Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 194
gặp cố nhân

❊ ❊ ❊

Nghe cô nói những lời này, nhìn biểu tình có chút mê mang của cô, anh chợt sinh ra một loạiảo giác, cô trước mắt, căn bản không phải là Hạ Vãn Lộ mà anh biết. . . . . .

Hạ Vãn Lộ của anh bá đạo, lạc quan, quật cường, tuyệt đối không phải là cô gái yếu đuối vô lực trước mắt này.

Trong lòng anh nảy sinh cảm giác sợ hãi, dùng sức ôm cô vào trong ngực, dùngsức nặn ra tiếng nói cho cô biết, "Cho nên, chúng ta mới cần phải vuivẻ! Nhất định phải vui vẻ! Biết không?"

Cô lẳng lặng dựa vào trong ngực anh, không nói gì. . . . . .

Tang sự rất nhanh làm xong, cả quá trình, Tả Thần An đều giống như con trai, giành được những nhận xét tốt của tất cả mọi người. Các đồng hương đềunói, lão Hạ này, khi còn sống không có hưởng phúc gì, cũng không có thểdiện gì, người đi rồi, lại kiếm đủ mặt mũi.

Trong mấy ngày nay,cô vẫn đang liên lạc với Hiểu Thần, nhưng, điện thoại của Hiểu Thần từđầu đến cuối đều ở trong trạng thái tắt máy. Cho đến khi ba được hạtáng, cô cuối cùng cũng từ bỏ tìm kiếm, gửi cho Hiểu Thần một tin nhắn,nói cho cô biết, ba đã qua đời.

Mặc dù Hiểu Thần là được phân xửgiao cho ba, nhưng cô nghĩ, Hiểu Thần đoán chừng cũng sẽ không khổ sở,ba đối với nó, càng không bằng người xa lạ, thậm chí mỗi lần khi nhắctới ba, nó đều là căm hận và chán ghét. . . . . .

Về chuyện HiểuThần tại sao không cùng cô trở về, cô chỉ có thể kiếm cớ trả lời câu hỏi của Chu Lan. Chu Lan nói tới công việc của Hiểu Thần, dường như đãthương lượng xong xuôi, muốn nó nhanh chóng trở lại thử dạy cái gì, HạVãn Lộ cũng chỉ có thể đáp ứng, về Bắc Kinh còn phải tìm Hiểu Thầnkhuyên bảo một chút.

Liên tục mấy ngày thức đêm, cả người cô lạigầy đi một vòng, quầng thâm dưới hốc mắt nặng nề làm cho đôi mắt cô càng to và trống rỗng hơn. Chu Lan nhìn thấy đau lòng không dứt, không đểcho bọn họ lập tức trở về Bắc Kinh, nhất định giữ lại ở trong nhà nghỉngơi bồi dưỡng mấy ngày.

Tả Thần An cũng có ý đó. Dáng người gầynhom của cô làm cho anh lo lắng, nghĩ tới mặc dù ẩm thực ở Bắc Kinh cũng coi như chú ý, nhưng rốt cuộc không phải là món ăn quê nhà, mỗi ngàynhìn bộ dạng không có khẩu vị của cô anh cũng sốt ruột, có lẽ ăn mấyngày thức ăn quê nhà có thể làm cho cô kích thích ăn ngon miệng.

Vì vậy, ba người ở trấn nhỏ nơi có cầu nhỏ nước chảy tạm thời lưu lại.

Chu Lan cái gì cũng không để cho bọn họ làm, chỉ ép bọn họ ngủ bù, ăn bù,đồng thời thay đổi đa dạng làm các món ăn ngon, trừ ba bữa ăn mỗi ngày,buổi chiều còn có điểm tâm, buổi tối còn có bữa ăn khuya. Kết quả là,Thư Khai và Thần An có lộc ăn lớn, mà cô, vẫn chỉ ăn một chút xíu.

"Đứa nhỏ này, có phải bị bệnh ở đâu rồi không? Bình thường nơi nào khôngthoải mái sao?" Chu Lan quay lưng lại Hạ Vãn Lộ hỏi Thần An.

TảThần An cau mày, "Cái này. . . . . . chắc không có đâu. . . . . . chẳnglẽ là con sơ suất rồi? Mẹ, trở về con mang cô ấy đi làm kiểm tra toàndiện!"

"Ừ! Người trẻ tuổi quan trọng nhất chăm sóc thân thể chotốt, nếu không đến khi già thì chịu đủ! Con cũng vậy, phải chú ý nhiềuđến thân thể mình!" Chu Lan không yên tâm dặn dò.

"Con biết! Con sẽ chăm sóc Lộ Lộ thật tốt, mẹ người yên tâm!"

"Giao Lộ Lộ cho con, mẹ đương nhiên yên tâm, chỉ là tính tình này của nó,đừng xem nó hay kêu gào làm ầm ĩ, trên thực tế chỉ có thể tủi thân nhất, cho tới bây giờ đều chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu. Ngày trước ta và lão Thư bận xưởng rượu, gần như không có thời gian quản gia, nórất hiểu chuyện, giống như tiểu đại nhân, chẳng những tự chăm sóc mìnhtốt, trong nhà này, trong trong ngoài ngoài nó đều lo liệu tốt, giặtquần áo nấu cơm căn bản không để chúng ta lo lắng, thậm chí ngay cả sinh hoạt thường ngày của Thư Khai nó đều quản, Thư Khai khi còn bé đặc biệt bướng bỉnh, nó còn đánh Thư Khai! Con đừng nói, Thư Khai còn không phục nó đánh. Trừ cái đó ra, nó làm chị, lại còn đảm đương trách nhiệm vớiHiểu Thần, có lúc ta nhớ tới cũng áy náy, ta đây làm mẹ, đối với nó quan tâm quá ít! Nói thật, cuộc sống của lần tái hôn này có thể hòa thuậnnhư hiên tại, vai trò của Lộ Lộ không nhỏ a! Nhưng nó cũng chưa bao giờthan mệt, cũng không oán giận, đặc biệt không chịu thua kém, chỉ là, nórốt cuộc cũng là con gái, con gái vẫn là muốn được người khác yêuthương mới hạnh phúc, nó chịu đựng quá nhiều, năng lực chịu đựng mộtngười lại có bao nhiêu đây? Nhìn những đứa con gái bây giờ đều được chamẹ xem như tiểu công chúa bảo bối, ta nhớ tới liền đau lòng. . . . . ."Chu Lan nói đến con gái, lời nói liền nhiều hơn, nói dông dài, hốc mắtcòn phiếm hồng.

Tả Thần An nghe xong, nhớ tới bà quản gia nhỏquản đông quản tây trong những ngày tháng chính mình tối tăm không ánhmặt trời, dịu dàng trong mắt rung động, vừa an ủi Chu Lan, vừa lập lờithề, "Mẹ, con sẽ thương cô ấy, để cho cuộc sống sau này của cô ấy khôngcần gánh chịu cái gì nữa, giống như tiểu công chúa được con nâng niu!"

Chu Lan cười một tiếng, "Ta cũng không phải ý này, chỉ là nhắc đến câuchuyện này liền dài dòng, con đừng chê ta càm ràm, hai người các conquan tâm lẫn nhau, quý trọng lẫn nhau nhé!"

Tả Thần An có chútngượng ngùng mà cười, nhớ tới mình cưới con gái người ta nhưng ngay cảhôn lễ cũng còn chưa làm, lại cảm giác mắc nợ, "Mẹ, chuyện hôn lễ, đểcon thương lượng với Lộ Lộ, xem khi nào trở lại bổ sung. . . . . ."

Chu Lan lại vội vàng khoát tay, "Không sao không sao! Chuyện của hai ngườicác con hai người các con tự mình làm chủ, cảm thấy làm sao tốt thì làmnhư thế, từ nhỏ đến lớn ta đều không có gì lo lắng cho Lộ Lộ, chẳng lẽtrưởng thành rồi ta còn quơ tay múa chân làm khó dễ các con sao? Hôn lễcái gì đều là phù phiếm, sính lễ những cái này cũng đừng nhắc tới, ta là gả con gái, không phải bán con gái, chỉ cần hai người các con hạnhphúc, chính là cho ta sính lễ dày nhất!" Bà là người đã trải qua hai lần kết hôn, về điểm này nhìn càng thêm sáng suốt, không phải cũng có hônlễ rầm rộ vui vẻ cùng chồng trước sao? Kết quả thì sao? Còn không phảilà nửa đời đau khổ. . . . . .

Hai người đang nói chuyện, Thư Khai đến gọi, "Anh rể, còn đi ra ngoài không?"

Ba người đã thương lượng xong, ngày thứ hai sẽ phải trở về Bắc Kinh rồi,buổi tối đi ra ngoài mua chút đặc sản, đặc biệt muốn mua một vài món ănvặt quê nhà mà Hạ Vãn Lộ thích ăn.

Chu Lan liền phất tay một cái, "Đi đi, dẫn Lộ Lộ đi ra ngoài giải sầu!"

"Dạ! Đó là đương nhiên!" Tả Thần An và mẹ vợ nói xong, liền cùng hai chị em đi ra ngoài.

Trấn nhỏ ban đêm, vẫn rất náo nhiệt, Thư Khai và Thần An đều có lòng phảibồi Hạ Vãn Lộ giải sầu, cho nên liền cùng cô từ từ đi, đi Tây Mộc xemcảnh đêm.

Tây Mộc trong bóng đêm, ngọn đèn dầu chiếu sáng, quầy rượu Lâm Lập.

Xuyên qua ghế ngồi ở các quầy rượu ven sông, âm nhạc lã lướt và tiếng cười nói của người trẻ tuổi liên miên không dứt.

Tả Thần An vốn là người đàn ông diện mạo cực kỳ xuất chúng, mặc dù hiếmkhi xuất hiện trước ống kính, không phải là người Bắc kinh đối với tướng mạo của anh cũng không quen biết, nhưng cùng tay nắm tay với người cókhí chất không tầm thường như cô, lại thêm một Thư Khai bản thân tàinăng hăng hái lộ rõ, cho dù đi qua nơi nào, đều đưa tới *** động khôngnhỏ.

"Anh Thần An!" Chợt, một tiếng gọi to của cố nhân truyền đến, thanh thúy mà mừng rỡ.

Ở chỗ này cũng có thể gặp được người quen? Anh hơi cảm thấy ngoài ý muốn, tìm tiếng nói mà đi, lại nhìn thấy Ninh Vũ Khiêm mặc quần jean và áoT-shirt đơn giản, bưng một cái khay, trong khay có rượu, có nước tráicây, sau khi nhìn thấy bọn họ quay đầu lại, vội vàng đem rượu cùng nướctrái cây đặt trên bàn bên cạnh, đồng thời còn nói thêm câu, "Chào ông,đồ của các ông đã lên đủ rồi."

Tả Thần An cực kỳ kinh ngạc, đâylà xảy ra chuyện gì? Thiên Kim Đại tiểu thư Ninh Vũ Khiêm làm nhân viênphục vụ ở đây? Hạ Vãn Lộ cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, đây là chuyện gì xảy ra?

Hai người đang suy nghĩ, Ninh Vũ Khiêm cầm mâm không hoạt bát đầy sức sống đi tới, sắc mặt hồng hồng, rất là hưngphấn, "Anh Thần An! Hạ Hạ! Không nghĩ tới ở chỗ này gặp được hai người,thật là quá ngoài ý muốn! Em còn tưởng rằng mình nhìn lầm rồi!"

"Cô tại sao ở đây?" Tả Thần An kinh ngạc hỏi.

Ninh Vũ Khiêm le lưỡi một cái, chỉ chỉ quầy rượu này, "Em cuối cùng tìm được Tiểu Soái rồi! Anh ấy mở quầy rượu ở đây! Em liền tới trong tiệm củaanh ấy ứng tuyển làm nhân viên phục vụ!"

Thật đúng là làm nhânviên phục vụ? Phải biết rằng, từ nhỏ đến lớn, Ninh Vũ Khiêm không cần tự mình làm bất cứ chuyện gì, ở bên ngoài, thiên kiêm đại tiểu thư ngay cả cửa xe đều không cần tự mình mở! Sức mạnh tình yêu này cũng quá lớn!Ngay cả Tả Thần An gặp chuyện không thay đổi sắc mặt này, cũng đủ sửngsốt vài giây mới phản ứng được, "Bác trai và bác gái cho phép cô langthang ở bên ngoài?" Anh không cách nào tưởng tượng, hai vị trưởng bốinổi danh thương con gái, nếu như biết bảo bối của mình ở bên ngoài làmphục vụ bị người sai bảo hô tới kêu đi, sẽ khiếp sợ như thế nào.

Ninh Vũ Khiêm lại kiêu ngạo mà ngẩng cằm lên, "Ba em không quản em được! Emkhông nói cho bọn họ em đang làm phục vụ là được! Đúng rồi, mọi người có muốn uống chút gì không? Em mời khách! Nếu không, vào bên trong ngồimột chút đi! Tiểu Soái cũng đang ở bên trong!"

Tả Thần An cúi đầu nhìn qua mắt Hạ Vãn Lộ, có lẽ nhìn thấy bạn cũ sẽ là một chủ ý không tồi, dắt tay của cô khẽ hỏi, "Đi vào?"

"Được!" Cô cũng chỉ là gật đầu. Xuyên thấu qua ánh mắt trẻ trung và đơn thuầncủa Ninh Vũ Khiêm, cô đang vui mừng cho Hứa Tiểu Soái, người đàn ông tốt như vậy, đáng giá cho một cô gái tốt đẹp tới yêu. Cô bé Ninh Vũ Khiêmnày, trước kia có chút hiểu lầm với cô, nhưng trên thực tế đúng như lờiThần An nói, rất đơn thuần rất đáng yêu, đối với Hứa Tiểu Soái cũng làmối tình thắm thiết, hơn nữa yêu phải dũng cảm, yêu phải trực tiếp, yêuphải làm việc nghĩa không được chùn bước, giống như mình lúc tuổi còntrẻ.

Hiện tại, Ninh Vũ Khiêm lại còn có thể thân thiết kéo taycủa cô, "Chị Hạ Hạ, tại sao chị không nói lời nào? Có phải còn ghét emkhông? Ai! Con người của em chính là như vậy, anh em nói em ruột đểngoài da, ghét một người liền ghét đến cực đoan, thích một người cũngthích đến cực đoan, trước kia em cho rằng chị là người phụ nữ xấu xa,cho nên mới có hiểu lầm với chị, bây giờ nhìn chị và anh Thần An hạnhphúc như vậy, em còn muốn bám lấy chị!"

Những lời này, Ninh VũKhiêm trước kia cũng đã từng nói, lần này lại nói, chỉ cảm thấy ngườinày quả nhiên thẳng thắn, trước kia còn là kẻ thù sống chết, nhưng bâygiờ như cầm tay như bạn bè thân thiết, nếu đổi lại là cô, thật đúng làkhông làm được thay đổi nhanh như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »