ với việc tôi là Tả Thần An! A Tạp trơ mắt nhìn anhmang người rời đi, cũng không có tiến lên chất vấn hay cản trở nữa. . . . . .

br/>

Tả Thần An sắc mặt lạnh lẽo, Sa Lâm tự biếtđuối lý, một đường nói tốt, "Ông chủ, tôi cũng không biết cô ấy muốnuống nhiều rượu như vậy. . . . . . Cũng may. . . . . . Hoàn hảo anh kịpthời chạy tới, nếu không tôi. . . . . ."

"Tôi không đến cậu liền để cho bọn họ mang cô ấy tới địa phương nào đây?" Anh cau mày, cơn thịnh nộ liền muốn bắt đầu. . . . . .

Sa Lâm lựa chọn im lặng, có lúc im lặng hiểu ngược lại là biện pháp antoàn nhất bảo vệ bản thân, không phải nói giải thích tương đương với che giấu sao, che giấu tương đương với đồng lõa sao? Ông chủ là lớn nhất,anh nói gì cũng là đúng hết, ai bảo ông chủ hai ngày nay tâm tình khôngtốt, ai bảo bọn họ là anh em đây? Anh em còn có một tác dụng chính lànơi trút giận. . . . . .

Thần An không phải một người thích nóichuyện, không, Sa Lâm hiện tại đã biết rõ rồi, ông chủ cũng không phảikhông thích nói chuyện, chỉ là lời nói của anh chỉ ở cô gái tên Hạ Hạmới nói mà thôi, cho nên, một khi anh không giải thích, cũng liền khôngcó ai dám cùng Thần An tranh luận, Thần An cũng sẽ không mắng anh nữa,điều này lần nào thử cũng chính xác!

Quả nhiên, Thần An nói hếtcâu này, cũng liền không để ý tới anh, chỉ là ôm cô, chăm chú nhìn cô,dùng ngón tay vuốt tóc của cô. . . . . .

Anh không hiểu, một côgái nhỏ nhắn, tại sao tửu lượng lại tốt như vậy, lần trước là năm bìnhnhị oa đầu, hôm nay lại là độc dược. . . . . .

Thật ra thì, đốivới cô, anh còn có thật nhiều điều không biết, thời gian năm năm trướcquá ít lại quá vội vàng, hơn nữa, là cô chấp nhận chịu đựng mọi thứ cũng thay đổi tính xấu của anh, anh còn chưa kịp hiểu rõ cô, cô liền biếnmất, lần này đây? Cô lại muốn quyết tâm rời đi. . . . . .

Heo con, không muốn em rời xa tôi. . . . . .

Anh đang trong lòng gào thét, mà cô, tựa hồ có cảm ứng, khẽ nhíu mày, “ưm” một tiếng, hướng trong ngực anh dựa vào càng sâu.

Không phải phản ứng của người đang say rượu mới là chân thật nhất sao?

Anh thụ sủng nhược kinh, thậm chí không dám dùng sức ôm, chỉ sợ vừa dùnglực, cô liền tỉnh, lúc này muốn được bình yên cũng khó. . . . . .

Cô thật sự say đến rất lợi hại, Sa Lâm lái xe đến Vân Hồ, lên xe xuống xe, vào thang máy vào nhà, đều là anh ôm cô, mà cô ngay cả một chút cảmgiác cũng không có, khuôn mặt lúc ngủ đỏ bừng, như con nít.

Cô ngoan ngoãn như vậy, thật sự quá khó cầu. . . . . .

Cho nên, khi anh chuẩn bị đặt cô lên giường liền không bỏ được, vì vậy thay đổi chủ ý, ôm cô, vẫn ôm cô. . . . . .

Kéo ra tấm rèm cửa sổ, rơi xuống đất bên ngoài cửa sổ thủy tinh, là đèn đuốc sáng trưng.

Anh và cô rốt cuộc làm được, tại ban đêm trời trong, ở bầu trời cao củathành phố, nhìn cảnh nhà nhà lên đèn, nhưng là, lại không giải thíchđược tại sao lại đi đến bước đường này. . . . . .

Dưới ánh trăng, mặt của cô như được tô điểm một tầng phấn hồng, say mê nhìn khuôn mặtđỏ bừng của cô dưới ánh trăng càng thêm tỏa sáng, như được chọn lựa từngàn vạn đóa hoa đào nước, mới có thể tạo ra được vẻ mặt hồng thắm này.Không kìm lòng được, anh kề mặt ở trên mặt cô, rượu cồn làm nhiệt độdâng cao, làm nóng gò má hơi lạnh của anh, cũng làm lòng anh đang lạnhthấu xương, cũng từng tia một dần đàn ấm áp lên, tan thành nước. Nước,một loại tích tụ dâng lên, cuối cùng đong đầy trong hốc mắt của anh. . . . . .

Ánh nắng sáng sớm, nhảy nhót trên rèm cửa sổ.

Đầucô đau như muốn nứt ra, tư thế ngủ cũng khó chịu, đột nhiên nhớ tới cáigì, giật mình tỉnh lại, phát hiện mình bị anh ôm ở bên cửa sổ, ngủ ởtrong ngực anh, mà mặt của anh, dính vào trên má của cô.

Cô nhanh chóng đẩy anh ra, bị giật mình từ trên đùi anh né ra, nhanh đến nỗi thiếu chút nữa té ngã trên đất.

Anh không có quay đầu lại nhìn cô, ôm cô cả đêm, hơn nửa người đã nhức mỏi. Anh vẫn giữ vững tư thế ôm cô như cũ, giống như cô vẫn còn ở trong ngực anh.

Một hồi tiếng động vang lên ở sau lưng, cô xách theo cáirương đi tới phía sau anh. Đồ của cô ngày hôm qua đã thu dọn xong rồi,vốn cũng không nhiều, ngay cả quần áo cũng chỉ có một bộ đang mặc trênngười, kỳ thực những thứ anh mua cho cô, tất cả vẫn được treo ở trong tủ quần áo.

Trong tay cô cầm tấm chi phiếu anh đưa, nhẹ nhàng đểxuống, vốn định giữ lại, nhưng là không muốn cùng anh có quá nhiều quanhệ, nếu như trả lại anh chi phiếu, cô cũng không còn dư lại bao nhiêutiền rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »